Khi cô mở mắt, chỉ thấy một mảng trắng xoá xung quanh là những đôi mắt lo lắng nhìn cô.Tuy không biết những người này là ai và bản thân đang ở đâu cô có chút sợ nhưng bản năng là một sát thủ cô không thể toả ra sợ hãi.
Người phụ nữ khi thấy cô tỉnh dậy vui mừng lên tiếng:
-" Cuối cùng con cũng tỉnh rồi, ông nó ơi tiểu Nguyệt tỉnh lại rồi ". Vừa nói nước mắt bà rơi lã chả thấy bà khóc cô lại hoảng thêm mà nói:
-" Tôi là ai, tại sao lại ở đây, còn nữa các người là ai sao lại ở đây ?".
Mọi người xung quanh khi thấy cô nói thế, không khí xung quanh càng hoang mang đến kì lạ.
.....một người,
.....hai người,
..... Rồi ba người
Thấy không ai trả cô lại nói
-" Các người bị gì thế? Sao không ai nói gì hết vậy?".
Nghe cô nói vậy người phụ nữ vừa nảy lại lên tiếng :
-" Tử Nguyệt con đừng làm mẹ sợ ta là mẹ của con mà còn không nhớ ra mẹ sao?".
Thấy cô không lên tiếng gương mặt lộ rõ hoang mang thì anh cô lên tiếng:
-" Tiểu Nguyệt em thật sự không biết mọi người ở đây là ai sao?
Cô lặng lẽ gật đầu đồng ý với những gì anh trai cô nói. Cô lại nghi ngờ mà hỏi:
-" Bà là mẹ tôi? Vậy mấy người này là ai?"
-" Con thật không nhớ gì sao, con là con của mẹ .Đây là ba con còn đây là hai anh trai của con ,Tử Nguyệt con còn nhớ không ?"
Cô nói :" tôi tên Tử Nguyệt sao, tôi có ba mẹ và anh trai, tại sao tôi không nhớ gì hết vậy. aaa...aaa... đau đầu quá.. "
Cô vừa ôm đầu vừa la đúng lúc bác sĩ vào vội đi đến khám cho cô rồi tiêm cho cô một liều an thần khiến cô thiếp đi và mời người thân cô ra ngoài.
..............................................................
Sau khi khám tổng quát cho cô bác sĩ chuẩn đoán có lẽ do va đập mạnh ở đầu tuy máu bầm đã được lấy ra nhưng là dị chứng sao chấn thương nên bị mất trí nhớ tạm thời. Cần ở lại theo dõi một thời gian. Khi nghe xong mẹ cô sụp đổ ngã ngục nhờ có ba cô đỡ.
....
Anh hai cô lặng lẽ đi đến phòng cô nhìn cô đang ngủ trên giường nhìn cô gương mặt xin đẹp lại nhỏ giọng đến mức chỉ có người mới đứng gần mới nghe được.
-"Mất đi trí nhớ cũng tốt tiểu Nguyệt không cần phải nhớ những chuyện không vui trong 3 tháng qua".
Nói đến đây anh nhớ lại cô lúc đi học thì bị bắt nạt không dám nói với ai vì sợ sẽ bị đánh nhiều hơn, còn bị tống tiền, lại bị hại ngã từ tầng 5 xuống khiến cô bị mất trí nhớ... Anh cảm thấy mình thật bất tài không bảo vệ được cô em nhỏ này.
_________________________________
Khi cô tỉnh lại lần nữa đã là nữa đêm chỉ có mình cô, cô nhớ lại giấc mơ lúc cô ngủ trong mơ cô thấy một cô bé rất xinh đẹp cũng khá giống cô với mái tóc dài đen mượt gương mặt tươi tắn lại mang theo nhiều tâm sự. Cô bé nhẹ nhàng đi về phía cô và nói:
-" Em chào chị, em là Tử Nguyệt em cảm ơn chị vì chị đã đến đây. Em không thể ở bên ba mẹ nữa vậy xin chị chăm sóc họ thay em nha. Chị phải thay em sống thật tốt sống thay cho cả phần của em nữa nhé hứa với em đi".
Nhìn đôi mắt ấy cô lại có chút thất thần đôi mắt cuốn hút người khác phải nhìn say đắm cô bất giác đồng ý với cô bé ấy. Thấy cô đã đồng ý cô bé cảm ơn rồi từ từ tan biến cô cũng tỉnh dậy sau giấc mơ không hiểu sao nước mắt cô rơi nơi lồng ngực đau nhói không thôi. Khoảng 5 phút sao cô bình tĩnh lại suy nghĩ.
