Chương 19: Hiện trường tai nạn

Đúng 9 giờ tối, Trình Hiểu Yên làm theo lời người phụ nữ, cô đến trước quán rượu Persephone nhưng không vào trong mà đứng bên ngoài.

Trình Hiểu Yên lấy ra điếu thuốc, châm lửa vừa hút vừa chờ đợi một điều mà ngay cả bản thân cô cũng không rõ là gì.

Sau khi đứng đợi được khoảng 5 phút và hút hết điếu thứ hai, Trình Hiểu Yên chợt không hiểu bản thân sao lại vô tri vô giác tin và làm theo lời một người phụ nữ chỉ mới gặp mặt một lần cơ chứ?

Quả thật lời tiên đoán của cô ta rất chuẩn, làm cho một người trước giờ chưa từng tin vào những thứ thuật toán hay bói quẻ như Trình Hiểu Yên cũng phải rùng mình vì độ chính xác của nó.

Nhưng lỡ đâu người phụ nữ đó là một người giỏi đọc vị người khác, nên có thể nhìn ra điều đó từ biểu cảm trên gương mặt cô thì sao? Há chẳng phải cô ta có ý đồ xấu nên mới dẫn dụ cô ra đây?

Nghĩ vậy Trình Hiểu Yên liền dập điếu thuốc rồi vội vàng muốn rời đi, lỡ chẳng may người phụ nữ đó thật sự là một tú bà hoặc là thành viên của bọn buôn người thì cô hiện giờ đang gặp nguy to.

Nơi này không phải là thành phố Nam, cô mà xảy ra chuyện gì ở đây, thì chắc phải đến hơn một tháng sau Trạch Siêu và mọi người mới hay tin và đến cứu.

Nhưng Trình Hiểu Yên chưa kịp rời khỏi thì từ bên trong quán rượu Persephone, một người phụ nữ khoảng chừng 20 tuổi trông vô cùng dễ thương và xinh xắn bước ra.

Nhưng lời được thốt lên từ chiếc miệng nhỏ nhắn cô ấy lại không hề đáng yêu một chút nào “Anh đúng là thằng chó chết tiệt! Lợi dụng tôi xong liền muốn vứt bỏ? Bà đây cho anh biết, bà đây chưa chơi chán anh thì anh không có quyền gì mà chia tay trước! Tôi cho anh một cơ hội cuối, nếu anh không muốn nhìn thấy những chuyện xấu xa mà anh đã làm ngày mai bị phanh phui hết lên trên các mặt báo và bản tin, thì bây giờ lập tức đến khách sạn Thừa Vọng. Tôi đã dám nói thì chắc chắn sẽ dám làm!”

Tiếng nói chuyện điện thoại của người phụ nữ rất lớn, thu hút không ít sự chú ý của những người đứng gần đó, bao gồm cả Trình Hiểu Yên, nhưng cô ta có vẻ không quan tâm gì đến xung quanh, người phụ nữ cứ vậy đi lướt ngang qua người Trình Hiểu Yên và tiến về phía ngã tư.

Ra là chuyện cãi nhau giữa các cặp đôi, Trình Hiểu Yên nghĩ thầm trong lòng. Sau đó cô cũng không để ý nữa mà sải bước đi về phía ngã tư, khách sạn Thừa Vọng cũng là khách sạn mà Trình Hiểu Yên đang ở.

Trong lúc đứng chờ đèn chuyển xanh để băng qua đường, một bé gái bán hoa khoảng 9, 10 tuổi mặt mày lem luốc, quần áo rách rưới, xộc xệch đi đến chỗ Trình Hiểu Yên đứng, bàn tay nhỏ nhắn đưa lên nắm lấy góc áo cô rồi kéo nhẹ “Cô ơi, cô mua giúp cháu một bông hoa với ạ.”

Trình Hiểu Yên đưa mắt nhìn xuống bé gái, thật tội nghiệp, giữa cái lạnh cắt da cắt thịt thế này của thành phố Bắc mà đứa bé lại chỉ mặt mỗi chiếc áo thun rách và chiếc quần thun mỏng, đến chắn gió còn chẳng đủ chứ đừng nói gì đến giữ ấm.

