Chương 17: Người ở lại

Ngày hôm sau, Phàm Dực bị hành quyết. Không có bất kỳ một phép màu nào xảy ra, anh cứ như vậy ra đi một cách oan uổng ở tuổi 34.

Tô Vũ Tịnh cùng lúc mất đi cả hai người con trai, do không thể chịu nổi cú sốc này, bà lên cơn đau tim rồi cũng qua đời không lâu sau đó.

Phàm Bân trong một đêm mất cả gia đình gồm vợ và hai người con, cũng suy sụp ngã quỵ, may mắn ông được đưa đến bệnh viện kịp thời nên có thể giữ lại tính mạng.

Tuy nhiên do não thiếu oxy nghiêm trọng nên không biết bao giờ ông mới có thể tỉnh lại, mà cho dù có tỉnh được thì cả phần đời còn lại cũng sẽ phải sống đời sống thực vật.

Tô Viễn Kính, cựu chủ tịch Hoằng Dạ cũng tức ông ngoại của Phàm Dực, đã 78 tuổi còn phải chịu cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, lần lượt hai đứa cháu ngoại cùng người con gái duy nhất qua đời làm ông cụ không còn tỉnh táo nữa.

Ông mỗi ngày nếu không phải ngồi đừ một chỗ như người mất hồn thì cũng đột nhiên cười nói rôm rả một mình.

Nhà họ Tô, từ gia tộc đứng đầu thành phố Bắc trong một đêm như pháo hoa lụi tàn.

Tập đoàn Hoằng Dạ cũng bị Thế Vũ thừa nước đục thả câu thu mua toàn bộ.

Phó chủ tịch của Thế Vũ, Phàm Huân, là người có công lớn nhất trong việc thu mua và sát nhập Hoằng Dạ vào Thế Vũ nên được các cổ đông bỏ phiếu tán thành ngồi lên chiếc ghế chủ tịch.

Trạch Siêu mất đi một người vừa là bạn vừa là anh em hơn hai mươi năm, anh thất tha thất thểu quay trở về thành phố Nam.

Khi quay về anh cũng không quên lời nhờ cậy cuối cùng của Phàm Dực mà đưa theo Giang Mặc.

Trước sự ra đi của Phàm Dực, Giang Mặc giống như chú chó trung thành mất đi chủ nhân mà nó yêu quý, anh chìm trong bóng tối của sự ân hận và tự trách và không thể nào tìm thấy lối ra. Giang Mặc cứ như vậy tiếp tục sống một cuộc đời không còn phương hướng, cũng không còn mục đích gì.

Sau khi về lại thành phố Nam, Trạch Siêu không dừng lại mà tiếp tục ầm thầm điều tra và truy tìm manh mối về vụ án, đồng thời anh cũng cho người liên tục theo dõi động thái của Phàm Huân.

Trạch Siêu đã thề trước trời đất, dù có mất bao nhiêu lâu, anh cũng nhất định phải tìm cho ra tên hung thủ đã bị Phàm Huân sai khiến để giết hại Phàm Dương và trả lại trong sạch cho Phàm Dực.

Giang Mặc hay chuyện Trạch Siêu vẫn tiếp tục điều tra vụ việc của Phàm Dực thì một mực muốn được tham gia. Từ đó mục tiêu mới của Giang Mặc chính là tìm ra chân tướng, giúp Phàm Dực được yên nghỉ nơi suối vàng.

Kể từ sau sự ra đi của người anh em chí cốt, tình cảm mà Trạch Siêu dành cho Trình Hiểu Yên đã hoá thành cái gai trong lòng bởi cảm giác hổ thẹn và tội lỗi của anh đối với Phàm Dực.

Mỗi lần nghĩ đến, trái tim anh đều sẽ bị cứa đến rỉ máu. Vậy nên Trạch Siêu không còn lui tới quán rượu Thử Thần nữa, phải đến tận một năm sau anh mới đủ can đảm gặp mặt Trình Hiểu Yên và kể cho cô nghe mọi chuyện.

Trình Hiểu Yên từ đầu đến cuối chỉ chăm chú lắng nghe mà không có bất kỳ phản ứng gì.

