Chương 3. Mang thai

Sở Ngôn mặc áo ngủ lụa màu trắng, đứng trước cửa sổ nhìn ngắm những cảnh vật ngoài cửa.

Trời nắng gió nhẹ, khuôn viên bên dưới là những đoá hoa đang nở rộ. Đàn bướm xinh đẹp đủ loại màu sắc bay lượn tìm mật, cơn gió lướt đến khiến cây xanh khe khẽ đung đưa lá cành.

Sở Ngôn nằm bò trên bàn trà, đôi mắt mơ màng nhìn về phía xa xăm...

Cậu đã ở đây gần một năm rồi.

Thật không thể tin được mà, thời gian trôi cũng thật nhanh, chưa kịp thưởng thức thế giới này cho tử tế thời gian đã thoăn thoắt trôi đi nhanh như vậy.

Sở Ngôn sờ chiếc bụng nhỏ đã hơi nhô lên của mình, ánh mắt mờ mịt hoang mang.

Dạo này cậu rất hay buồn nôn, lúc thì chán ăn lúc thì ăn rất nhiều, thèm chua, ghét mùi dầu mỡ... Cậu cũng trở nên nhạy cảm quá mức.

Mà những dấu hiệu này cậu không cần đi khám cũng biết bản thân bị gì rồi. Còn nhớ năm ngoái có một chị gái cứ dăm ba bữa lại than vãn bản thân khó chịu, ăn gì cũng không vào, nhưng cực thích ăn chua thỉnh thoảng lại rất thích ăn cay, cứ ngửi mùi gì nồng hay đồ ăn dầu mỡ là lại buồn nôn. Còn nói cái gì mà mang thai thật khó chịu thật mệt mỏi.

Với thể chất lưỡng tính này cộng thêm đã học khoá sinh lý từ gia đình và giờ cậu lại có đủ những dấu hiệu kia. Thêm khoảng thời gian này, bụng cậu vẫn luôn thon nhỏ bỗng nhiên to lên thì cậu liền xác định mình đã mang thai rồi.

Bụng nhỏ vang lên tiếng "ọt ọt" rõ to, Sở Ngôn ngồi dậy vỗ nhẹ bụng mình.

Chưa gì đã bắt đầu thấy đói rồi, cậu phải kiếm cái gì đó để ăn thôi.

Nhưng trước khi ra ngoài, việc Sở Ngôn làm đầu tiên là mở tủ quần áo, lấy chiếc áo khoác rộng lớn quá mức rồi khoác lên người. Sở Ngôn kéo kéo áo lên mũi và hít vào thật sâu, rồi thoả mãn thở ra.

Dạo này Sở Ngôn có một sở thích kỳ quặc, rất thích ôm quần áo của người đàn ông kia, cũng rất thích mặc nó lên người. Bởi như vậy cậu có cảm giác rất an tâm, rất thoả mãn. Cứ như nếu không được bao bọc trong mùi hương còn đọng trên áo hắn cậu sẽ khó chịu đến khóc vậy.

Áo khoác mang mùi hương của nam nhân khiến cậu rất an tâm, cũng an ủi cho bé con trong bụng đang nhớ cha nó.

Khi Sở Ngôn đang bước xuống ở khúc cầu thang thì thình lình nghe được tiếng nói chuyện của người đàn ông xa lạ. Bước chân đang định hạ xuống bậc thang khẽ khựng lại.

Hình như phòng khách có người đến, cậu loay hoay không biết nên đi xuống hay quay về phòng nữa.Bởi Tăng Bắc đã nói, không cho phép cậu xuất hiện trước mặt người khác.

"Lần đầu tiên ông chơi lâu như vậy đấy."

Mặc dù mơ hồ không hiểu người ta đang nói cái gì nhưng Sở Ngôn cũng không định nghe tiếp, bởi dù sao thì nghe lén người khác nói chuyện không hay cho lắm.

Nhưng vào lúc Sở Ngôn đang định xoay người rời đi, thì một giọng nói trầm thấp dễ nghe lại quen thuộc nọ cất lên.

"Thú vị thôi."

