Chương 3: Cảm động

-Lời độc thoại-

Anh cõng tôi dưới trời mưa to như vậy tôi cũng cảm thấy có chút áy náy nên ngỏ lời nói anh chỉ cần cõng tôi đến trạm xe buýt gần đó để tôi trú mưa là được, nhưng đáp lại tôi lại là những câu nói quá đỗi phũ phàng vì sự chân thực của anh.

“Em chắc ngồi đó là sẽ có người đến đón ?”

“Điện thoại em hết pin, anh có thể cho em mượn điện thoại anh gọi một cuộc không ?”

“Nếu điện thoại anh có thể hoạt động thì khi gặp em anh sớm đã đưa em mượn”

Câu nói của anh khiến tôi bừng tỉnh. Đúng vậy nhỉ, khi nãy nếu như tôi mượn điện thoại anh gọi bố đến đón có phải là xong rồi không, hà cớ gì phải làm khổ cả tôi và anh như vậy.

“Vậy điện thoại anh….”

“Hết pin rồi”

“Che ô cẩn thận đừng để anh ướt”

“Vâng”

Trời cứ mưa mãi chẳng ngớt chút nào, anh cứ vậy mà cõng tôi không một chút phàn nàn. Lúc ấy tôi thầm nghĩ anh đúng là một vị cứu tinh tốt bụng. Đường nhà tôi nếu tính đi bộ thì phải nói là rất xa vậy mà anh vẫn bất chấp cõng tôi về khiến tôi rất cảm động.

“Có nặng không ạ ?”

“Em nói xem”

“Vậy chắc là không nặng đâu”- tôi thành thật nói ra suy nghĩ của mình cho anh biết.

“Em rốt cuộc tự cảm thấy mình nhẹ ở chỗ nào mà trả lời tự tin vậy”

“Em cao 1m62 nặng 45kg thôi nên so với anh tất nhiên là nhẹ rồi”

“Vậy sao”

Dù là được anh cõng nhưng tôi cũng có thể biết chắc được anh đã cười ngay sau khi tôi nói vậy. Thực sự tôi cảm thấy tôi nói rất đúng mà, tôi không biết chính xác cân nặng và chiều cao của anh là bao nhiêu nhưng nhìn thôi cũng thấy anh phải cao ít nhất 1m84 và đương nhiên cân nặng cũng phải tương xứng bởi dáng người của anh rất cao lớn chứ không hề nhỏ hay gầy, nói chung là kiểu người chuẩn.

Sau vài ba câu nói qua lại thì tôi và anh cũng chẳng nói với nhau câu nào nữa bởi cũng chẳng có gì để nói, anh thì tập trung cõng tôi về, còn tôi thì tập trung che ô để cả hai không bị ướt. Có lẽ vì lúc nãy mải nói chuyện nên có thể quên hết mọi thứ xung quanh nhưng ngay lúc khi tôi không nói chuyện với anh nữa tôi mới nhớ ra là mình đang rất lạnh, cơ thể tôi cứ vậy mà run lên từng đợt. Lúc ấy tôi thực sự rất xẩu hổ và muốn che dấu đi phản ứng tự nhiên ấy nhưng tôi không thể. Được khoảng mười phút sau đó thì tôi bất chấp mà ôm chặt lấy cổ và gục xuống vai anh bởi tôi đã không thể chịu đựng thêm nữa. Người tôi ướt sũng, từng cơn gió lạnh cứ vậy mà thổi qua người tôi.

“Lạnh à”

“Vâng ạ”- tôi thành thật trả lời anh mang theo giọng nói có chút run rẩy.

Nghe vậy anh lập tức thả tôi xuống khiến tôi có chút bất ngờ.

“Sao vậy ạ”- tôi hỏi anh.

Anh không nói gì mà cởi áo khoác của mình ra rồi đưa cho tôi “mặc vào đi”

“…” tôi im lặng nhìn anh vừa muốn nhận vừa không dám nói.

Anh dường như cũng nhìn thấu được tôi mà nói thêm “Anh cõng em cũng đủ nóng người rồi, mặc không nổi nữa, vừa hay em lạnh thì mặc đi anh đỡ phải cầm”

Nghe anh nói vậy thì tôi cũng nhận lấy mà mặc vào, quả thực vừa khoác thêm áo vào tôi như sống lại vậy, hơi ấm quay trở lại với tôi rồi.

“Cảm ơn anh”

“Ừm”

Nói rồi anh tiếp tục cõng tôi. Ngồi sau lưng anh tôi cảm động vô cùng, tự nhủ sau này nếu anh có cần giúp đỡ gì thì khó khăn tới mấy tôi cũng giúp! Chiếc áo khoác này là áo thể dục của trường tôi, chắc hôm đó anh có tiết nên mới mang theo. Vừa che ô cho anh tôi vừa nghĩ, sao người con trai hoàn hảo như vậy lại vẫn tồn tại cơ chứ, vừa đẹp trai, học giỏi, chơi thể thao giỏi ấy vậy mà lại còn tốt bụng nữa chứ, liệu anh có phải là chàng nam chính nào từ tiểu thuyết bị lạc sang đời thực rồi không?

Hot

Comments

T. Thanh Thanh

T. Thanh Thanh

Hay quá

2025-01-06

0

người lườii 🖤

người lườii 🖤

tui nể bà này cực kì , bà này làm chuyện nào cũng thấy hay , t/g sớm ra chap nha , bên truyện vòng xoáy với hot douyin cũng hay , mong tác giả sớm ra chap ạ /Smile/

2024-06-04

4

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play