Sau khi nghe xong câu chuyện mà Trạch Siêu kể, cô cũng chẳng nói lời nào mà chỉ quay trở lại làm việc giống như bình thường.

Tối đó, dọn dẹp quán xong cũng đã là 3 giờ sáng, Trình Hiểu Yên không vội về nhà mà ra ngoài ban công hóng chút gió đêm.

Tiết trời mùa đông ở thành phố Nam hơi lành lạnh khoang khoái, Trình Hiểu Yên lấy ra điếu thuốc rồi châm lửa rít một hơi và nhẹ nhàng phả ra làn khói trắng đục.

Động tác không ngừng lặp đi lặp lại, cô cứ vậy hút hết điếu này đến điếu khác, đến lúc nhìn lại lần nữa thì bao thuốc buổi sáng mới mua đã hết từ lúc nào.

Trạch Siêu lúc này bước từ bên trong ra, anh nhìn thấy bao thuốc rỗng bị vò nát trong tay Trình Hiểu Yên thì lên tiếng "Khóc một chút cũng không sao đâu. Đỡ hơn là hút hết cả bao thuốc lá."

Trình Hiểu Yên cụp mắt xuống, cô lắc nhẹ đầu "Một người đến cả gương mặt anh ấy tôi cũng chưa từng nhìn rõ, thì làm sao tôi có thể khóc vì sự ra đi của anh ấy được... Chỉ là nơi này có chút xót xa... Chỉ một chút..." Trình Hiểu Yên vừa nói vừa xoa xoa lồng ngực bên trái.

Trạch Siêu không nói gì thêm, hai người lặng lẽ nhìn ngắm biển sao trên bầu trời đêm đẹp đến nao lòng ở trước mắt.

Nhưng chẳng hiểu vì sao trong đầu Trình Hiểu Yên lúc này đột nhiên hiện lên một suy nghĩ, nếu Phàm Dực cũng được nhìn thấy vẻ đẹp này thì thật tốt biết mấy.

Sau một hồi im lặng thật lâu, Trình Hiểu Yên cất giọng "Ông chủ Trạch, tôi muốn xin nghỉ phép một thời gian. Tôi muốn đến thành phố Bắc... tôi muốn một lần nhìn ngắm thành phố mà anh ấy đã từng sống."

Trạch Siêu dời mắt khỏi biển sao trên trời, anh nhìn xuống gương mặt của Trình Hiểu Yên, khẽ "Ừ" một tiếng.

Trong lòng Trạch Siêu không kiềm được bất chợt có chút xao động. Không thể phủ nhận Trình Hiểu Yên trông cực kỳ xinh đẹp, cô đẹp một cách sắc sảo và quyến rũ.

Nhưng trước giờ Trạch Siêu vẫn luôn cảm thấy đôi mắt vô cùng trong trẻo kia của cô lại hoàn toàn đối lập và không phù hợp với vẻ đẹp kiều diễm mà cô sở hữu. Giống như đem một đoá hoa hồng đặt giữa sân cỏ dại.

Nhưng hiện tại Trình Hiểu Yên giống như bông hoa đang ở trong thời kỳ nở rộ, cô đẹp một cách kiêu sa và kinh diễm, lộng lẫy và rực rỡ giữa tấm màn nhung đen lấp lánh, làm người khác không thể rời mắt.

Đôi mắt ngấn lệ pha lẫn chút tiếc nuối cùng đau lòng này của Trình Hiểu Yên như sinh ra để kết hợp cùng với vẻ đẹp sắc sảo này của cô.

Phụ nữ đúng là thích dối lòng, đã nói là không thể khóc vì chưa từng nhìn rõ khuôn mặt của Phàm Dực, nhưng đôi mắt ngấn nước kia đã phản bội lại lời cô nói.

Đôi mắt ngấn lệ ấy đã nói lên tất cả, sự tiếc nuối của Trình Hiểu Yên vì chưa từng nhìn ngắm kỹ càng dáng vẻ Phàm Dực, cảm giác đau lòng và xót xa trước sự ra đi của anh, và nỗi ân hận vô ngần vì đã không chọn xuất hiện vào ngày 17 tháng 11 dù bản thân vẫn luôn nhớ rõ ngày này trong lòng.

