Ngày thứ 2 vào mẫu giáo sau khi đưa tôi đến trường mẹ cho tôi ăn uống và cũng phải về còn ra ruộng để làm nữa. May mắn tôi được cô giáo sếp ngồi kế bên một bạn gái xinh xắn, nhỏ nhắn, da trắng, mặt xinh, buộc tóc 2 chùm, mặt một chiếc váy trắng rất xinh nhìn như cô công chúa nhỏ. Nhìn lại tôi một đứa đen nhẻm mà tay chân còn nhiều xẹo do mấy lần chạy nhảy ngoài ruộng, tắm sông của tôi với các anh chị em họ mà như thế đấy. Tôi nhìn bạn và tự tin giới thiệu:
- Chào bạn mình tên là Hoàng Anh, bạn tên là gì vậy?
Bạn ấy nhìn tôi và cười thật tươi, nụ cười thiên thần ấy tôi vẫn nhớ đến lớn.
- Mình tên là Tú Nguyên, rất vui được gặp bạn, mình chơi chung nha
Tô gật đầu đồng ý ngay lập tức và đây là người bạn đầu tiên đến lớp của tôi. Nhà bạn ấy rất giàu, bạn là người Sài Gòn do ba mẹ bạn phải bận đi làm kím tiền nên gửi bạn về quê sống cùng ông bà ngoại và học tạm ở đây.
Mỗi ngày đến trường là một niềm vui với tôi vì tôi được chơi với Tú Nguyên và còn được uống sữa và ăn bánh. Do nhà tôi nghèo nên được uống sữa là ăn bánh thì tôi rất thích bạn ấy thì lại sợ mấy thứ này. Do trận lụt vừa qua có một nông trại ở Mỹ họ hỗ trợ cho trẻ em Việt Nam bánh quy và sữa để giúp các em được no bụng và phát triển vì vậy giờ ra chơi chúng tôi thường được phát bánh và sữa nhưng phải uống và ăn tại chổ không được mang về Tú Nguyên do ở thành phố thì sữa và bạn ấy ăn đến phát ngán nên ngày nào cũng đưa tôi ăn và uống phụ. Lúc đầu tôi hào hứng nhưng dần về sau thì no căng bụng không thể chưa nổi nữa, tôi thường giấu cô giáo gói lại mang về cho anh chị em họ, họ không được edi học vì mấy cậu con đông một phần không đủ tiền để lo cho mấy anh chị học. Tôi cảm thấy mình thật may mắn và hạnh phúc khi được làm con của mẹ vì mẹ nói dù mẹ không có cơm ăn, áo mặc mẹ cũng sẽ cố gắng làm để dành tiền cho con đi học, đời mẹ và bà ngoại đã khổ thì đời con phải đi học thì mới khá lên được, con phải cố gắng hết sức mà học cho thật giỏi nên tôi cũng rất ngoan ngoãn nghe lời mẹ và quyết tâm học thật giỏi. Mỗi ngày đi học có khi mẹ sẽ nấu khoai hoặc mì cho tôi ăn, ngày nào sang lắm mẹ sẽ mua cháo và sữa đậu nành cho uống nhưng mẹ chỉ ngồi nhìn mà không ăn gì hết từ đó về sau tôi nói mẹ là mẹ cho con tiền để con tự mua bánh được, con tự đi bộ đến trường được mẹ cứ đi làm đi. Từ đó tôi cùng mấy thằng bạn trong xóm cùng nhau dắt bộ đi học, trường cách nhà tôi khoảng 3km vì vậy chúng tôi cũng thức sớm để đi và rất tự giác. Ngày nào cha mẹ đứa nào đi xuồng đến chợ thì tụi tôi được quá gian đến trường mà không cần đi bộ. Tiền ăn sáng mẹ cho tôi thì từ ngày tự đến trường tôi đã không ăn sáng mà để dành, ngày đó tôi không có tiền mua heo đất, tôi nhờ ngoại làm giúp tôi một ống tre có nút đậy, tôi thường bỏ tiền vào đó là giấu 1 góc bí mật của tôi. Những ngày đó đi học lúc nào bụng tôi cũng trống rỗng nhưng rất may có Tú Nguyên, trong cặp bạn ấy lúc nào cũng có bánh kẹo mà đặc biệt toàn là bánh lạ mà tôi chưa từng được ăn bao giờ. Khi ăn bạn thường chia một nửa cho tôi vì chúng tôi cũng có giao dịch, tôi sẽ giúp uống và ăn một nửa bánh và sữa mà chúng tôi được tài trợ giúp bạn ấy vì bạn ấy không muốn uống nó.
Tôi thì mê sữa lắm nên tất nhiên là đồng ý hai tay hai chân vì có sữa uống đôi lúc còn lén đem về cho các anh chị họ của tôi khi mà bạn ấy đưa hết cho tôi cả phần bạn.
