Chương 6: Sự thật thì ra là vậy

Buổi tối ba ngày sau, tại đại sảnh nhà họ Cố.

Tang lễ của Tề Nghiêm đã trải qua ngày thứ ba, người đến viếng nhang khói ra ra vào vào.

Tám, chín giờ tối đã thưa thớt người tới.

Tề Nghiêm lúc còn sống cũng không phải kiểu người được người ta yêu thích. Thế nên trừ những người thân của cô, thì còn lại tất cả những người đến viếng đều là vì nể mặt nhà họ Cố mà đến.

Họ đến cũng là vì nể mặt bà nội Cố.

Từng lãng hoa trắng được xếp thành hàng trải dài ra đến bên ngoài khuôn viên. Tang lễ này cũng trang trọng chẳng kém gì tang lễ của Cố Cảnh Sâm.

Mà trong sảnh lớn, di ảnh của Cố Cảnh Sâm để kia tựa như đang quan sát hết mọi thứ. Từng người ra vào thắp hương cầu nguyện, trên mặt của bọn họ nhìn qua đều là bi ai, thương xót cho cặp vợ chồng trẻ.

Ngoài mặt là thế, nhưng bên trong chắc gì đã là vậy.

Giả tạo!

Tề Nghiêm lúc này đã là một du hồn không xác ở tại ngay đại sảnh quan sát tất cả. Thân thể cô nằm kia, nhưng cô đã chết rồi, lại không thể giải thích nổi du hồn lại vì sao mà luẩn quẩn tại nhà họ Cố.

Vì điều gì? Có lẽ là vì chấp niệm của cô đối với Cố Cảnh Sâm chăng?

Linh hồn Tề Nghiêm đang tự hỏi thì một tốp người đi vào khiến cô sững lại, bất giác đứng đó nhìn chằm chằm vào cái người đi đầu kia.

Chính là Tề Bách ba cô và Tề Lam cô em gái họ hàng xa của cô, còn có Tôn Di Trân và con trai mới ba tuổi của cô ta.

Tề Nghiêm cuối cùng cũng đợi được người đàn ông mà cô gọi là ba kia. Ông ta rút cuộc cũng đến.

Ông ta nhớ đến con gái của ông ta rồi, đúng là nực cười. Sống thì chẳng cho ăn, chết làm mâm tế ruồi! Sống không quan tâm cô, chết rồi mới đến viếng, không thấy buồn cười sao?

Giả nhân giả nghĩa, Tề Nghiêm oán hận nhìn những kẻ mà cô cho là người thân kia.

Đám người đi xuyên qua du hồn của Tề Nghiêm. Cô không hiểu vì sao lúc Tề Lam đi xuyên qua, cảm giác thực sự khó chịu, thậm chí bài xích.

Hơn cả đó là, Tề Lam rõ ràng đến viếng, nhưng lại nhanh nhẹn đi tới di ảnh của Cố Cảnh Sâm, động tác vươn tay vuốt ve khuôn mặt trong ảnh vủa cô ta đều lọt hết vào tầm mắt của Tề Nghiêm.

Tề Lam!

Tề Nghiêm chợt ngộ ra…

Lẽ nào con nhỏ đó có ý với Cố Cảnh Sâm?

Nhưng mà chẳng ai hơi đâu mà quan tâm đến cảm giác của Tề Nghiêm lúc này. Bởi vì chẳng ai thấy được cô.

Vì buổi tối, đã ít người viếng lại, nên hành động khi nãy của Tề Lam, không có ai thấy ngoài linh hồn của Tề Nghiêm.

Lúc này Tôn Di Trân vừa mới thắp nhang cùng Tề Bách xong, cô ta đưa thằng bé cho ông ta trông, rồi đi tới chỗ Tề Lam hối thúc.

“Cô Tề Lam, chúng ta về nhanh đi, chỗ này ớn lạnh quá.” Khi nãy đi ngang cửa nơi có Tề Nghiêm đứng, Tôn Di Trân cảm thấy lạnh lẽo, da ốc nổi hết lên.

Cô ta thật sự rất sợ! Sợ Tề Nghiêm sẽ báo thù!

Tề Lam nhìn cái dáng vẻ nhút nhát hèn kém của Tôn Di Trân, cô ta lạnh lùng đáp: “Gấp cái gì, chết cũng chết rồi, Tề Nghiêm kia sống không làm gì được tôi, chết rồi tôi còn sợ cô ta?”

Tôn Di Trân không nói nữa, nhưng nhịn được một lúc lại không kiềm được mà nói tiếp, thanh âm rất nhỏ, “Nhưng mà, Tề Nghiêm chính là do cô đẩy ngã, cô không sợ cô ta làm ma quay về báo thù cô sao?”