Trạch Siêu lặng lẽ ngắm nhìn Trình Hiểu Yên, ngay khoảnh khắc này, anh âm thầm đặt ra dấu chấm hết cho đoạn tình cảm đơn phương của mình đối với cô.

Trạch Siêu từ bỏ không phải vì Phàm Dực, mà là bởi anh đã nhận ra một điều, Trình Hiểu Yên nở rộ lộng lẫy và kinh diễm thế này là vì Phàm Dực mà nở, và có lẽ cả đời này cũng sẽ chỉ dành cho riêng mình Phàm Dực.

****

Trình Hiểu Yên xin nghỉ phép một tháng, người cả đời chưa từng rời khỏi thành phố Nam như cô lần này quyết định đi đến thành phố Bắc du lịch một chuyến.

Khác với thành phố Nam quanh năm nắng ấm, thời tiết ở thành phố Bắc này mới khắc nghiệt làm sao.

Dù đã bước sang mùa xuân nhưng tiết trời vẫn vô cùng giá rét, Trình Hiểu Yên đang đứng chờ xe ở trạm xe buýt thì lúc này ở trong con hẻm gần đó xảy ra một cuộc cãi vã ồn ào thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.

Một người phụ nữ độ chừng 30 tuổi, đang bị một đám học sinh cấp ba doạ nạt, hình như nguyên nhân xuất phát từ việc cô ấy ngăn cản bọn chúng hút thuốc.

Ba tên học sinh nam to con đứng ở đằng sau, vẻ mặt bặm trợn 'yểm trợ' cho hai học sinh nữ đứng đằng trước.

Hai nữ sinh cũng không hiền lành gì, họ không ngừng tiến về phía trước, từng bước dồn ép người phụ nữ vào vách tường.

Những người xung quanh chứng kiến cảnh tượng bất bình này nhưng không một ai tiến lên bênh vực người phụ nữ, quá rõ ràng bọn họ không muốn bị dính vào những rắc rối không đáng này.

