Chương 18: Sau này đừng có mà dính chặt không buông

Lúc Tề Nghiêm trở vào nhà thì Cố Cảnh Sâm đã ngồi sẵn ở trên bàn ăn. Anh đang đọc báo kinh tế.

“Cố Cảnh Sâm! Anh dậy sớm nha.” Tề Nghiêm gọi tên anh thoải mái, miệng đầy vui vẻ.

Cố Cảnh Sâm gập tờ báo lại, hơi nheo mắt nhìn Tề Nghiêm, cô nàng này cư nhiên lại giả bộ như chưa có chuyện gì, anh im lặng chờ xem cô sẽ giải thích thế nào?

Mà một bên Tề Nghiêm đã tắp vào cái ghế, hít hà chén súp thơm nức mũi kia. Cô trời sinh rất thích đồ ăn, chỉ cần là ngon, cô đều ăn.

Đang định cầm muỗng múc một miếng, thanh âm của Cố Cảnh Sâm vang lên: “Tề Nghiêm, đi rửa tay.”

“Hả…” Tề Nghiêm nhăn nhó, “Không cần rửa được không, em đói rồi.”

Cố Cảnh Sâm vẫn một câu không đổi, “Đi rửa tay.”

Tề Nghiêm tiu nghỉu, lườm Cố Cảnh Sâm một cái, cái tên này khi nãy rõ ràng là đứng nhìn trộm cô nói chuyện, bây giờ lại còn giả bộ như không biết gì? Lại còn bắt mình rửa tay.

Gian trá!

Nghĩ vậy thôi, nhưng Tề Nghiêm cũng không có không làm, cô đứng dậy đi tới phòng bếp, vặn nước rửa tay.

Cố Cảnh Sâm nhìn theo Tề Nghiêm, trong lòng không biết là tư vị gì, ban nãy anh đã nghe Tề Nghiêm nói vậy với Dương Khải Trình, nhưng mà anh biết cô cũng trùng sinh, ngược lại cô cũng biết anh như cô, vậy thì sự việc kia liệu có phải Tề Nghiêm cố ý như vậy để qua mặt anh hay không?

Cô rõ ràng biết kiếp trước anh đối xử với cô ra sao? Lần này lẽ nào còn vấp phải, nếu thật sự Tề Nghiêm làm vậy để lừa anh cho qua, Cố Cảnh Sâm thật sự cảm thấy không cam tâm. Cảm thấy mình là cún ngốc bị lừa!

Càng nghĩ vậy, Cố Cảnh Sâm càng cảm thấy buồn bực trong lòng, anh đột nhiên cảm thấy vô cùng tự ti.

Anh so với Dương Khải Trình kia, chỉ có hơn chứ không kém, vậy mà kiếp trước, Cố Cảnh Sâm lại bị Tề Nghiêm coi thường. Một thằng đàn ông không gì là không có, nhưng lại thiếu duy nhất sự kính trọng và tán thưởng của mình yêu.

Còn đang chìm trong suy nghĩ, thì Tề Nghiêm lúc này đã quay trở lại bàn. Lần này thì Cố Cảnh Sâm không thể ngăn cô làm việc với chén súp kia nữa.

“Tề Nghiêm, khi nãy em đã đi đâu?” Cố Cảnh Sâm nhàn nhạt hỏi.

Một câu này của Cố Cảnh Sâm làm cho Tề Nghiêm vừa mới đưa muỗng súp thơm phức vào miệng liền “phụt” một tiếng, tí nữa mà phun ra.

Tề Nghiêm đằng hắng, “e…hèm!” Cô nói: “Em gặp bạn.”

“Bạn?”

Phịch một tiếng.

Cố Cảnh Sâm buông tờ báo xuống, tiện tay kéo phần súp của anh lại. Tuyệt không hỏi thêm.

Tề Nghiêm giật nảy, con mẹ nó thời tới nữa rồi.

“Không không không…” Tề Nghiêm lắc đầu như chuông.

“Không cái gì?” Cố Cảnh Sâm có chút buồn cười nhưng cố nén lại, hỏi tiếp.

Tề Nghiêm: “Không phải bạn trai, không phải bạn trai.”

Cố Cảnh Sâm: “À” một tiếng, sau đó lại không nói thêm.

Tề Nghiêm thấy biểu tình kia của Cố Cảnh Sâm, không khỏi khẩn trương, mẹ ơi, anh chàng này lại lên cơn rồi.

Húp xì xụp một muỗng súp, Tề Nghiêm giơ cái muỗng lên thay cho ba ngón tay chuẩn bị thề.

“Em nói thiệt, em chỉ có anh là bạn trai, còn lại, còn lại đều là hoa cỏ ven đường.”

Cố Cảnh Sâm nghe đáp án kia, thực sự nhịn hết được, nói luôn: “Còn lại? Hừ, em đúng là một cánh bướm đa tình.”

Nói rồi anh đứng lên rời khỏi bàn.