“Quay về?” Tề Lam cười lạnh, lườm Tôn Di Trân, “Cô ta dám quay về, tôi sẽ cho cô ta vĩnh viễn không được siêu sinh, tôi giết cô ta được một lần, sẽ giết cô ta được lần nữa.”

Tề Lam nhìn vào di ảnh của Cố Cảnh Sâm, bất giác mà nói tiếp, “Chỉ tội cho Cảnh Sâm, nếu hôm đó thư ký Lê có mặt, thì anh ấy đã không phải chết thay cho Tề Nghiêm. Con khốn Tề Nghiêm đúng là khắc tinh của anh ấy. Tôi đã mất bao nhiêu thời gian mới lên được kế hoạch hoàn hảo như vậy, vậy mà cuối cùng.. sai một nước cờ duy nhất, chính là Cảnh Sâm lại tự mình lái xe.”

Một câu khẳng định kia dù chỉ là nói với Tôn Di Trân, mọi người ở đây nhìn thấy cũng chỉ nghĩ rằng hai cô gái đang nói chuyện với nhau.

Không ai nghe thấy hai người họ đang nói gì, nhưng linh hồn của Tề Nghiêm đứng bên cạnh lại nghe không xót một chữ.

Thì ra là như vậy? Thì ra còn có chuyện như vậy?

Tề Nghiêm đứng một bên, nghe hết thảy sự thật vô tình được tiết lộ.

Quá đáng sợ! Quá bỉ ổi, độc ác.

Tề Lam, con khốn!

Cô nhớ rất rõ trưa ngày hôm đó, cô đòi ly hôn, Cố Cảnh Sâm đáp ứng, sau đó còn gọi cho Lê Cửu là thư ký riêng của anh ngày mai đưa anh và cô đến toà để ly hôn. Nhưng không biết vì sao ngày hôm sau, Cố Cảnh Sâm lại tự mình lái xe đưa cô đi, không cho Lê Cửu đi theo.

Thì ra Tề Lam đứng sau mọi chuyện, nhưng cô ta sao có thể thao túng hết mọi thứ như vậy, cô ta làm bằng cách nào, lại chuẩn bị từ khi nào? Còn có thêm kẻ nào giúp cô ta? Kẻ kia có thù gì với Tề Nghiêm cô, hay là có thù với Cố Cảnh Sâm ?

Vô số câu hỏi hiện lên trong đầu, Tề Nghiêm bỗng đưa tay ôm đầu, đau đến linh hồn muốn tan vỡ.

Uỳnh uỳnh!!! Trời bỗng có giông kéo đến.

Sắp mưa rồi! Mọi người xôn xao lo sợ.

Những cơn gió đêm mỗi lúc một lớn, lay động xôn xao cả một mảnh trời.

Uỳnh!!! Lại một tiếng chớp giật vang lên.

Linh hồn Tề Nghiêm bất giác bị cuốn đi theo một cơn gió mạnh, không cho cô có được cơ hội gào thét với Tề Lam, rằng tôi sẽ giết chết cô…

Tôi sẽ báo thù!!!

Bầu trời đêm một mảnh mây đen mù mịt, sấm chớp nháy sáng trên nền trời tối như cắt đôi không gian làm hai nửa.

Mà từ cái không gian tối tăm u ám trên bầu trời kia, không ai dám nhìn thẳng, vì có khi suy nghĩ rằng, nơi đó có thần chết đứng chờ đợi cơ hội để đem những kẻ ác đi trừng trị, hoặc phải trả giá cho những việc ác mà họ đã làm…

Hot

Comments

Thiên Bình

Thiên Bình

Hóng ngày c trùng sinh ngược lại con trà xanh Tề Lam. Trả thù cho bản thân cũng như cho ck c

2024-11-24

0

Ngọc Trang

Ngọc Trang

Đợi khi c và a được trùng sinh, thì con mắm thúi đó có ý với ck, c sẽ cho biết tay

2024-09-09

9

Ngọc Trang

Ngọc Trang

Nếu cho c biết được vì sao lại có tai nạn vì sao lại xảy ra chuyện đó, điều fo người đó sắp đặt, vậy chỉ còn cách a c phải trùng sinh chỉ có như thế c mới có thể trả lại món nợ họ đã gây ngày hôm nay.