Chapter
1 Chương 1: Người phụ nữ bí ẩn
2 Chương 2: Chuỗi bất hạnh
3 Chương 3: Người đàn ông đáng sợ
4 Chương 4: Quý nhân
5 Chương 5: Công việc lương cao
6 Chương 6: Đừng ghét cô ấy
7 Chương 7: Tôi vẫn luôn là ông chủ ở đây
8 Chương 8: Cô được nhận rồi
9 Chương 9: Ông trùm của thành phố Nam
10 Chương 10: 9 năm chờ đợi
11 Chương 11: Bỏ lỡ
12 Chương 12: Tin dữ
13 Chương 13: Án mạng ở Tô gia
14 Chương 14: Phán quyết
15 Chương 15: Điều tiếc nuối
16 Chương 16: Vén màn sự thật
17 Chương 17: Người ở lại
18 Chương 18: Bói một quẻ để báo đáp
19 Chương 19: Hiện trường tai nạn
20 Chương 20: Báo thù
21 Chương 21: Sự tái sinh
22 Chương 22: Tin sét đánh
23 Chương 23: Điều kiện trao đổi
24 Chương 24: Lời đề nghị bất ngờ
25 Chương 25: Tên trùng tên
26 Chương 26: Định ngày
27 Chương 27: Rồng đến nhà tôm
28 Chương 28: Đăng ký kết hôn
29 Chương 29: Biệt thự Mộng Yên
30 Chương 30: Người ở Tô gia đều rất hiếu khách
31 Chương 31: Thỏ và sói
32 Chương 32: Công ty giải trí Quân Thuỵ
33 Chương 33: Scandal tình ái
34 Chương 34: Khi một người trở nên mềm yếu
35 Chương 35: CP là thứ nhảm nhí gì
36 Chương 36: Lâm Ngữ Yến rốt cuộc vẫn là Lâm Ngữ Yến
37 Chương 37: Ảnh đế Phàm Dương
38 Chương 38: Vụ giao dịch có lợi
39 Chương 39: Lại là tên trùng tên
40 Chương 40: Lần đầu chung phòng
41 Chương 41: Màn kịch ái muội
42 Chương 42: Bắc Phàm Dực, Nam Trạch Siêu
43 Chương 43: Kẻ ăn cắp thân phận
44 Chương 44: Gương mặt quen thuộc
45 Chương 45: Hôn mê
46 Chương 46: Sự thay đổi kì lạ
47 Chương 47: Thân phận bị tráo đổi
48 Chương 48: Chẳng phải chỉ là giả
49 Chương 49: Ca sĩ Ân Kỳ
50 Chương 50: Paparazzi
51 Chương 51: Có chút cảm giác
52 Chương 52: Tưởng bở
53 Chương 53: Ghen tuông
54 Chương 54: Đơm hoa
55 Chương 55: Từ giả thành thật
56 Chương 56: Cuộc xung đột
57 Chương 57: Cuộc xung đột (2)
58 Chương 58: Cấm cửa khỏi Hoằng Dạ
59 Chương 59: Diễn viên đến từ thành phố Nam
60 Chương 60: Trình Hiểu Yên
61 Chương 61: Thiếu sự cân bằng
62 Chương 62: Phàm phu nhân
63 Chương 63: Cô đến để bắt ghen?
64 Chương 64: Tiệm cà phê của thần
65 Chương 65: Người phụ nữ váy trắng
66 Chương 66: Cái giá của sự thật
67 Chương 67: Nguồn gốc chuỗi thạch anh đen
68 Chương 68: Giải thích
69 Chương 69: Tình yêu biến thành sự chuộc tội
70 Chương 70: Trung thành như một con chó
71 Chương 71: Kẻ tội đồ
72 Chương 72: May mắn và bất hạnh
73 Chương 73: Chẳng thể níu giữ điều gì
74 Chương 74: Sự tồn tại phá hỏng cuộc đời anh
75 Chương 75: Tìm đến cửa
76 Chương 76: Dỗ dành
77 Chương 77: Quá khứ của anh và em
78 Chương 78: Phá đám
79 Chương 79: Bộ mặt thật
80 Chương 80: Một bên kim chủ, một bên ảnh đế
81 Chương 81: Ăn miếng trả miếng
82 Chương 82: Biểu hiện kỳ lạ
83 Chương 83: Dương tính
84 Chương 84: Mọi ánh mắt đổ dồn
85 Chương 85: Phát cơn
86 Chương 86: Cai nghiện
87 Chương 87: Cách để hoán đổi trở lại
88 Chương 88: Kẻ phản bội
89 Chương 89: Đặc cách hay đắc tội
90 Chương 90: Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn
91 Chương 91: Lục tung thành phố Bắc
92 Chương 92: Toà nhà bỏ hoang
93 Chương 93: Mục đích của vụ bắt cóc
94 Chương 94: Ngàn cân treo sợi tóc
95 Chương 95: Kháng lệnh
96 Chương 96: Sau biến cố
97 Chương 97: Đã được định sẵn sẽ chết
98 Chương 98: Những biến số… rồi sẽ lại xuất hiện
99 Chương 99: Đại kết cục
100 Đôi lời của tác giả
101 List nhân vật
Chapter

