Chương 4: Sợ Tôi Làm Gì Cô Sao?

•Mười hai ngày sau...

Tô Hà Xuyên nhìn đồng hồ đã hơn bảy giờ tối, nhưng hiện tại người đàn ông đó vẫn miệt mài làm việc, thế này thì cô làm sao có thể tan làm về trước được chứ?

Sau đó, Hà Xuyên cầm cốc cafe lên uống cho tỉnh táo và xua tan mệt mỏi. Thực sự trong hai tuần qua cô đã làm việc quá sức, hôm nào cũng tăng ca đến khi Phùng Khiếu Khâm ra về và lúc đấy cũng hơn mười giờ đêm.

Tiếp tục thế này chắc cô không sống thọ để tiêu tiền rồi!

“ Cô có thể tan làm. ”

Âm giọng nghiêm khắc của Phùng Khiếu Khâm tác dụng hơn cả tách cafe, lập tức làm cho Tô Hà Xuyên quên luôn sự mệt mỏi và cơn buồn ngủ, lên tiếng đáp lời:

“ Tôi vẫn chưa làm xong! ”

Dứt câu, Hà Xuyên dán mắt vào màn hình Laptop. Phùng Khiếu Khâm cũng hạ tầm nhìn xuống bàn làm việc, tiếp tục xem xét văn kiện. Chẳng phải anh cố tình chèn ép cô đâu, nếu không có cuộc hẹn thì anh đều dồn hết thời gian vào công việc.

Ba mươi phút sau, do Phùng Khiếu Khâm đau đầu nên tạm thời dừng lại đôi chút, ngẩng lên xoa xoa thái dương. Trùng hợp, hướng mắt anh va vào ngay bàn làm việc của Tô Hà Xuyên, cả người lập tức bất động nhìn ngắm dáng vẻ và đặc biệt là khuôn mặt lúc đang ngủ mê của cô.

Bảo về không về, kết quả ngủ gục.

Nhân viên có thể lực yếu ớt và chẳng vâng lời thế này, anh có nên sa thải không chứ?

Sau đó, khóe môi Phùng Khiếu Khâm uốn cong vẻ lên nụ cười hiếm có, bất giác từ tốn đứng dậy và nhẹ nhàng đi đến gần Hà Xuyên, đút tay vào túi quần lần nữa say sưa ngắm nghía.

Rốt cuộc Phùng Khiếu Khâm anh sắp xếp cho Tô Hà Xuyên cô bên cạnh làm gì? Là để thỏa mãn nhung nhớ về hình bóng của Dung Diệp ư?

Hai câu hỏi này, khiến cho tâm trạng vốn đang có chút hứng khởi bỗng dập tắt, chậm rãi xoay người quay trở lại bàn làm việc, có điều Phùng Khiếu Khâm không tiếp tục xử lý văn kiện mà đưa mắt ngắm cảnh về đêm.

Dự định chợp mắt nghỉ ngơi mười phút, nào ngờ lúc Tô Hà Xuyên thức tỉnh nhìn đồng hồ đã hơn mười giờ tối, khiến biểu cảm trên khuôn mặt cô vô cùng hoảng hốt, sau đó sợ sệt dáo dác khắp nơi tìm kiếm ‘ chủ tịch ’.

“ Làm chung phòng với tôi, cô còn ngủ cỡ này. Chẳng biết khác phòng cô ngủ cỡ nào nữa, tôi đang nghi ngờ cô nghỉ việc ở tập đoàn Lưu Thị là vì... ”

Tô Hà Xuyên lập tức đứng dậy, đối diện với Phùng Khiếu Khâm đang đứng cười cợt lưu manh trước mặt, lên tiếng cắt ngang:

“ Không phải, sau năm giờ là đã hết giờ làm việc của tôi, tôi có ngủ hay ngồi chơi cũng chẳng thể tính lười biếng, không có trách nhiệm! ”

Phùng Khiếu Khâm khẽ cười thêm một cái, đi đến nhấc điện thoại trên bàn và áp vào bên tai, bấm số gọi cho Thẩm Tường.

“ Chuẩn bị xe đi. ”

Tô Hà Xuyên lén lút bĩu môi, sau đó xoay lại sắp xếp gọn gàng giấy tờ trên bàn, cầm túi xách lên tay và nghiêm túc cất tiếng:

“ Tôi xin phép! ”

“ Trễ rồi, tiện đường tôi đưa cô về nhà. ”

Phùng Khiếu Khâm vắt chiếc áo vest lên cánh tay rắn chắc, bàn tay còn lại đút vào túi quần chuẩn mực từng bước tiến lại bàn làm việc của Tô Hà Xuyên. Mặc dù mệt mỏi sau nhiều giờ đồng hồ đắm mình trong công việc, nhưng chẳng làm thuyên giảm khí chất lẫn phong thái lịch lãm của anh.

“ Không cần, tôi gọi taxi được rồi! ”

“ Sợ tôi làm gì cô sao? ”

Nói xong, Phùng Khiếu Khâm tiếp tục bước đi về hướng cánh cửa, vừa nói:

“ Nhanh lên, tôi không thích nói nhiều! ”

Hết cách, tiếp tục từ chối cũng thấy mình bất lịch sự, sẵn tiện không tốn tiền taxi, nên cô quyết định chạy theo Phùng Khiếu Khâm hóa giang xe anh về nhà.