Tề Nghiêm sốt vó, cũng đứng lên. “Cố Cảnh Sâm, đừng có giận em.” Cô như quỳ trên chậu than, nôn nóng, “Anh sao vậy, lại làm sao vậy?”

Cố Cảnh Sâm ngừng bước khi nghe cô hỏi, Tề Nghiêm đang đuổi tới, không để ý phía trước anh đứng lại, cả người đập mạnh vào sau lưng Cố Cảnh Sâm.

“Ai..ui.” Tề Nghiêm nhăn nhó.

Cố Cảnh Sâm xoay người lại, “Tề Nghiêm, đây là nhà anh, anh có quyền biết tất cả, nếu em chọn giấu diếm anh, vậy em trở về đi.”

Tề Nghiêm: “Em không có.”

Cố Cảnh Sâm nói: “Anh sẽ đợi đến khi em thật sự muốn nói.” Nói xong lập tức đi nhanh ra cửa. Sau đó dường như nhớ ra điều gì, anh quay lại nói với Ngô quản gia, “Một lát, thư ký Lê tới, bảo cậu ta đưa Tề Nghiêm về.”

Rất thẳng thắn, rất quyết đoán, luôn là như vậy, Cố Cảnh Sâm luôn là như vậy.

Cố Cảnh Sâm, anh thật sự một chút cũng không tin em sao?

Tề Nghiêm bỗng nhiên hơi buồn, không hiểu vì sao lại như vậy. Cô không gọi Cố Cảnh Sâm quay trở lại. Ban nãy cô biết cô không nên qua loa như vậy. Cũng không nên giấu anh.

Nhưng mà…

Dương Khải Trình là tốt hay xấu, cô chưa biết rõ. Lỡ đâu…

Tề Nghiêm cúi đầu, không nói gì, dường như đang suy nghĩ cái gì đó.

Mà Cố Cảnh Sâm một đường đi ra đến chỗ đậu xe, vừa ngồi vào xe, anh liền không kiềm chế được mà đấm mạnh vào vô lăng một cái.

“Rầm” một tiếng, đủ biết lực mạnh cỡ nào.

Cố Cảnh Sâm, mày bị làm sao vậy? Tại sao lại không tin tưởng em ấy. Rõ ràng là em ấy đã từ chối đuổi Dương Khải Trình đi, nhưng tại sao, tại sao lại vẫn không tin Tề Nghiêm.

Có lẽ ba năm hôn nhân kia, Cố Cảnh Sâm anh đã nhìn thấy, đã nghe thấy quá nhiều viễn cảnh của Tề Nghiêm và Dương Khải Trình khi họ bên nhau. Cho nên anh, dù trải qua kiếp này, dù Tề Nghiêm đã khẳng định, anh vẫn không sao thoát khỏi ngờ vực kia.

Bị rắn cắn mười năm sợ dây thừng, Cố Cảnh Sâm anh không thể không chừa đường lui cho bản thân.

Anh sợ tình cảm lại quá sâu nặng, anh sẽ lại không còn lí trí, trong đầu toàn là ghen ghét rồi làm hại đến Tề Nghiêm. Cái lần lên cơn ghen điên loạn đó, Cố Cảnh Sâm còn nhớ rất rõ, anh suýt nữa đã cưỡng bức Tề Nghiêm.

Lần này, anh không muốn như vậy, cho dù xuất phát từ điều gì, mình anh chịu là được. Mặc kệ Tề Nghiêm là cố tình hay thẳng thắn, anh cũng sẽ không làm cô vướng bận.

Chỉ là vừa rồi, anh không chắc Tề Nghiêm lại vẫn sẽ cố gắng giải thích, nhìn cô gái nhỏ nôn nóng như vậy, anh cảm thấy bản thân thật khốn nạn.

Tề Nghiêm bên trong nhà, cô không biết Cố Cảnh Sâm đang rất ân hận khi mà không tin tưởng mình. Mặt cô xụ xuống một đống, làu bàu tức giận, vừa ăn súp vừa lầm bầm chửi.

“Cố Cảnh Sâm chết bầm, Cố Cảnh Sâm thúi tha, dám không tin em, tốt nhất là sau này, anh đừng có mà dính chặt vào em không buông. Hứ…”

Hot

Comments

Huê Nguyễn

Huê Nguyễn

cáo miệng cô gái nhỏ này cũng ít hỗn nha, sau này ai bám ai ko buôn chưa biết, chứ hiện tại Tề Nghiêm tử vả mặt mình rồi

2024-09-29

2

Ngọc Trang

Ngọc Trang

A vẫn còn ám ảnh sợ đến vậy sao, sợ những gì xảy ra trong kiếp trước 1 lần nữa lại lập lại, nhưng c lần này đã thay đổi k còn là TN của kiếp trước nữa rồi yên tâm đi a