Giờ ra chơi tôi rất thích cõng bạn ấy đi xung quanh vì bạn ấy rất nhẹ và cũng là vì tôi thích thế, tôi thích tỏ ra mình mạnh mẽ, tôi cũng rủ mấy bạn nam trong lớp là hãy cõng mấy bạn nữ thi chạy xem ai nhanh hơn. Ngày qua ngày chúng tôi chơi với nhau rất thân và có rất nhiều kỷ niệm, tôi như một thằng con trai để bảo vệ bạn ấy, những lần bị mấy thẳng con trai khác dành đồ chơi tôi thường giành lại cho bạn ấy, có khi bạn ấy bị đẩy ngã tôi cũng mét cô giáo và dỗ dành bạn. Nhưng rồi sau ngày tổng kết cuối năm để chúng tôi lên lớp 1 thì tôi nhận được 1 tin là bạn ấy sẽ về lại thành phố sống với ba mẹ vì ba mẹ thuê được bà vú về chăm sóc cho bạn rồi, môi trường thành phố sẽ giúp bạn phát triển hơn khi biết được tin đó tôi đã khóc ầm lên. Tú Nguyên kéo tôi ra một góc và điềm tĩnh lao nước mắt cho tôi và nói:
- Hoàng Anh đừng khóc, Nguyên về thành phố nhưng nghỉ hè sẽ cùng ba mẹ về đây chơi thăm ông bà ngoại của Nguyên và cũng sẽ thăm Hoàng Anh mà, Hoàng Anh đừng khóc nữa về nhà với mẹ bạn đi
- Khi nào Tú Nguyên đi về thành phố à
- Sau khi dự lễ xong, ba mẹ Nguyên đã dọn đồ sẵn trên xe rồi nè
Nguyên nói với tôi và chỉ chiếc xe hơi đậu ngoài cổng trường
- Ba mẹ định đi trong buổi sáng sớm nhưng Nguyên xin ở lại dự lễ tổng kết với tạm biệt Hoàng Anh, bạn ở lại mạnh giỏi nha
Tôi lúc này nước mắt vẫn không ngừng rơi vì người bạn dễ thương của tôi sắp đi rồi, tôi định nói thêm với Nguyên thì có một người đàn ông cao ráo mặt vest mang giày tây rất đẹp đi đến và nói :
- Nguyên ơi tạm biệt bạn nhanh đi con, mình còn nhanh về lại Sài Gòn cha với mẹ còn nhiều việc cần làm lắm
- Dạ ba ra trước đi con ra liền
Tôi thấy chú ấy nói chuyện với cô giáo, chắc là đang tạm biệt và cảm ơn những ngày qua đã dạy cho Nguyên. Nguyên cũng nhìn theo hướng đó và nhìn tôi, bạn rút trong cặp ra một con thỏ trắng và con thỏ đen bằng bông. Nguyên đưa tôi con thỏ trắng và nói:
- Hoàng Anh giữ con thỏ trắng đi, nếu buồn thì lấy ra nói chuyện xem như nó là Tú Nguyên nha, còn con thỏ đen này Nguyên xem nó như là Hoàng Anh vì màu da nó giống Hoàng Anh nè, nào buồn mình sẽ đem nó ra nói chuyện nha
Tôi nín khóc nhận lấy chú thỏ trắng và cảm ơn Nguyên, Nguyên lúc này cũng không hơn tôi là mấy nước mắt kìm nén nảy giờ của bạn cũng đã trào ra, Nguyên ôm lấy tôi là nói :
- Tạm biệt Hoàng Anh, hè năm sau mình về sẽ gặp lại nhau nha, bạn phải cố gắng học giỏi nhé
Nói xong Nguyên bước đi ra xe, tôi nhớ hồi đi học mẹ có thêu cho tôi 1 túi thơm nhỏ mang bên mình, đây là túi thơm bình an mà mẹ tự làm cho tôi. Trên túi mẹ có thêu một bông hoa sen rất đẹp mẹ còn thuê chữ Hoàng Anh mặt sau túi, bên trong mẹ bỏ một số loại thảo dược: đinh lăng, nhụy sen, hoa cúc, vỏ quýt khô và một số loại khác mà tôi không biết tên nhưng nó rất thơm và dễ chịu. Tôi tìm trong cặp lấy ra và chạy theo Nguyên, may mắn là Nguyên vừa lên xe nhưng chiếc xe chưa chạy đi. Thấy tôi chạy hết sức mình, mồ hồi còn đổ đầy trên trán ba của Nguyên hạ kính xe xuống cho tôi nói chuyện với bạn ấy.
- Nguyên ơi tặng Nguyên nè, tôi đưa túi thơm cho bạn ấy, khi nào nhớ tới Hoàng Anh thì lấy ra ngửi nha, nhớ để dưới gói ngủ ngon lắm á, đi manh khỏe nha
Nguyên nhìn tôi vừa cười vừa khóc nói:
- Nguyên nhớ rồi, Hoàng Anh về đi Nguyên đi với ba mẹ nha, tạm biệt nha
- Về đi con coi chừng trời nắng là bệnh đó, nghỉ hè năm sau chú chở Nguyên về chơi, cô chú có nghe ngoại Nguyên kể con là bạn thân của nó, cảm ơn con đã chăm sóc con bé nha
Tiếng mẹ Nguyên vang lên trong xe khi ngồi kế bạn ấy, nói xong thì ba Nguyên cũng nổ máy xe và chạy đi, Nguyên có quay lại nhìn và bái bái tôi khi xe khuất dần sau con hẻm để ra đường lớn. Tôi cũng đứng đó là quẫy tay chào nhưng 2 dòng nước mắt cứ liên tục rơi.
Updated 65 Episodes
Comments
Victor
Tác giả viết rất trẻ trung, cảm động quá! 🥰
2024-06-27
3