Trình Hiểu yên khẽ chau mày, cô tự hỏi thế giới này sao lại có nhiều số phận cơ cực đến thế?

Trình Hiểu Yên quỳ một chân xuống để người cô ngang bằng với chiều cao của bé gái, cô mỉm cười vuốt tóc cô bé rồi lấy ra hơn một nửa số tiền mặt trong ví mà cô đem theo, nhét vào túi đeo chéo nhỏ bên hông cô bé “Cô sẽ mua hết chỗ này cho cháu, nhưng cô chỉ lấy một bông thôi, những bông còn lại, cháu hãy giúp cô tặng cho mọi người xung quanh nhé. Sau khi phát xong cháu nhớ về thẳng nhà kẻo nhiễm lạnh!”

Bé gái gật đầu thật mạnh một cái và nở nụ cười vô cùng rạng rỡ với Trình Hiểu Yên, cô bé “Dạ” một tiếng rồi đưa giỏ hoa trên tay về phía Trình Hiểu Yên cho cô chọn một bông.

Trình Hiểu Yên không vội chọn hoa, cô cởi chiếc áo khoác da màu đen mà cô đang mặc trên người xuống rồi khoác lên cho cô bé, cô rút đại một bông hồng rồi dịu dàng nói “Cô sẽ lấy bông này.”

Đứa bé cảm ơn Trình Hiểu Yên rồi bắt đầu phân phát hoa cho mọi người đang đứng đợi đèn ở xung quanh.

Lúc bé gái đưa hoa cho người phụ nữ nói chuyện điện thoại lớn tiếng vừa rồi, cô ta quay sang nhìn bé gái bằng ánh mắt khó chịu và ghét bỏ, bàn tay đưa lên chặn mũi “Đứng ra xa một chút đi, bẩn chết đi được.”

Bé gái bị người phụ nữ chê nhưng vẫn hồn nhiên tươi cười đưa hoa về phía cô ta “Cô ơi, cháu tặng hoa cho cô ạ.”

Người phụ nữ thấy bé gái vẫn tiến về phía mình thì trừng lớn mắt quát “Này, đã nói là biến đi chỗ khác! Mày không biết là bản thân mình bốc mùi cỡ nào sao?”

Một vài người xung quanh đứng gần đó nghe vậy thì quay sang nhìn cô ta, ai nấy đều dùng ánh mắt bất bình và khó chịu liếc nhìn người phụ nữ.

Bé gái bị người phụ nữ không ngừng dùng những lời lẽ và câu từ nặng nề để chửi bới thì buồn bã cụp mắt xuống, gương mặt cô bé thoáng chút tủi thân nhưng nhanh chóng biến mất và thay thế bằng một nụ cười “Cô ơi cô nhận giúp cháu đi, cô vừa rồi đã giúp cháu mua hết, giờ cháu chỉ cần phát hết hoa cho mọi người là có thể về nhà rồi ạ.”

Người phụ nữ bực bội vì liên tục bị làm phiền, cô ta thẳng thừng hất bông hồng trên tay bé gái ra ngoài đường “Phiền chết đi được, cứ quăng hết vào thùng rác là được rồi không phải sao?”

Đứa bé thấy bông hoa bị văng ra ngoài đường liền không nghĩ gì mà vội vàng chạy theo nhặt, nhưng lúc này đèn dành cho người đi bộ vẫn còn đang đỏ, xe chạy trên đường đang ở trạng thái tốc độ cao.

Mắt thấy một chiếc xe bảy chỗ đang lao đến chỗ bé gái một cách cực nhanh, Trình Hiểu Yên theo bản năng lập tức lao ra ôm chằm lấy đứa bé.

Nhìn ánh đèn ô tô chói loá chỉ còn cách mình chưa đầy 10 mét nữa, tim cô đập hẫng đi một nhịp, Trình Hiểu Yên nhắm chặt mắt lại, cô xoay lưng về phía chiếc xe đang lao đến, bao bọc cô bé trong lòng mình.

Chiếc xe không thắng kịp cứ vậy đâm sầm vào Trình Hiểu Yên, hất tung cả cô và bé gái lên trời.

