Chương 12. NT Dư Chu

Sở Ngôn nắm đôi đũa, đôi mắt trong trẻo sáng trong nhìn lướt qua chỗ Dư Long rồi lại nhìn Chu Quang, cậu gật gật đầu, cậu nén tiếng thở dài vào đáy lòng, không từ chối ý định ra về của Chu Quang, cậu mỉm cười đáp lại:"Đi đường cẩn thận nhé."

Chu Quang cười nhẹ:"Đã biết, đi đây." Cậu rời khỏi phòng bao, nụ cười trên mặt rất nhanh biến mất tăm.

Vành mắt hơi nóng lên, khiến cậu khó chịu dụi mạnh hai mắt.

Dư Long không tìm mày tính sổ là tốt bụng lắm rồi, mày còn đòi hỏi gì nữa?

Chu Quang quay đầu nhìn cửa phòng đóng chặt một cái rồi rời đi, bóng lưng cậu gầy gò bước đi lẻ loi, không hiểu sao nhìn thật cô độc.

...

"Không nghĩ muốn quay lại?"

Tăng Bắc cắn mút ngón tay trắng nõn của Sở Ngôn, giọng điệu lành lạnh mà lười nhác.

"Không..." Dư Long mặt không đổi sắc đẩy cậu trai ra khỏi lòng mình, anh ngã người lên ghế, nhàn nhạt đáp. "Không quay lại ăn cỏ cũ."

"Ha." Tăng Bắc nhếch mép cười nhạo, "Phải vậy không? Ngày trước cậu say rượu còn luôn miệng gọi tên người ta."

Sở Ngôn gật gật đầu phụ hoạ, còn giơ ngón cái với Tăng Bắc.

Tăng Bắc cưng nựng hôn hôn mũi cậu một cái.

"Không cần cậu xen vào." Giọng Dư Long cũng lạnh đi.

Tăng Bắc nhún nhún vai không thèm quan tâm nữa, ôm vợ yêu vào lòng hôn một chốc rồi ôm đi.

"Anh em tốt à, nếu đã không muốn qua lại thì tốt nhất nên tránh xa nhau đi. Đã không muốn quay lại thì đừng khiến người ta đau khổ vì mình, Dư Long... Mày nhát gan quá. Yêu thì không dám nhận, bảo quay lại mày lại tránh né." Tăng Bắc sửa lại áo lông cho Sở Ngôn, không lạnh không nhạt nói tiếp:"Tìm người yêu đã khó, tìm người khiến mình động lòng càng khó hơn. Nếu mày cứ tự dối mình thế này... Đến một ngày người trong lòng mày tìm được ý chung nhân, mày có ghen tị không?"

Tự cảm thấy mình nói vậy đã đủ, Tăng Bắc kéo Sở Ngôn vào lòng đi khỏi phòng bao.

Thật ra thì hắn chẳng muốn xen vào chuyện tình cảm của anh em mình cho lắm, nhưng nhìn bé cưng luôn lo lắng cho Chu Quang, lại nghe bé cưng nhắc Chu Quang vẫn luôn nhung nhớ đến Dư Long, mà chính hắn cũng thấy Dư Long luôn tương tư về Chu Quang, buồn cười là Dư Long không chịu nhận mình yêu Chu Quang. Cũng vì thế nên hắn mới chịu lên tiếng nhắc nhở vài điều, đánh thức Dư Long.

"Bé cưng, về nhà em làm há cảo nhé?"

"Vâng, em sẽ làm. Ừm, anh còn muốn ăn gì nữa?"

"Sữa tươi* và em."

"Lưu manh!"

"Haha."

Tiếng nói chuyện của đôi vợ chồng dần nhỏ dần rồi biến mất theo bước chân đã đi xa của hai người.

Dư Long ngồi ngẩn ngơ trên ghế, trong tay cầm ly rượu, bàn tay bóp chặt ly đến trắng bệch, như thể muốn bóp nát nó.

Và quả thật là thế, Dư Long bóp vỡ ly rượu rồi.

Cậu trai ngồi một bên co mình lại một góc, không dám phát ra tiếng nào, chỉ mong Dư Long đừng trút giận lên người mình.

Gặp được ý chung nhân?

Haha, vậy anh sẽ giết tên đó, xem xem em ấy có thể bên ai đây?

...

Chu Quang làm phục vụ tại quán cà phê.

Hôm nay cậu hơi đau đầu, trán lại nóng hổi... Giống như cậu sốt rồi vậy.

Chu Quang ngủ gật trên quầy, gió lạnh hùa vào khiến cậu có chút lạnh. Nam nhân viên khác thấy vậy liền lanh lẹ lấy áo khoác đắp lên người Chu Quang.

"Cậu ốm rồi thì nghỉ đi."

Chu Quang mơ mơ màng màng đáp, "Không cần, sẽ khỏe lại nhanh thôi."

"Cậu cứng đầu thật."

Cửa tiệm bị đẩy ra, một người đàn ông cao lớn sắc mặt lạnh lùng bước vào, khí thế quanh người quá mạnh mẽ và sắc bén khiến vài nhân viên trong tiệm hơi e dè.

"Chào mừng quý khách..."

Người đàn ông tiến thẳng đến quầy thu ngân, ngón tay dài mà thô ráp nâng cằm Chu Quang lên.

Hot

Comments

L o v e B o y L o v e❤️‍🔥

L o v e B o y L o v e❤️‍🔥

ể:))????

2025-02-13

0

Ngọc Trân

Ngọc Trân

=))

2024-07-07

8

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play