-TRÁNH ĐƯỜNG !!!
-XIN MỌI NGƯỜI HÃY NHƯỜNG ĐƯỜNG CHO BỆNH NHÂN!
-BỆNH NHÂN ĐANG TRONG GIAI ĐOẠN NGUY KỊCH
Các bác sĩ nhanh chóng di chuyển xe đẩy cứu thương vào phòng cấp cứu đặc biệt, trên xe thấy người con gái xinh đẹp mĩ miều, làn da trắng nõn, gương mặt thanh tú, đôi lông mày mỏng, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn môi trái tim nhợt nhạt. Một vẻ đẹp động lòng người.
NHƯNG!!
Có một linh hồn đang lơ lửng trên không trung giống y chang cô gái đang nằm trên xe đẩy đó. Linh Chi ngạc nhiên đến sốc bây giờ mới nhận ra rằng tại sao linh hồn mình lại lơ lửng trên không trung? Tại sao cơ thể cô lại ở một nơi khác? Bất chợt một câu nói cô từng nghe xẹt qua đầu cô.
/Nếu một người sắp chết thì linh hồn của họ sẽ rời khỏi thể xác và sẽ nhanh chóng biến mất khỏi thế gian/
Ý nghĩ hiện lên trong đầu cô mỉm cười nhẹ và tự nói:
-''Cũng tốt dù sao mình cũng không còn điều gì tiếc nuối và biết đâu được sẽ sớm gặp lại được cậu ấy''
Linh hồn cô không thể nào rời khỏi phòng cấp cứu được như thể có một sợi dây nào đó gắn chặt cô với nơi này vậy. Bỗng một bác sĩ chạy ra hỏi cô y tá ở ngoài:
-''Đã liên lạc được với người nhà bệnh nhân chưa, cuộc phẫu thuật này có tỉ lệ thấp hơi thở của bệnh nhân rất yếu, mảnh kính đâm gần vào vị trí tim, đại não cũng bị va chạm mạnh bị ảnh hưởng rất nghiêm trọng. Chúng tôi không thể nào tự quyết định được''
Cô y tá nói: ''Chúng tôi đã liên lạc với người nhà bệnh nhân rồi, mẹ cô ấy trả lời" Không liên quan đến tôi, mặc xác nó.''
An Linh Chi nghe đến đây lòng cô như thắt chặt lại, cô biết mẹ cô không thật lòng yêu thương bố con cô, mục đích bà ta sinh ra cô là để ép ba cô cưới bà ta và bà ta có thể sống trong nhung lụa. Người duy nhất yêu thương cô cũng chỉ có một mình ba cô, nhưng ông đã mất năm cô 19 tuổi.
Suy nghĩ mãi bóng đèn cấp cứu đã vụt tắt các bác sĩ ra ngoài ai ai cũng mang một gương mặt mệt mỏi, họ đều mang một sự tiếc nuối khi không thể cứu khỏi một mạng sống. Một trong số đó thương cảm cho một cô gái bị chính mẹ ruột mình tàn nhẫn nói như vậy.
An Linh Chi thẫn thờ, cô đứng trước cửa phòng phẫu thuật nhìn các bác sĩ, y tá đi xuyên qua người cô. Ánh chiều tà bên cửa sổ chiếu xuyên qua linh hồn cô gái trẻ.
Cô cũng ý thức được linh hồn mình đang dần tan biến. Trên đôi môi cô nở một nụ cười mãn nguyện, mí mắt trở nên nặng trĩu như muốn nhắm nghiền đôi mắt lại.
Và rồi đôi mắt cô cũng nhắm lại, ánh sáng cuối cùng của hoàng hôn cũng vụt tắt để lại một mảng không gian đen tối. Trong tâm trí mong ước kiếp sau sẽ có thể gặp lại những người mình yêu thương.
Điều gì đến cũng sẽ đến, những mảnh linh hồn cuối cùng cũng hoàn toàn tan biến trong không gian.
Khi linh hồn của An Linh Chi biến mất, một trận mưa to kéo đến. Những hạt mưa nặng trĩu rơi xuống mặt đất như khóc thương cho số phận của người con gái ấy. Trận mưa rất lớn kéo dài đến tận sáng ngày hôm sau.
...----------------...
Ánh nắng chiếu vào căn phòng qua ô cửa sổ, trên giường có một cô gái nhỏ đang ngủ, dáng ngủ rất ngay ngắn - nề nếp. Gương mặt xinh đẹp động lòng người, đôi môi trái tim đo đỏ, mái tóc đen dài xõa ra. Làn da trắng nõn như sữa. Nàng thiếu nữ giống như một thiên thần nhỏ đang ngủ say xưa.
Bỗng tiếng chuông báo thức vang lên.
[RENG!!!!RENG!!!RENG]
Tiếng chuông vang lên cô gái đang ngủ trên giường cũng từ từ ngồi dậy, đôi mắt khẽ mở nhìn ra chỗ tiếng chuông vang lên. Bàn tay nhỏ nhắn trắng nõn cầm chiếc đồng hồ sau đó tắt chuông đi, đôi mắt mơ màng mới tỉnh dậy nhìn vào đồng hồ miệng lẩm bẩm:
"6h3p rồi sao"
- "Khoan đã"
An Linh Chi nhìn xung quanh, chợt nhận ra căn phòng này nhìn rất quen. Chẳng phải đây là phòng của mình năm 17 tuổi sao.
- "Chẳng lẽ mình trùng sinh rồi???"
Câu nói vừa dứt cô đứng dậy chạy vào phòng tắm rồi nhìn vào gương. Trong gương là một thiếu nữ xinh đẹp khoảng 16,17 tuổi mái tóc đen mượt dài ngang vai, đôi mắt to tròn long lanh như ánh sao trên bầu trời, lông mày mỏng thanh tú, đôi môi trái tim đỏ mọng. Gương mặt tựa như thiên thần.
Vẻ đẹp động lòng người.
Linh Chi ngạc nhiên thốt lên:
"Thật sự mình trùng sinh rồi sao? Hay đó chỉ là giấc mơ? Nhưng nó diễn ra thật chân thật, không thể nào là mơ được!!"
Vừa nói cô chạy vào phòng, cầm điện thoại để kiểm tra ngày. Là ngày mùng 3/9 năm 20xx.
Một thông báo hiện lên điện thoại, là thông báo của ba cô:
[Con gái à chiều mùng 5 ba đi công tác về rồi con có muốn mua gì không]
Tin nhắn hiện lên cô đã chắc chắn rằng bản thân đã thự sự trùng sinh. Bởi vì ngày hôm đó....
...----------------...
~Say Nắng~ (----2007 Chỉ Chỉ NTTL ---)
Updated 48 Episodes
Comments
ebe
đọc mấy chap đầu thấy truyện khá hợp gu mong là ad sẽ luôn cố gắng
2024-06-26
1
Nhan Kỳ Lạc
đọc 2 chap r thấy tác giả viết khá tốt á dù còn 1 vài lỗi chính tả với cách ngắt câu, hi vọng nu9 sẽ hợp gu tui 😶
2024-06-10
4
Nhan Kỳ Lạc
*y chang
2024-06-10
3