Trình Hiểu Yên bị văng lên theo quán tính rơi xuống rồi đập người vào kính chắn gió của chiếc xe, hình thành một vòng tròn bị bể với các vết nứt lan ra gần như toàn bộ bề mặt kính, sau cùng cô ngã xuống đất rồi lăn mấy vòng trên đường.

Vì phải ôm và bảo vệ đứa bé nên cả cơ thể cô theo bản năng căng cứng. Sau khi tiếp đất, lúc này cô mới từ từ thả lỏng vòng tay đang ôm cô bé.

Ban đầu cô chỉ cảm nhận được một cơn đau đến mức nghẹt thở ở vùng eo khi bị chiếc xe đâm vào, vì bị tác động mạnh ngay phần cột sống nên thân trên và thân dưới cảm giác như bị gãy làm đôi.

Nhưng đó mới chỉ là cơn đau ở phần eo, sau khi bắt đầu thả lỏng cánh tay ôm đứa bé, cô lúc này mới cảm nhận được nỗi đau đang lan ra toàn thân.

Trình Hiểu Yên cảm thấy như toàn bộ các khớp xương trong cơ thể dường như bị vỡ vụn, tách rời, cô không thể động đậy nổi dù chỉ một ngón tay.

Bất ngờ hứng chịu cơn đau dữ dội làm não bộ cô gần như tê liệt hoàn toàn, bây giờ thậm chí đến cả hít thở thông thường đối với Trình Hiểu Yên cũng vô cùng khó khăn.

Mọi người xung quanh chứng kiến cảnh tượng vừa rồi thì vô cùng sợ hãi mà hét toáng lên, ai nấy đều bụm chặt miệng vì sốc, đôi mắt trừng lớn bất ngờ và hoảng sợ.

Những cô gái sợ hãi ôm lấy nhau thốt lên “Ôi trời ơi, làm sao đây? Chết người rồi!”

Vài người nhanh chóng gọi cho xe cấp cứu đến, vài người lấy điện thoại ra ghi hình lại cảnh tượng này và phát tán lên mạng.

Mọi người xôn xao vây quanh Trình Hiểu Yên. Giữa đám đông đang xì xào la hét, một giọng nói trong trẻo bỗng cất lên khiến xung quanh chợt im lặng “Trình Hiểu Yên?”

Một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp từ trong đám người bước lên phía trước.

Trình Hiểu Yên nghe thấy có người gọi tên mình thì chầm chậm nâng tầm mắt lên nhìn. Đường Nguyệt?

“Trình Hiểu Yên!!! Cô làm sao vậy? Trời đất ơi, chuyện gì xảy thế này? Này, cô có nghe được tôi nói gì không? Cô phải giữ tỉnh táo đấy, không được nhắm mắt! Dù có buồn ngủ thế nào cũng tuyệt đối không được nhắm mắt!” Sau khi xác nhận người đang nằm trên nền đất với một vũng máu đáng sợ thực sự là Trình Hiểu Yên, Đường Nguyệt liền lao đến quỳ xuống bên cạnh cô, không ngừng run rẩy xem tình hình vết thương.

Đường Nguyệt cả người run lên bần bật, nước mắt rưng rưng chực trào, cô quay sang gào lên với mọi người đứng gần đó “Ai đó mau gọi cấp cứu đi, ai đó giúp chúng tôi đi!!!”

Lúc này một người đàn ông vội chạy đến bên cạnh Đường Nguyệt, đưa tay ôm lấy hai vai cô “Em làm sao vậy Nguyệt Nguyệt? Có chuyện gì xảy ra?”

Đường Nguyệt nhìn thấy người đến là Quang Hạo thì như nhìn thấy hy vọng sống mà víu chặt gấu áo anh, ngón tay không ngừng chỉ chỉ vào Trình Hiểu Yên “Hiểu Yên… cô ấy là Hiểu Yên.”

“Em nói cái gì?” Quang Hạo sửng sốt mở to mắt, anh đưa mắt nhìn xuống cô gái đang nằm trong vũng máu trước mặt. Đúng thật là Trình Hiểu Yên!

Cả người Quang Hạo bỗng chốc cũng trở nên cứng đờ, anh cố gắng giữ bình tĩnh lấy điện thoại ra gọi cho xe cấp cứu nhưng những ngón tay run rẩy đã bán đứng sự điềm tĩnh đó.