Lúc này, xe được đỗ ngoài sảnh, Thẩm Tường đứng bên ngoài chờ đợi cậu chủ, vừa nhìn thấy anh và cô xuất hiện từ thang máy đã lập tức mở cánh cửa ở hàng ghế sau để sẵn.

Cả hai bước tới, sau đó Tô Hà Xuyên đi vòng qua bên kia mở cánh cửa ghế lái phụ nghiễm nhiên ngồi vào, với tư cách là một thư ký thì chẳng dám ngồi cạnh chủ tịch.

Và rồi, chiếc xe lăn bánh di chuyển trên đường, Hà Xuyên thoải mái đưa mắt ra cửa kính nhìn lên bầu trời với những đám mây đen kịt, dự đoán một chút hoặc gần sáng sẽ có một trận mưa rất lớn.

Hơn 10 phút sau, chiếc xe dừng lại trước một tòa chung cư. Tô Hà Xuyên tháo dây thắt an toàn, sau đó xoay lại cung kính cúi đầu trước Phùng Khiếu Khâm, lịch sự lên tiếng:

“ Cảm ơn chủ tịch, tôi xin phép! ”

“ Ừ! ”

Sau đó, Hà Xuyên quay sang nhìn Thẩm Tường, mỉm cười xinh đẹp rồi cất lời:

“ Cảm ơn anh nha~ ”

“ Không có gì~ ”

Vừa nói, Thẩm Tường cũng vừa vội tháo dây thắt. Thấy thế, cô nói:

“ Tạm biệt! ”

Lập tức, cánh cửa được Tô Hà Xuyên mở ra, sau đó nhanh chóng bước xuống không muốn làm phiền đến người khác. Trùng hợp, khi chiếc xe vừa lăn bánh rời đi và cô vừa xoay người đôi chân định nhấc lên bước vào trong, thì bỗng dưng trước tầm mắt xuất hiện hình ảnh của một nam nhân khá quen thuộc, khiến tâm trạng đang vui chợt mất hứng.

“ Hà Xuyên, dạo này em khỏe chứ? ”

Hot

Comments

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Với tốc độ ra chương như này chắc bé cũng hoàn sớm nhỉ. Không biết bộ này ngắn hay dài bao nhiêu chương đây /Hey//Hey//Hey/

2024-06-20

16

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Hà Xuyên kỉu: anh là boss thật nhưng kui không sợ đâu nhoa. Hết giờ làm việc rồi nên muốn ngủ hay thức là quyền của kui/Smile//Casual/

2024-06-20

10

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Đang vui vẻ là thế, tâm trạng của chị lại bị phá hỏng bởi một kẻ bám đuôi/Hey/

2024-06-20

10

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Tình Cờ
2 Chương 2: Thư Ký
3 Chương 3: Ngày Đầu Đi Làm
4 Chương 4: Sợ Tôi Làm Gì Cô Sao?
5 Chương 5: Chấp Mê Bất Ngộ
6 Chương 6: Tại Tôi Thích Em!
7 Chương 7: Từ Chối
8 Chương 8: Đi Ăn
9 Chương 9: BẠN GÁI
10 Chương 10: Giết Người Diệt Khẩu
11 Chương 11: Em Chỉ Cần Có Anh!
12 Chương 12: Bảo Vệ
13 Chương 13: Là Định Mệnh?
14 Chương 14: Cô Quan Trọng Với Anh Thế Sao?
15 Chương 15: Không Tùy Tiện Yêu Đương
16 Chương 16: Công Tác
17 Chương 17: Tỏ Tình
18 Chương 18: Đồng Ý Làm Bạn Gái Anh Nhé?
19 Chương 19: Hôn Ước
20 Chương 20: Hăm Dọa
21 Chương 21: Trở Về Thành Phố B
22 Chương 22: Sinh Nhật
23 Chương 23: Trả Lời
24 Chương 24: Em Đồng Ý!
25 Chương 25: Chính Thức Quen Nhau
26 Chương 26: Ngày Đầu Yêu Nhau
27 Chương 27: Ra Mắt Gia Đình Hà Xuyên
28 Chương 28: Không Vội Vàng
29 Chương 29: Vị Hôn Thê
30 Chương 30: Anh Xin Em Đừng Khóc
31 Chương 31: Dàn Xếp Ổn Thỏa
32 Chương 32: Muộn Phiền Sâu Kín
33 Chương 33: Không Nỡ Buông Tay
34 Chương 34: Anh Yêu Em!
35 Chương 35: Bệnh
36 Chương 36: Chu Đáo
37 Chương 37: Kiểu Tóc
38 Chương 38: Du Lịch
39 Chương 39: Tự Nguyện Hiến Dâng
40 Chương 40: Chính Thức Thuộc Về Nhau...
41 Chương 41: Tại Vì Anh Sợ Mất Em!
42 Chương 42: Nhìn Nhầm
43 Chương 43: Giận Dỗi
44 Chương 44: Dung Diệp
45 Chương 45: Tin Nhắn
46 Chương 46: Trái Tim Tan Nát
47 Chương 47: Giá Phải Trả
48 Chương 48: Xin Đừng Ép Buộc Làm Điều Tôi Không Thể
49 Chương 49: Yêu Nhiều Vết Thương Càng Sâu...
50 Chương 50: Thật Lòng Rất Yêu
51 Chương 51: Hồ Bỉnh Chương
52 Chương 52: Ích Kỷ
53 Chương 53: Mất Tích
54 Chương 54: Liên Lạc
55 Chương 55: Tỉnh Lại
56 Chương 56: Đến Thăm
57 Chương 57: Trái Tim Của Hà Xuyên
58 Chương 58: Thích
59 Chương 59: Vốn Tưởng May Mắn
60 Chương 60: Không Còn Cơ Hội
61 Chương 61: Khống Chế
62 Chương 62: Tha
63 Chương 63: Cảm Ơn Và Xin Lỗi
64 Chương 64: Tha Thứ
65 Chương 65: Chiều
66 Chương 66: Dụ Dỗ Ngọt Ngào
67 Chương 67: Hoa Cưới
68 Chương 68: Đồng Ý
69 Chương 69: Ngày Hạnh Phúc (End)
70 Đôi Lời Của Tác Giả
71 Thông Báo Truyện Mới
Chapter