Updated 101 Episodes

1
Chương 1: Người phụ nữ bí ẩn
2
Chương 2: Chuỗi bất hạnh
3
Chương 3: Người đàn ông đáng sợ
4
Chương 4: Quý nhân
5
Chương 5: Công việc lương cao
6
Chương 6: Đừng ghét cô ấy
7
Chương 7: Tôi vẫn luôn là ông chủ ở đây
8
Chương 8: Cô được nhận rồi
9
Chương 9: Ông trùm của thành phố Nam
10
Chương 10: 9 năm chờ đợi
11
Chương 11: Bỏ lỡ
12
Chương 12: Tin dữ
13
Chương 13: Án mạng ở Tô gia
14
Chương 14: Phán quyết
15
Chương 15: Điều tiếc nuối
16
Chương 16: Vén màn sự thật
17
Chương 17: Người ở lại
18
Chương 18: Bói một quẻ để báo đáp
19
Chương 19: Hiện trường tai nạn
20
Chương 20: Báo thù
21
Chương 21: Sự tái sinh
22
Chương 22: Tin sét đánh
23
Chương 23: Điều kiện trao đổi
24
Chương 24: Lời đề nghị bất ngờ
25
Chương 25: Tên trùng tên
26
Chương 26: Định ngày
27
Chương 27: Rồng đến nhà tôm
28
Chương 28: Đăng ký kết hôn
29
Chương 29: Biệt thự Mộng Yên
30
Chương 30: Người ở Tô gia đều rất hiếu khách
31
Chương 31: Thỏ và sói
32
Chương 32: Công ty giải trí Quân Thuỵ
33
Chương 33: Scandal tình ái
34
Chương 34: Khi một người trở nên mềm yếu
35
Chương 35: CP là thứ nhảm nhí gì
36
Chương 36: Lâm Ngữ Yến rốt cuộc vẫn là Lâm Ngữ Yến
37
Chương 37: Ảnh đế Phàm Dương
38
Chương 38: Vụ giao dịch có lợi
39
Chương 39: Lại là tên trùng tên
40
Chương 40: Lần đầu chung phòng
41
Chương 41: Màn kịch ái muội
42
Chương 42: Bắc Phàm Dực, Nam Trạch Siêu
43
Chương 43: Kẻ ăn cắp thân phận
44
Chương 44: Gương mặt quen thuộc
45
Chương 45: Hôn mê
46
Chương 46: Sự thay đổi kì lạ
47
Chương 47: Thân phận bị tráo đổi
48
Chương 48: Chẳng phải chỉ là giả
49
Chương 49: Ca sĩ Ân Kỳ
50
Chương 50: Paparazzi
51
Chương 51: Có chút cảm giác
52
Chương 52: Tưởng bở
53
Chương 53: Ghen tuông
54
Chương 54: Đơm hoa
55
Chương 55: Từ giả thành thật
56
Chương 56: Cuộc xung đột
57
Chương 57: Cuộc xung đột (2)
58
Chương 58: Cấm cửa khỏi Hoằng Dạ
59
Chương 59: Diễn viên đến từ thành phố Nam
60
Chương 60: Trình Hiểu Yên
61
Chương 61: Thiếu sự cân bằng
62
Chương 62: Phàm phu nhân
63
Chương 63: Cô đến để bắt ghen?
64
Chương 64: Tiệm cà phê của thần
65
Chương 65: Người phụ nữ váy trắng
66
Chương 66: Cái giá của sự thật
67
Chương 67: Nguồn gốc chuỗi thạch anh đen
68
Chương 68: Giải thích
69
Chương 69: Tình yêu biến thành sự chuộc tội
70
Chương 70: Trung thành như một con chó
71
Chương 71: Kẻ tội đồ
72
Chương 72: May mắn và bất hạnh
73
Chương 73: Chẳng thể níu giữ điều gì
74
Chương 74: Sự tồn tại phá hỏng cuộc đời anh
75
Chương 75: Tìm đến cửa
76
Chương 76: Dỗ dành
77
Chương 77: Quá khứ của anh và em
78
Chương 78: Phá đám
79
Chương 79: Bộ mặt thật
80
Chương 80: Một bên kim chủ, một bên ảnh đế
81
Chương 81: Ăn miếng trả miếng
82
Chương 82: Biểu hiện kỳ lạ
83
Chương 83: Dương tính
84
Chương 84: Mọi ánh mắt đổ dồn
85
Chương 85: Phát cơn
86
Chương 86: Cai nghiện
87
Chương 87: Cách để hoán đổi trở lại
88
Chương 88: Kẻ phản bội
89
Chương 89: Đặc cách hay đắc tội
90
Chương 90: Kẻ thù của kẻ thù chính là bạn
91
Chương 91: Lục tung thành phố Bắc
92
Chương 92: Toà nhà bỏ hoang
93
Chương 93: Mục đích của vụ bắt cóc
94
Chương 94: Ngàn cân treo sợi tóc
95
Chương 95: Kháng lệnh
96
Chương 96: Sau biến cố
97
Chương 97: Đã được định sẵn sẽ chết
98
Chương 98: Những biến số… rồi sẽ lại xuất hiện
99
Chương 99: Đại kết cục
100
Đôi lời của tác giả
101
List nhân vật

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play