"Đi cùng tôi."
Chu Quang hơi giật mình, ngước mắt nhìn gương mặt mà mình luôn nhớ mong đang ngay trong tầm mắt.
"Anh... Anh..."
Dư Long nhíu mày, nhắc lại:"Đi theo tôi, ngay bây giờ." Giọng điệu lành lạnh mang theo ý ra lệnh.
Nói xong anh quay đầu rời đi.
Chu Quang đứng dậy, băn khoăn đứng tại chỗ. Đi theo hay không đi theo?
Đi theo thì có bị đánh không?
Không đi theo thì có phải cũng bị đánh hay không?
Chu Quang cắn răng, thôi nên đi theo thì hơn, nếu không nghe lời chỉ sợ sẽ xảy ra chuyện không tốt.
"Về với tôi."
Khi cậu đứng trước mặt Dư Long, chính là nghe được cái câu lạnh nhạt không đầu không đuôi này.
"Hả?" Chu Quang phản ứng hơi chậm, khó hiểu mở miệng.
Dư Long phiền não vuốt vuốt tóc, ánh mắt sắc bén thu lại vài phần, "Tôi nói, em về với tôi. Đừng lang thang bên ngoài như vậy nữa."
Hả? Sao càng nghe càng thấy khó hiểu?
Chu Quang xấu hổ xoa mặt, "Cái đó... Đâu gọi là lang thang chứ?"
"Sao? Em không muốn về với tôi ư?" Giọng Dư Long lạnh lẽo. Tìm đến Chu Quang tới tận nơi này là quá nể mặt cậu rồi.
Anh lại phiền muộn, biết thế đã để thuộc hạ đến đây ra tay nhanh gọn bắt Chu Quang về biệt thự cho nhanh.
Chu Quang hơi hiểu ra, trái tim run rẩy nóng lên, đáy lòng cô quạnh luôn bị chính mình dằn vặt nay như được ánh sáng cứu rỗi.
Hốc mắt đột nhiên rất nóng, nước mắt suýt chút nữa đã rơi.
"Anh... Không hận em sao?" Cậu khó khăn hỏi, tiếng nói nho nhỏ đè nén trong cổ họng thật sự khó chịu.
"Vì chút chuyện đó?" Dư Long dựa người mình lên thân xe, ngón tay tìm đến hộp thuốc lá.
Chu Quang cúi đầu không dám đối mặt với Dư Long, cậu nhỏ giọng nói:"Thật xin lỗi... Em thật sự xin lỗi."
Tha thứ cho sự ngu ngốc dại dột của em, tha thứ cho tội lỗi mà em đã gây ra, tha thứ cho em khi đã khiến anh đau lòng vì em... Dù chỉ là một chút thôi cũng được...
Em biết sai rồi, sau này... Không, không nếu có cơ hội em sẽ không bao giờ phạm lỗi nữa.
Anh muốn em làm gì cũng được, chỉ mong anh có thể tha thứ cho em... Dư Long à.
Dư Long nâng cằm Chu Quang, "Lúc đó, quả thật tôi hận em muốn chết. Tôi thầm nghĩ, rốt cuộc tôi đối xử với em chưa tốt hay chưa đủ dịu dàng, vì sao em có thể "báo đáp" tôi một cách "bất ngờ" như thế?"
Chu Quang rũ mắt, lông mi cong dài khe khẽ rung lên.
"Chu Quang, rốt cuộc em bỏ thuốc gì cho tôi, lại khiến tôi say mê đến bây giờ vẫn không thể bỏ được em?"
"Tôi thật sự muốn đánh gãy chân em lắm, nhưng không được... Bởi vì tôi thích em, không nỡ làm đau em."
Nước mắt luôn kiềm chế nay như vỡ đê, trào ra như mưa.
"Dư Long... Em xin lỗi, tha thứ cho sự ngu ngốc của em... Không sẽ không bao giờ làm thế nữa. Anh cho em cơ hội, có được không? Về sau em nghe lời, sẽ không làm anh buồn... Dư Long." Chu Quang ôm bàn tay Dư Long, đau khổ khóc nức nở.
"Anh đừng không cần em... Em thật sự biết sai rồi."
Nước mắt nóng hổi rơi tí tách xuống mù bàn tay Dư Long, giọng Chu Quang nghèn nghẹn khóc nói.
"Ai đã nói không cần em đâu." Dư Long thở dài, anh thật sự muốn trừng phạt Chu Quang một trận ra trò nhưng nghĩ lại vẫn là không nỡ.
Ngày xưa anh cưng chiều Chu Quang đã quen, thấy cậu khóc lòng anh cũng không thoải mái gì.
Dư Long ôm lấy thân thể đã gầy gò hơn trước kia nhiều, ôm chặt vào lòng.
"Về với tôi, nhé?"
Anh thì thầm dịu giọng nói.
Chu Quang gật đầu, ôm chặt eo Dư Long.
Đời này, cậu chỉ có Dư Long là đủ rồi.
Updated 26 Episodes
Comments