2024-09-28

9

Thương Nguyễn 💕💞

Thương Nguyễn 💕💞

Cái bóng của kiếp trước làm anh mất tự tin luôn

2024-09-28

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ly hôn
2 Chương 2: Kiếp sau không muốn yêu em nữa
3 Chương 3: Cố Cảnh Sâm đã chết rồi
4 Chương 4: Cố Cảnh Sâm, đợi em!
5 Chương 5: Tề Nghiêm là một con ngu
6 Chương 6: Sự thật thì ra là vậy
7 Chương 7: Đêm thất tịch
8 Chương 8: Đã từng nấu cháo cho cô ăn
9 Chương 9: Con không thích cô ấy nữa
10 Chương 10: Ban đêm đột nhập
11 Chương 11: Đã từng thân thuộc
12 Chương 12: Nhất định sẽ đi về phía anh
13 Chương 13: Miệng cứng tâm mềm
14 Chương 14: Khổ tâm
15 Chương 15: Không quan trọng
16 Chương 16: Có bệnh thì phải trị
17 Chương 17: Không đi đâu cả
18 Chương 18: Sau này đừng có mà dính chặt không buông
19 Chương 19: Không nể mặt
20 Chương 20: Cha con rạn nứt
21 Chương 21: Rời đi
22 Chương 22: Dạy dỗ trẻ nhỏ mà thôi
23 Chương 23: Nhà mới
24 Chương 24: Không thiên vị
25 Chương 25: Em là ngoại lệ
26 Chương 26: Chạm mặt
27 Chương 27: Không có gì để nói
28 Chương 28: Cậu cháu nhận nhau
29 Chương 29: Tôi không bán cho cô
30 Chương 30: Bẻ tay
31 Chương 31: Quà gặp mặt
32 Chương 32: Bị bắt
33 Chương 33: Phát bệnh
34 Chương 34: Em đến cứu anh
35 Chương 35: Không đánh không quen biết
36 Chương 36: Được lòng bà nội
37 Chương 37: Đêm dài lắm mộng
38 Chương 38: Bí mật động trời
39 Chương 39: Anh thật sự muốn em
40 Chương 40: Tiệc sinh nhật buồn (1)
41 Chương 41: Tiệc sinh nhật buồn (2)
42 Chương 42: Tiệc sinh nhật buồn (3)
43 Chương 43: Tiệc sinh nhật buồn (4)
44 Chương 44: Cha con đoạn tuyệt (1)
45 Chương 45: Cha con đoạn tuyệt (2)
46 Chương 46: Đường tử (1)
Chapter

Updated 46 Episodes

1
Chương 1: Ly hôn
2
Chương 2: Kiếp sau không muốn yêu em nữa
3
Chương 3: Cố Cảnh Sâm đã chết rồi
4
Chương 4: Cố Cảnh Sâm, đợi em!
5
Chương 5: Tề Nghiêm là một con ngu
6
Chương 6: Sự thật thì ra là vậy
7
Chương 7: Đêm thất tịch
8
Chương 8: Đã từng nấu cháo cho cô ăn
9
Chương 9: Con không thích cô ấy nữa
10
Chương 10: Ban đêm đột nhập
11
Chương 11: Đã từng thân thuộc
12
Chương 12: Nhất định sẽ đi về phía anh
13
Chương 13: Miệng cứng tâm mềm
14
Chương 14: Khổ tâm
15
Chương 15: Không quan trọng
16
Chương 16: Có bệnh thì phải trị
17
Chương 17: Không đi đâu cả
18
Chương 18: Sau này đừng có mà dính chặt không buông
19
Chương 19: Không nể mặt
20
Chương 20: Cha con rạn nứt
21
Chương 21: Rời đi
22
Chương 22: Dạy dỗ trẻ nhỏ mà thôi
23
Chương 23: Nhà mới
24
Chương 24: Không thiên vị
25
Chương 25: Em là ngoại lệ
26
Chương 26: Chạm mặt
27
Chương 27: Không có gì để nói
28
Chương 28: Cậu cháu nhận nhau
29
Chương 29: Tôi không bán cho cô
30
Chương 30: Bẻ tay
31
Chương 31: Quà gặp mặt
32
Chương 32: Bị bắt
33
Chương 33: Phát bệnh
34
Chương 34: Em đến cứu anh
35
Chương 35: Không đánh không quen biết
36
Chương 36: Được lòng bà nội
37
Chương 37: Đêm dài lắm mộng
38
Chương 38: Bí mật động trời
39
Chương 39: Anh thật sự muốn em
40
Chương 40: Tiệc sinh nhật buồn (1)
41
Chương 41: Tiệc sinh nhật buồn (2)
42
Chương 42: Tiệc sinh nhật buồn (3)
43
Chương 43: Tiệc sinh nhật buồn (4)
44
Chương 44: Cha con đoạn tuyệt (1)
45
Chương 45: Cha con đoạn tuyệt (2)
46
Chương 46: Đường tử (1)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play