Bởi vì kiếp trước ngày hôm đó -ngày 3/9 -trước khai giảng của cô 2 ngày ba cô cũng nhắn nội dung y hệt vậy.
Lông mi cô run run, đôi mắt cô đỏ hoe - dần xuất hiện lớp sương mù, giọt lệ tuôn rơi xuống gò má trắng nõn chảy dọc xuống cần cổ ngọc ngà. Cô ấy khóc như "Hoa Lê đái vũ". Khiến người người muốn bảo vệ cô. Tiếng khóc nghẹn ngào vang lên:
-"Hức!.. Hứ..c! Thật ma..y quá ..may q..úa .Ba vẫn.. vẫn chưa mất..hức ..! Cậu ấy.. cậu ấy vẫn chưa...chưa tự sát .. hức. Ba..ba vẫ..n còn sống..! Mọi chuyện vẫn ..v..ẫn còn có thể cứu rỗi được ...hức..!!huhuhu!!!!"
Giọt nước mắt tuôn rơi. Đó là giọt nước mắt của sự hạnh phúc, may mắn và nỗi khát vọng....
____
Một lúc sau cảm xúc của cô đã dần được ổn định. Linh Chi đứng dậy vào phòng tắm vệ sinh cá nhân, sau khi vệ sinh cá nhân xong cô vào trong phòng, thả mình vào chiếc giường màu be mềm mại. Cô nhắm mắt lại bắt đầu nhớ lại những sự kiện của kiếp trước...
Năm lớp 12 vào ngày sinh nhật của anh (14/2) -Hoắc Đình Ngôn - đã t.ự s.át ở tòa nhà C đằng sau sân thể dục .Ngày hôm đó sau khi tỉnh dậy cô đã khóc rất nhiều ...Vài ngày sau là tang lễ của anh theo tờ di chúc mà anh để lại viết rằng:
"Sau khi tôi chế.t hãy chôn cất tôi vào phần mộ nhà họ Ninh"
Cha của anh, ông ta đã lo xếp tang lễ nhưng trong vẻ mặt của ông ta không có cái gì gọi là buồn cả ngược lại ông ta lại luôn cười tươi như thể đó không phải con trai của ông ta vậy. Đúng là một người cha khốn nạn.
Sau khi anh mất, cô cũng không cười nhiều nữa, người duy nhất mang cho cô nụ cười đó là ba cô nhưng 1 năm sau ông ấy cũng qua đời vì bệnh ung thư dạ dày do không kịp thời phát hiện bệnh cứu chữa.
Từ sau khi cha cô mất cuộc sống của cô dần tẻ nhạt, nụ cười ít ỏi cũng dần biến mất. Mà thay vào đó lúc nào cô cũng phải khoác trên mình một bộ giáp sắt mạnh mẽ - để tự chiến đấu bảo vệ bản thân mình.
Người thân cuối cùng là mẹ cũng không quan tâm đến cô, coi cô như từng xuất hiện trên đời này.
Trên khóe mắt cô, những giọt nước mắt rơi xuống trên gò má. Giọt nước mắt đó là sự đau khổ, nhưng cũng là sự hạnh phúc bởi có thể quay trở lại thay đổi vận mệnh.
Giọng nói kiến định của cô vang lên:
"Kiếp này nhất định, mình phải bảo vệ những người quan trọng nhất dù có phải trả giá sao đi chăng nữa"
Bỗng nhiên Linh Chi cảm thấy mí mắt của bản thân như muốn trùng xuống, cơn buồn ngủ bắt đầu ấp đến. Có lẽ cô khóc qua nhiều dẫn đến mệt mỏi và dẫn đến ngủ quên.
...****************...
Trong mơ cô đã thấy một cậu bé có dáng người cao lớn kéo một cô nhóc nhỏ nhắn, đáng yêu ra sau lưng. Để bảo vệ cô bé đang bị những bạn nhỏ khác bắt nạt.
Cậu bé đó là anh - Hoắc Đình Ngôn- còn cô bé đó là cô__
Lúc cô còn bé, vì cô không có mẹ vả lại có dáng người nhỏ nhắn luôn bị các bạn khác bắt nạt, cậu nhóc đó đã đến bảo vệ cô nhiều lần khỏi những rắc rối. Và cậu cũng là người bạn duy nhất thời thơ ấu của cô.
Mẹ cô chán ghét cô, người duy nhất yêu thương chiều chuộng cô chỉ có ba và ông bà cô. Cuộc hôn nhân của 2 người nhanh chóng tan rã từ khi cô mới chào đời. Mẹ cô - Trương Tuyết Mai bỏ cô lại và đi theo người đàn ông giàu có khác.
Rất lâu sau đó có một gia đình chuyển đến bên cạnh chung cư nhà cô, đó là 2 người lớn tuổi và cậu bé là cháu của họ. Thật trùng hợp cậu bé đó lại là anh. Có vẻ anh đã quên mất cô rồi! Một thời gian sau đó cô biết được rằng cậu đã bị mất 1 đoạn kí ức khi còn bé.
Cô không dám tiến tới gần cậu vì tính cách rụt rè nhút nhát chỉ dám nhìn cậu từ xa.
Năm 16 tuổi cô và cậu học cùng trường nhưng khác lớp.
Năm 17 tuổi khi sắp xếp lại lớp cô và cậu lại cùng lớp.
Cậu và cô như 2 đường thẳng song song - tình cảm của cô luôn giữ kín. Cho đến khi sự kiện ấy xảy ra.
Cậu thiếu niên gieo mình xuống phía dưới tòa nhà
Linh Chi hét to "KHÔNG !!!"
Cô giật mình thức dậy.
...----------------...
~Say Nắng~ (----2007 Chỉ Chỉ NTTL ---)
Updated 48 Episodes
Comments
Nhan Kỳ Lạc
*chào đời
2024-06-10
2
Nhan Kỳ Lạc
chỗ này chắc là mang cho cô nụ cười chứ nhỉ?
2024-06-10
3
Nhan Kỳ Lạc
*sương mù
2024-06-10
2