Trình Hiểu Yên hô hấp ngày càng yếu ớt và ngắt quãng. Cô đưa tay kéo lấy vạt váy của Đường Nguyệt, đôi môi khô khốc khẽ mấp máy “Đứ… đứa…. b…. bé…”

“Đứa bé?” Biết Trình Hiểu Yên đang hỏi đứa bé bán hoa mà vừa nãy cô đã cứu, Đường Nguyệt đưa mắt nhìn xung quanh tìm kiếm thì nhìn thấy một vài cô gái đã ôm và che mắt cô bé lại, không để cô bé nhìn thấy hiện trường tai nạn đẫm máu này.

“Đứa bé không sao, cô đã cứu được đứa bé rồi.” Đường Nguyệt lên tiếng trấn an Trình Hiểu Yên, giọng cô vì không kìm được xúc động mà nức nở, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười với cô ấy.

Trình Hiểu Yên nghe vậy thì khoé miệng yếu ớt cong lên, cơ thể cô dần thả lỏng, tầm mắt trở nên mờ dần rồi tối sầm lại. Những tiếng xì xào ồn ào xung quanh cũng bắt đầu trở thành những tiếng ong ong, hơi thở vốn đã yếu ớt của Trình Hiểu Yên tắt hẳn.

Nhận thấy sự khác thường Trình Hiểu Yên, tim Đường Nguyệt đập hẫng đi một nhịp, giọng cô run rẩy “Trình Hiểu Yên? Trình Hiểu Yên? Cô đừng đùa mà. Cô mau dậy đi Trình Hiểu Yên! Quản lý Trình!!!” Từng giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Đường Nguyệt, cô không ngừng lay lay người Trình Hiểu Yên rồi gào khóc.

Quang Hạo cố gắng khắc chế sự sợ hãi, anh tiến gần đưa tay lên mũi cô kiểm tra hơi thở, sau khi xác nhận mấy lần, Quang Hạo ánh mắt đau xót im lặng cúi thấp đầu.

Không khí xung quanh đột ngột trầm xuống, ngoại trừ tiếng gào khóc thảm thiết của Đường Nguyệt vang vọng, không một ai lên tiếng nữa. Ai nấy đều cảm thấy xót xa thay cho cô gái trẻ đẹp mà bất hạnh này.