Updated 71 Episodes

1
Chương 1: Tình Cờ
2
Chương 2: Thư Ký
3
Chương 3: Ngày Đầu Đi Làm
4
Chương 4: Sợ Tôi Làm Gì Cô Sao?
5
Chương 5: Chấp Mê Bất Ngộ
6
Chương 6: Tại Tôi Thích Em!
7
Chương 7: Từ Chối
8
Chương 8: Đi Ăn
9
Chương 9: BẠN GÁI
10
Chương 10: Giết Người Diệt Khẩu
11
Chương 11: Em Chỉ Cần Có Anh!
12
Chương 12: Bảo Vệ
13
Chương 13: Là Định Mệnh?
14
Chương 14: Cô Quan Trọng Với Anh Thế Sao?
15
Chương 15: Không Tùy Tiện Yêu Đương
16
Chương 16: Công Tác
17
Chương 17: Tỏ Tình
18
Chương 18: Đồng Ý Làm Bạn Gái Anh Nhé?
19
Chương 19: Hôn Ước
20
Chương 20: Hăm Dọa
21
Chương 21: Trở Về Thành Phố B
22
Chương 22: Sinh Nhật
23
Chương 23: Trả Lời
24
Chương 24: Em Đồng Ý!
25
Chương 25: Chính Thức Quen Nhau
26
Chương 26: Ngày Đầu Yêu Nhau
27
Chương 27: Ra Mắt Gia Đình Hà Xuyên
28
Chương 28: Không Vội Vàng
29
Chương 29: Vị Hôn Thê
30
Chương 30: Anh Xin Em Đừng Khóc
31
Chương 31: Dàn Xếp Ổn Thỏa
32
Chương 32: Muộn Phiền Sâu Kín
33
Chương 33: Không Nỡ Buông Tay
34
Chương 34: Anh Yêu Em!
35
Chương 35: Bệnh
36
Chương 36: Chu Đáo
37
Chương 37: Kiểu Tóc
38
Chương 38: Du Lịch
39
Chương 39: Tự Nguyện Hiến Dâng
40
Chương 40: Chính Thức Thuộc Về Nhau...
41
Chương 41: Tại Vì Anh Sợ Mất Em!
42
Chương 42: Nhìn Nhầm
43
Chương 43: Giận Dỗi
44
Chương 44: Dung Diệp
45
Chương 45: Tin Nhắn
46
Chương 46: Trái Tim Tan Nát
47
Chương 47: Giá Phải Trả
48
Chương 48: Xin Đừng Ép Buộc Làm Điều Tôi Không Thể
49
Chương 49: Yêu Nhiều Vết Thương Càng Sâu...
50
Chương 50: Thật Lòng Rất Yêu
51
Chương 51: Hồ Bỉnh Chương
52
Chương 52: Ích Kỷ
53
Chương 53: Mất Tích
54
Chương 54: Liên Lạc
55
Chương 55: Tỉnh Lại
56
Chương 56: Đến Thăm
57
Chương 57: Trái Tim Của Hà Xuyên
58
Chương 58: Thích
59
Chương 59: Vốn Tưởng May Mắn
60
Chương 60: Không Còn Cơ Hội
61
Chương 61: Khống Chế
62
Chương 62: Tha
63
Chương 63: Cảm Ơn Và Xin Lỗi
64
Chương 64: Tha Thứ
65
Chương 65: Chiều
66
Chương 66: Dụ Dỗ Ngọt Ngào
67
Chương 67: Hoa Cưới
68
Chương 68: Đồng Ý
69
Chương 69: Ngày Hạnh Phúc (End)
70
Đôi Lời Của Tác Giả
71
Thông Báo Truyện Mới

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play