Hôm nay là ngày chủ nhật, cũng chính là ngày giỗ ba mẹ của hai anh em Thái Khang và Thái Minh. Thái Minh dậy sớm chuẩn bị đi chợ mua đồ về cúng ba mẹ, Thái Khang xin về sớm để chuẩn bị mâm cỗ cúng giỗ, mời hàng xóm láng giềng đến dự.
Tối hôm đó, hai anh em ăn cơm tối xong thì ra ngoài sân tâm sự:
- Khi nào em thi đại học vậy?
- Dạ còn 1 tháng nữa nên em vẫn đang tập trung ôn thi.
- Vậy em tập trung ôn thi, đừng làm việc quá sức đó.
- Em biết rồi, em mua cho hai nè!
Thái Minh đưa một chiếc đồng hồ, rồi đeo vào tay Thái Khang:
- Bữa giờ đi làm không coi giờ coi giấc, báo hại em phải đạp xe tới xưởng gỗ anh làm để đưa cơm cho anh đó. Nay có nó rồi, anh để ý giờ giấc mà về nhà ăn cơm nghỉ ngơi mới có sức làm việc chứ. Nhớ đó nha!
- Cảm ơn em, nhưng mà...
- Nhưng cái gì mà nhưng, anh chê đồ pha-kè đúng không? Khỏi lo, mai mốt em có tiền em mua cái hàng real tặng cho hai, được chưa?
- Anh không có ý đó, anh nhận, cảm ơn em. Thôi em đi ngủ đi, mai còn đi học.
- Dạ, anh nghỉ ngơi đi mai còn đi làm.
Sáng thứ hai, Thái Minh dậy sớm, ăn sáng rồi đạp xe đến trường. Dù trường cách nhà khoảng 4 cây số nhưng Thái Minh cũng đã quá quen với việc đạp xe rồi, cũng giống như tập thể dục buổi sáng thôi. Thái Minh chạy vụt qua hội bạn Thu Minh đang ăn sáng. Đang dắt xe vào khu vực để xe thì hội bạn Thu Minh đến:
- Chào cậu, Thái Minh.
- Chào mọi người.
- Ngày nào cậu cũng đi xe đạp đến trường à, khoẻ thật, hèn gì người cậu mảnh mai vậy. Mà sao cậu không mua xe điện đi cho tiện chứ chiều về trời nắng gắt lắm đó?
- Tôi có xe điện nhưng mà tôi để cho anh hai đi làm rồi. Vả lại tôi cũng mang theo nước giải nhiệt nên không cần lo đâu. Mà các cậu học bài chưa? Nay có tiết kiểm tra đó!
- Thôi chết, quên học rồi!
- Biết ngay mà, thôi đi lên thư viện đi.
Cả bọn đang đi thư viện thì có một chiếc ô tô chặn lại, mở cửa xe ra thì lại là cái tên mặc vest hôm qua, ai nhìn thấy cũng gào thét "오빠, 사랑해요"(Oppa, em yêu anh). Thu Minh và Ngọc Hiên nhìn không chớp mắt nhưng hai người đàn ông bên cạnh thì không vừa mắt nên thúc dục họ đi nhanh. Tò mò nên Thái Minh hỏi:
- Ủa ai vậy?
-
Trời đất ơi, cậu từ trong hang chui ra hả, đây là anh Văn Khải, là nam thần của trường đó, nhìn xem, tinh hoa hội tụ, phụ nữ rất iu, đàn ông ganh tị, đó là những gì mà anh ấy có đó. Đẹp trai nhà giàu học giỏi chuẩn combo rồi còn gì!
- Em quên mình cũng đang đứng gần ai à?
- Anh á, được cái giàu thôi chứ đẹp thì chưa bằng đâu!
- Anh không có nói anh, anh làm sao so bì với anh ta, người anh nói đến là Thái Minh đây nè, cũng chuẩn combo đó còn gì. Chỉ có điều hơi tối cổ thôi!
- Cũng đúng, Thái Minh cũng học giỏi, siêng năng các thứ, nhưng điều kiện lại không bằng anh Văn Khải!
- Thái Minh có thể thua về mặt điều kiện, nhưng về trí tuệ, thông minh thì sao sánh bằng anh Văn Khải được, Thái Minh nhận cả đống học bổng, giải thưởng cuộc thi của trường cậu ấy toàn nhận giải nhất, còn anh ta chỉ đạt giải nhì thôi, đã vậy còn kiêu kì chảnh cún, bởi vậy nhiều người đâu ưa!
- Do ganh ghét, đố kị thôi chứ nhiều người ước còn không được nữa là.
- Thôi tám đủ rồi, vào thư viện ôn bài chuẩn bị kiểm tra kìa.
Sau giờ kiểm tra:
- Không mấy cậu đừng làm ở cửa hàng tiện lợi được không?
- Sao vậy?
- Tính ra lúc đó chỉ có 30p mà cậu giảng giải một phát cái hiểu liền luôn, giống như lời nói của cậu như tẩm đá vậy, cuốn thôi rồi!
- Thôi, tôi làm gia sư cho các cậu chủ yếu vì tôi cũng muốn ôn bài luôn thôi, chứ công việc ở cửa hàng tôi phải làm để lấy kinh nghiệm chứ.
- Thôi được rồi, mà các cậu có làm được bài không đó.
- Được!
- Vậy thì đi ăn thôi.
Cả đám rủ nhau tới căn tin trường, gọi đồ ăn rồi tìm chỗ ngồi. Tìm được chỗ ngồi, cả đám cùng nhau ăn trưa, nhưng bất chợt Thái Minh có cảm giác gì đó khá lạ:
- Ủa Thái Minh, có chuyện gì vậy?
- Không biết tại sao tôi thấy lạnh sống lưng vậy ta?
- Có khi nào cậu bị ốm không đó?
- Không tôi bình thường mà!
Thái Minh quay sau lưng mình xem thì thấy Văn Khải ngồi sau lưng mình nhìn chằm chằm với ánh mắt vô hồn, vô cảm:
- Sao anh Văn Khải nhìn Thái Minh như muốn ăn tươi nuốt sống vậy?
- Đương nhiên là thấy Thái Minh nhà mình ngon quá, ngon từ thịt ngọt từ xương, đã vậy còn giỏi nữa thì ai mà chả mê!
- Bỏ ngay ý nghĩ đó liền nha, ông ý nghe được là toang đấy!
- Giỡn zui thôi Thái Minh đừng để ý nha.
- Đoán chắc có chuyện không lành với cậu rồi đó Thái Minh, chiều nay tôi đưa cậu về nhà cho an toàn.
- Ừ đúng rồi, Trần Khang, anh chở cậu ấy về nhà đi chứ nếu cậu ấy đạp xe sợ sẽ có chuyện đó!
- Không sao đâu, yên tâm, tôi lo được!
- Có chắc không đó?
- Chắc mà, yên tâm đi, nếu như tôi cần sự giúp đỡ, các cậu nhớ giúp tôi đó.
- Yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ giúp cậu!
Updated 69 Episodes
Comments
Abadon007
Hy vọng sẽ sớm được đọc thêm tác phẩm của tác giả, rất hóng!
2024-08-14
0