Chapter
1 Chương 1: Người phụ nữ bí ẩn
2 Chương 2: Chuỗi bất hạnh
3 Chương 3: Người đàn ông đáng sợ
4 Chương 4: Quý nhân
5 Chương 5: Công việc lương cao
6 Chương 6: Đừng ghét cô ấy
7 Chương 7: Tôi vẫn luôn là ông chủ ở đây
8 Chương 8: Cô được nhận rồi
9 Chương 9: Ông trùm của thành phố Nam
10 Chương 10: 9 năm chờ đợi
11 Chương 11: Bỏ lỡ
12 Chương 12: Tin dữ
13 Chương 13: Án mạng ở Tô gia
14 Chương 14: Phán quyết
15 Chương 15: Điều tiếc nuối
16 Chương 16: Vén màn sự thật
17 Chương 17: Người ở lại
18 Chương 18: Bói một quẻ để báo đáp
19 Chương 19: Hiện trường tai nạn
20 Chương 20: Báo thù
21 Chương 21: Sự tái sinh
22 Chương 22: Tin sét đánh
23 Chương 23: Điều kiện trao đổi
24 Chương 24: Lời đề nghị bất ngờ
25 Chương 25: Tên trùng tên
26 Chương 26: Định ngày
27 Chương 27: Rồng đến nhà tôm
28 Chương 28: Đăng ký kết hôn
29 Chương 29: Biệt thự Mộng Yên
30 Chương 30: Người ở Tô gia đều rất hiếu khách
31 Chương 31: Thỏ và sói
32 Chương 32: Công ty giải trí Quân Thuỵ
33 Chương 33: Scandal tình ái
34 Chương 34: Khi một người trở nên mềm yếu
35 Chương 35: CP là thứ nhảm nhí gì
36 Chương 36: Lâm Ngữ Yến rốt cuộc vẫn là Lâm Ngữ Yến
37 Chương 37: Ảnh đế Phàm Dương
38 Chương 38: Vụ giao dịch có lợi
39 Chương 39: Lại là tên trùng tên
40 Chương 40: Lần đầu chung phòng
41 Chương 41: Màn kịch ái muội
42 Chương 42: Bắc Phàm Dực, Nam Trạch Siêu
43 Chương 43: Kẻ ăn cắp thân phận
44 Chương 44: Gương mặt quen thuộc
45 Chương 45: Hôn mê
46 Chương 46: Sự thay đổi kì lạ
47 Chương 47: Thân phận bị tráo đổi
48 Chương 48: Chẳng phải chỉ là giả
49 Chương 49: Ca sĩ Ân Kỳ
50 Chương 50: Paparazzi
51 Chương 51: Có chút cảm giác
52 Chương 52: Tưởng bở
53 Chương 53: Ghen tuông
54 Chương 54: Đơm hoa
55 Chương 55: Từ giả thành thật
56 Chương 56: Cuộc xung đột
57 Chương 57: Cuộc xung đột (2)
58 Chương 58: Cấm cửa khỏi Hoằng Dạ
59 Chương 59: Diễn viên đến từ thành phố Nam
60 Chương 60: Trình Hiểu Yên
61 Chương 61: Thiếu sự cân bằng
62 Chương 62: Phàm phu nhân
63 Chương 63: Cô đến để bắt ghen?
64 Chương 64: Tiệm cà phê của thần
65 Chương 65: Người phụ nữ váy trắng
66 Chương 66: Cái giá của sự thật
67 Chương 67: Nguồn gốc chuỗi thạch anh đen
68 Chương 68: Giải thích
69 Chương 69: Tình yêu biến thành sự chuộc tội
70 Chương 70: Trung thành như một con chó
71 Chương 71: Kẻ tội đồ
72 Chương 72: May mắn và bất hạnh
73 Chương 73: Chẳng thể níu giữ điều gì
74 Chương 74: Sự tồn tại phá hỏng cuộc đời anh
75 Chương 75: Tìm đến cửa
76 Chương 76: Dỗ dành
77 Chương 77: Quá khứ của anh và em
78 Chương 78: Phá đám
79 Chương 79: Bộ mặt thật
80 Chương 80: Một bên kim chủ, một bên ảnh đế
81 Chương 81: Ăn miếng trả miếng
82 Chương 82: Biểu hiện kỳ lạ
83 Chương 83: Dương tính
84 Chương 84: Mọi ánh mắt đổ dồn
85 Chương 85: Phát cơn
86 Chương 86: Cai nghiện
87 Chương 87: Cách để hoán đổi trở lại
88 Chương 88: Kẻ phản bội
89 Chương 89: Đặc cách hay đắc tội
90 Chương 90: Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn
91 Chương 91: Lục tung thành phố Bắc
92 Chương 92: Toà nhà bỏ hoang
93 Chương 93: Mục đích của vụ bắt cóc
94 Chương 94: Ngàn cân treo sợi tóc
95 Chương 95: Kháng lệnh
96 Chương 96: Sau biến cố
97 Chương 97: Đã được định sẵn sẽ chết
98 Chương 98: Những biến số… rồi sẽ lại xuất hiện
99 Chương 99: Đại kết cục
100 Đôi lời của tác giả
101 List nhân vật
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: Người phụ nữ bí ẩn