2024-09-09

8

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ly hôn
2 Chương 2: Kiếp sau không muốn yêu em nữa
3 Chương 3: Cố Cảnh Sâm đã chết rồi
4 Chương 4: Cố Cảnh Sâm, đợi em!
5 Chương 5: Tề Nghiêm là một con ngu
6 Chương 6: Sự thật thì ra là vậy
7 Chương 7: Đêm thất tịch
8 Chương 8: Đã từng nấu cháo cho cô ăn
9 Chương 9: Con không thích cô ấy nữa
10 Chương 10: Ban đêm đột nhập
11 Chương 11: Đã từng thân thuộc
12 Chương 12: Nhất định sẽ đi về phía anh
13 Chương 13: Miệng cứng tâm mềm
14 Chương 14: Khổ tâm
15 Chương 15: Không quan trọng
16 Chương 16: Có bệnh thì phải trị
17 Chương 17: Không đi đâu cả
18 Chương 18: Sau này đừng có mà dính chặt không buông
19 Chương 19: Không nể mặt
20 Chương 20: Cha con rạn nứt
21 Chương 21: Rời đi
22 Chương 22: Dạy dỗ trẻ nhỏ mà thôi
23 Chương 23: Nhà mới
24 Chương 24: Không thiên vị
25 Chương 25: Em là ngoại lệ
26 Chương 26: Chạm mặt
27 Chương 27: Không có gì để nói
28 Chương 28: Cậu cháu nhận nhau
29 Chương 29: Tôi không bán cho cô
30 Chương 30: Bẻ tay
31 Chương 31: Quà gặp mặt
32 Chương 32: Bị bắt
33 Chương 33: Phát bệnh
34 Chương 34: Em đến cứu anh
35 Chương 35: Không đánh không quen biết
36 Chương 36: Được lòng bà nội
37 Chương 37: Đêm dài lắm mộng
38 Chương 38: Bí mật động trời
39 Chương 39: Anh thật sự muốn em
40 Chương 40: Tiệc sinh nhật buồn (1)
41 Chương 41: Tiệc sinh nhật buồn (2)
42 Chương 42: Tiệc sinh nhật buồn (3)
43 Chương 43: Tiệc sinh nhật buồn (4)
44 Chương 44: Cha con đoạn tuyệt (1)
45 Chương 45: Cha con đoạn tuyệt (2)
46 Chương 46: Đường tử (1)
Chapter

Updated 46 Episodes

1
Chương 1: Ly hôn
2
Chương 2: Kiếp sau không muốn yêu em nữa
3
Chương 3: Cố Cảnh Sâm đã chết rồi
4
Chương 4: Cố Cảnh Sâm, đợi em!
5
Chương 5: Tề Nghiêm là một con ngu
6
Chương 6: Sự thật thì ra là vậy
7
Chương 7: Đêm thất tịch
8
Chương 8: Đã từng nấu cháo cho cô ăn
9
Chương 9: Con không thích cô ấy nữa
10
Chương 10: Ban đêm đột nhập
11
Chương 11: Đã từng thân thuộc
12
Chương 12: Nhất định sẽ đi về phía anh
13
Chương 13: Miệng cứng tâm mềm
14
Chương 14: Khổ tâm
15
Chương 15: Không quan trọng
16
Chương 16: Có bệnh thì phải trị
17
Chương 17: Không đi đâu cả
18
Chương 18: Sau này đừng có mà dính chặt không buông
19
Chương 19: Không nể mặt
20
Chương 20: Cha con rạn nứt
21
Chương 21: Rời đi
22
Chương 22: Dạy dỗ trẻ nhỏ mà thôi
23
Chương 23: Nhà mới
24
Chương 24: Không thiên vị
25
Chương 25: Em là ngoại lệ
26
Chương 26: Chạm mặt
27
Chương 27: Không có gì để nói
28
Chương 28: Cậu cháu nhận nhau
29
Chương 29: Tôi không bán cho cô
30
Chương 30: Bẻ tay
31
Chương 31: Quà gặp mặt
32
Chương 32: Bị bắt
33
Chương 33: Phát bệnh
34
Chương 34: Em đến cứu anh
35
Chương 35: Không đánh không quen biết
36
Chương 36: Được lòng bà nội
37
Chương 37: Đêm dài lắm mộng
38
Chương 38: Bí mật động trời
39
Chương 39: Anh thật sự muốn em
40
Chương 40: Tiệc sinh nhật buồn (1)
41
Chương 41: Tiệc sinh nhật buồn (2)
42
Chương 42: Tiệc sinh nhật buồn (3)
43
Chương 43: Tiệc sinh nhật buồn (4)
44
Chương 44: Cha con đoạn tuyệt (1)
45
Chương 45: Cha con đoạn tuyệt (2)
46
Chương 46: Đường tử (1)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play