Dẫu không biết bọn họ đang nói đến cái gì, nhưng Sở Ngôn không nhịn được khẽ cong môi cười lên khi nghe được tiếng nói của người đàn ông mà mình để tâm.

"Thú vị á? Chậc, ông nói thật đi, ông yêu cậu nhóc đó rồi phải không?"

Người đàn ông hơi trầm ngâm, nói rằng:"Yêu? Ông nghĩ người như chúng ta nên có tình yêu à?"

"À à hiểu rồi, Vật Nhỏ nhà ông chỉ là món đồ chơi, ông chỉ muốn nhốt cậu nhóc làm của riêng chứ gì?"

"Nhưng mà... Cậu nhóc là người song tính, thế có ổn không?"

Người đàn ông nhả khói, chậm rãi nói:"Ý ông là 'mang thai' đó à?"

"Ừ, song tính cũng có khả năng mang thai. Vả lại không phải ông rất ghét bạn tình mình dính bầu à?"

"Không cần lo, xác suất nhỏ lắm, có lẽ cậu nhóc sẽ không mang thai."

"Nếu thật sự có thì sao?"

Khi nhắc đến câu ' song tính', 'Vật nhỏ', và 'mang thai' đến lúc này Sở Ngôn mới muộn màng hiểu được người bọn họ đang nhắc đến là ai. Ngẫm lại từng câu từng chữ bọn họ đã nói trước đó, trái tim mềm mại và yếu đuối không khống chế được mà quặn thắt đau. Sở Ngôn nắm chặt tay, cứng đờ đứng ở khúc cầu thang. Cậu muốn rời đi, nửa năm bên người đàn ông này cậu có chút hiểu biết tính tình hắn, nên là ngay lúc này đây cậu rất sợ nghe phải những từ mình không muốn nghe nhất.

"Phá thôi." Giọng người đàn ông rất hờ hững.

"Ha ha ông vẫn giống như ngày nào nhỉ?" Người kia cười phá lên, rồi rất nhanh nói lảng sang chuyện khác mà gã ta nghĩ là thú vị:"À, tôi mới tìm được một cậu bé rất ngọt nước ngoan ngoãn hiểu chuyện hơn 'món đồ chơi' kia của ông nhiều. Còn rất xinh đẹp nữa, cực phẩm trong cực phẩm đấy."

Lúc này chi giác mới bị đóng băng lúc này như tan biến đi mất, Sở Ngôn sợ nghe thêm những lời khiến mình khó chịu từ bọn họ, cật lực nhẹ chân vội chạy thẳng lên phòng. Cậu chôn đầu trong chăn ấm, bả vai gầy gò khe khẽ run lên.

Mùi hương của người ấy...

Giọng nói của người ấy...

Thân nhiệt ấm áp của người ấy...

Mọi thứ cậu đều...

Nhưng mà, đối với người đó cậu thật sự chỉ là món đồ chơi thấp kém thôi ư?

Sở Ngôn run rẩy sờ soạng bụng nhỏ, anh ấy không muốn bạn tình của mình mang thai,... anh ấy không muốn có một đứa con.

Nhưng cậu... Lỡ mang thai mất rồi.

Nếu để anh ấy phát hiện, chắc chắn sẽ ép cậu phá hủy bé con, đúng không?

Sở Ngôn vừa nghĩ đến cảnh đó liền vội lắc đầu, không thể được, bé con đã được mấy tháng tuổi rồi, bé con còn chưa chào đời còn chưa thấy được thế giới nhiều màu sắc này mà phải chết non ư?

Không, cậu không nỡ làm thế với bé con như vậy đâu.

Trái tim Sở Ngôn đau đớn. Nước mắt trong suốt ấm nóng chảy dài trên má.

Hot

Comments

mây *

mây *

đợi ngày tự vã 😏

2024-10-04

1

Nguyễn Ngọc

Nguyễn Ngọc

chạy chốn đi em ra đón

2024-07-16

3

Tập thể nhà bún 🌾🎋

Tập thể nhà bún 🌾🎋

Bỏ thằng kia đi. Để tụi e nuôi cho

2024-07-12

6

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play