2
Chương 2: Chuỗi bất hạnh
3
Chương 3: Người đàn ông đáng sợ
4
Chương 4: Quý nhân
5
Chương 5: Công việc lương cao
6
Chương 6: Đừng ghét cô ấy
7
Chương 7: Tôi vẫn luôn là ông chủ ở đây
8
Chương 8: Cô được nhận rồi
9
Chương 9: Ông trùm của thành phố Nam
10
Chương 10: 9 năm chờ đợi
11
Chương 11: Bỏ lỡ
12
Chương 12: Tin dữ
13
Chương 13: Án mạng ở Tô gia
14
Chương 14: Phán quyết
15
Chương 15: Điều tiếc nuối
16
Chương 16: Vén màn sự thật
17
Chương 17: Người ở lại
18
Chương 18: Bói một quẻ để báo đáp
19
Chương 19: Hiện trường tai nạn
20
Chương 20: Báo thù
21
Chương 21: Sự tái sinh
22
Chương 22: Tin sét đánh
23
Chương 23: Điều kiện trao đổi
24
Chương 24: Lời đề nghị bất ngờ
25
Chương 25: Tên trùng tên
26
Chương 26: Định ngày
27
Chương 27: Rồng đến nhà tôm
28
Chương 28: Đăng ký kết hôn
29
Chương 29: Biệt thự Mộng Yên
30
Chương 30: Người ở Tô gia đều rất hiếu khách
31
Chương 31: Thỏ và sói
32
Chương 32: Công ty giải trí Quân Thuỵ
33
Chương 33: Scandal tình ái
34
Chương 34: Khi một người trở nên mềm yếu
35
Chương 35: CP là thứ nhảm nhí gì
36
Chương 36: Lâm Ngữ Yến rốt cuộc vẫn là Lâm Ngữ Yến
37
Chương 37: Ảnh đế Phàm Dương
38
Chương 38: Vụ giao dịch có lợi
39
Chương 39: Lại là tên trùng tên
40
Chương 40: Lần đầu chung phòng
41
Chương 41: Màn kịch ái muội
42
Chương 42: Bắc Phàm Dực, Nam Trạch Siêu
43
Chương 43: Kẻ ăn cắp thân phận
44
Chương 44: Gương mặt quen thuộc
45
Chương 45: Hôn mê
46
Chương 46: Sự thay đổi kì lạ
47
Chương 47: Thân phận bị tráo đổi
48
Chương 48: Chẳng phải chỉ là giả
49
Chương 49: Ca sĩ Ân Kỳ
50
Chương 50: Paparazzi
51
Chương 51: Có chút cảm giác
52
Chương 52: Tưởng bở
53
Chương 53: Ghen tuông
54
Chương 54: Đơm hoa
55
Chương 55: Từ giả thành thật
56
Chương 56: Cuộc xung đột
57
Chương 57: Cuộc xung đột (2)
58
Chương 58: Cấm cửa khỏi Hoằng Dạ
59
Chương 59: Diễn viên đến từ thành phố Nam
60
Chương 60: Trình Hiểu Yên
61
Chương 61: Thiếu sự cân bằng
62
Chương 62: Phàm phu nhân
63
Chương 63: Cô đến để bắt ghen?
64
Chương 64: Tiệm cà phê của thần
65
Chương 65: Người phụ nữ váy trắng
66
Chương 66: Cái giá của sự thật
67
Chương 67: Nguồn gốc chuỗi thạch anh đen
68
Chương 68: Giải thích
69
Chương 69: Tình yêu biến thành sự chuộc tội
70
Chương 70: Trung thành như một con chó
71
Chương 71: Kẻ tội đồ
72
Chương 72: May mắn và bất hạnh
73
Chương 73: Chẳng thể níu giữ điều gì
74
Chương 74: Sự tồn tại phá hỏng cuộc đời anh
75
Chương 75: Tìm đến cửa
76
Chương 76: Dỗ dành
77
Chương 77: Quá khứ của anh và em
78
Chương 78: Phá đám
79
Chương 79: Bộ mặt thật
80
Chương 80: Một bên kim chủ, một bên ảnh đế
81
Chương 81: Ăn miếng trả miếng
82
Chương 82: Biểu hiện kỳ lạ
83
Chương 83: Dương tính
84
Chương 84: Mọi ánh mắt đổ dồn
85
Chương 85: Phát cơn
86
Chương 86: Cai nghiện
87
Chương 87: Cách để hoán đổi trở lại
88
Chương 88: Kẻ phản bội
89
Chương 89: Đặc cách hay đắc tội
90
Chương 90: Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn
91
Chương 91: Lục tung thành phố Bắc
92
Chương 92: Toà nhà bỏ hoang
93
Chương 93: Mục đích của vụ bắt cóc
94
Chương 94: Ngàn cân treo sợi tóc
95
Chương 95: Kháng lệnh
96
Chương 96: Sau biến cố
97
Chương 97: Đã được định sẵn sẽ chết
98
Chương 98: Những biến số… rồi sẽ lại xuất hiện
99
Chương 99: Đại kết cục
100
Đôi lời của tác giả
101
List nhân vật

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play