('Tuy cô không biết mình có liên hệ với cô bé trong mơ nhưng hòn đá đó đưa cô đến đây thì chắc chắn có liên quan phải từ từ điều tra mới được').
______________________________________________
Thế là cô ở lại bệnh viện thêm một tuần trong khoảng thời gian này cô dần thích nghi với thân phận mới làm quen lại với những người thân cô biết cô tên Tống Tử Nguyệt, ba cô là Cố Chi Viễn, mẹ cô là Tống Tinh Nguyệt và hai anh trai của cô một tên Cố Tinh Thành người còn lại tên Cố An.
Trong khoảng thời gian này cô cười nhiều hơn cô cũng không còn sợ nữa và dù sao cô cũng chỉ là cô bé mới 15 tuổi chứ. Sau 1 tuần theo dõi tình hình sức khoẻ thì cô được đưa về nhà.
....
Về đến nhà một cảm giác ấm áp khó tả tràn vào người cô có lẽ vì trước khi chết cô chưa được cảm giác ấm áp này. Mẹ dẫn cô lên phòng của cô căn phòng màu trắng rất gọn gàng sạch sẽ cô bất giác cười nụ cười rất lâu cô quay sang nói:
- " Con cảm ơn mẹ,căn phòng con..n rất thích".
Mẹ cô cũng nói lại:
-" Đây vốn là phòng của con chỉ là mẹ chỉ dọn dẹp lại một tí con không cần cảm ơn, con nghĩ ngơi đi lát xuống ăn cơm".
Tử Nguyệt trả lời:" Vâng mẹ" nói rồi cô leo lên giường, chiếc nệm êm ái hương thơm thoáng nhẹ của hoa oải hương làm cô ngủ thiếp đi.
.....
Khi thức dậy đã 7 giờ tối cô thấy đói nên xuống nhà thì thấy mẹ cô đang pha sữa nói:
-" Con dậy rồi đó hả. Lúc trưa mẹ lên phòng thấy con ngủ ngon nên mẹ không kêu con dậy. Nhưng từ trưa đến giờ thấy con ngủ lâu quá nên mẹ pha sữa cho con, mẹ sợ con đói. Dù sao con cũng chưa ăn gì từ trưa đến giờ"...
-" Nè con uống đi, còn thấy đói thì để mẹ kêu ba con đi nấu ít đồ cho con".
Ba cô cũng phụ hoạ theo:
-" Đúng đó tiểu Nguyệt con đói thì cứ nói ba nấu cho con ăn nha".
Cô cảm nhận được ba mẹ đều rất thương yêu cô. Cô cảm thấy may mắn cho cô bé khi được làm con họ cô cũng nhỏ giọng nức nở như sắp khóc mà nói:
-" Dạ... con..đói.."
Nghe vậy chẳng hiểu sao ba cô lại cười vỗ vai cô nói:
-" Tiểu Nguyệt không cần phải ngại ba là ba của con, con muốn ăn gì cứ nói không cần phải ngại biết chưa"
Ông cười nhẹ rồi vào bếp làm đồ ăn cho Tử Nguyệt
Mẹ cô cũng nói theo " đúng đó, con là tiểu công chúa phải được cưng chiều biết không ".
Cô ngoan ngoãn gật đầu
.....
Hơn khoảng 30 phút sau một mùi thêm nhẹ nhàng của thức ăn bay vào mũi cô. Tử Nguyệt ngồi vào bàn ngoan ngoãn ăn hết thức ăn sau khi ăn xong cô đứng dậy dẹp nhưng ba cô lại ngăn cảng nói:
-" Để đó để bà làm cho, con mới từ bệnh viện về còn mệt lên phòng nghỉ đi ".
Cô tính lên tiếng thì anh trai Cố Tinh vừa vào lên tiếng:
- " Ba, mẹ con về rồi... có tiểu công chúa của anh trai cũng ở đây nữa à"
Nói rồi anh đi đến nhéo má cô nói tiếp " anh ba xin lỗi anh bận quá, không đến đón em về được đừng giận anh ba nha".
Cô mỉm cười rồi nói: " Em không giận anh "
....
Updated 45 Episodes
Comments