Chương 8: Đã từng nấu cháo cho cô ăn

Trong căn biệt thự rộng lớn, lại còn trong ngày thất tịch, vậy mà lại chẳng có mấy người trong nhà.

Tề Nghiêm ngồi ở bàn ăn chờ dì Trần mang đồ ăn lên, bụng nhỏ cô sôi đến cồn cào.

Càng nghĩ Tề Nghiêm càng thấy cảm thấy bản thân lúc đó thật vớ vẩn, nghĩ gì mà lại bỏ cả ăn uống chỉ để từ hôn.

Dì Trần bê tới một cái khay, trên khay đặt một tô cháo thịt bằm thơm nức. Bên trong có hành phi, hành lá xanh thái mỏng, thêm ít tiêu xay, còn có thịt bằm rất nhiều, vừa ngửi thôi đã thấy thèm.

Tề Nghiêm nuốt ực một cái, đúng là không biết sống chết. Kiếp trước lại có suy nghĩ tiêu cực như vậy?

Cháo được đặt trước mặt, dì Trần đưa muỗng cho Tề Nghiêm, cười hiền hoà nói: “Ăn từ từ thôi, con nhịn đói cả mấy ngày, đừng ăn nhiều quá, sẽ hại dạ dày”.

Tề Nghiêm khẽ gật đầu, cô đương nhiên biết điều này, tay nhỏ cầm muỗng, từ từ múc từng thìa, chậm rãi húp.

Đúng là ngon không chỗ chê, thế gian này, có lẽ chỉ có tay nghề của dì Trần là mãi mãi đi vào dạ dày cô.

Không đúng, hình như vẫn còn một người nữa, đó là Cố Cảnh Sâm.

Tề Nghiêm chợt nhớ ra, cô đã từng được ăn cháo do chính tay Cố Cảnh Sâm nấu.

Lúc Cố Cảnh Sâm mới mang cô về nhà họ Cố, Tề Nghiêm đã từng bị ốm một trận, khi đó cô sốt cao, lại ương ngạnh, không ăn bất kỳ thứ gì người hầu mang đến, còn nói là không ăn thức ăn của nhà họ Cố, cho đến khi Cố Cảnh Sâm bảo Lê Cửu mang cháo đến rồi nói là mua ở ngoài, thì cô mới ăn.

Vị cháo lúc đó rất ngon, cô ăn một lần liền nhớ muốn ăn nữa, nhưng Lê Cửu sau đó cứ một hai nói chỗ đó dẹp tiệm rồi do cậu chủ không thích nữa, cấm không mua cho cô ăn mấy thứ không sạch sẽ bên ngoài.

Rồi sau đó nữa cô mới biết cháo đó là do Cố Cảnh Sâm nấu. Nhưng ngại mặt mũi, nên anh không cho phép Lê Cửu nói ra sự thật anh đã tự mình nấu cháo cho cô.

Vả lại, khi đó Tề Nghiêm còn có định kiến với Cố Cảnh Sâm, chán ghét anh nên khi biết được sự thật, cô liền không đòi ăn, cũng không nhớ đến nữa.

Tề Nghiêm vừa ăn cháo, vừa chìm trong suy tư của bản thân. Ba năm hôn nhân kia tựa như một giấc mộng.

Mà trong giấc mộng kia, có phải Cố Cảnh Sâm là người hứng chịu rất nhiều tổn thương không?

Cố Cảnh Sâm, anh bây giờ đang làm gì?

Cô được quay trở về quá khứ, được làm lại một lần nữa, vậy còn Cố Cảnh Sâm, liệu anh có quay trở lại, và nếu như trở lại, anh có còn muốn lấy cô nữa không?

Tề Nghiêm bất giác lo sợ, không dám nghĩ đến nữa…

“Cô chủ à!” Dì Trần lúc này quay trở lại với cái chén chè đậu đỏ còn có kèm theo với hạt sen trên tay.

Tề Nghiêm vẫn ăn cháo, ngước nhìn hỏi: “Dì à, ba con đâu?”

“Ông chủ gặp khách hàng vẫn chưa về…” Dì Trần đặt chén chè xuống bên cạnh tô cháo cho Tề Nghiêm, như muốn nói cái gì đó xong lại thôi.

Tề Nghiêm nhìn biểu cảm của bà, liền không nghĩ cũng biết, Tề Bách ông ta làm gì có chuyện đi gặp khách hàng, giờ này muộn như thế, còn chẳng phải ở bên Tôn Di Trân?

Tôn Di Trân!

Tề Nghiêm hai mắt chợt lạnh xuống, trong nội tâm dần cuộn sóng trào giận dữ.

Lần này trở về, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho cô!

Còn có cả Tề Lam, người phía sau Tề Lam, hay là ai đi nữa, lần này, cô sẽ không để bất kỳ kẻ nào thoát được sự trả thù của cô.

Ăn cháo xong, Tề Nghiêm nhìn sang chén chè, cô nói với dì Trần, “Ba con có nói sẽ về không?”

Dì Trần lắc đầu, “Không biết, nhưng ông chủ vẫn hay về muộn.”

Tề Nghiêm không tỏ thái độ gì, chỉ nói: “Dì trần, tối nay đóng chặt cửa lớn, đi ngủ.”

Dì Trần nghe cái lời kia của Tề Nghiêm, khó hiểu, “Cô chủ, ông chủ mà về thì làm sao vô…”

Tề Nghiêm lạnh lùng nói: “Cho ông ta ngủ ở ngoài.”

Hả? Dì Trần hơi khiếp sợ nhìn Tề Nghiêm. Quan hệ cha con của ông chủ và cô chủ từ khi Bạch Hồng bạn của bà qua đời ngày càng rạn nứt.

Trong cả một năm, hai cha con có khi nói với nhau chưa đầy hai mươi câu.

Nhiều lúc bà muốn khuyên Tề Nghiêm đừng làm Tề Bách giận, nhưng lại không mở lời nổi, vì họ Tề kia cũng chả ra làm sao, đã không quan tâm con gái thì thôi, ngược lại đi quan tâm cái thứ gái hư ở ngoài quán bar. Con gái hỏi đến, là lại quăng cho một mớ tiền cho xong chuyện.

Làm cha như vậy, nếu bà là Tề Nghiêm, bà cũng không chấp nhận được.

Ăn non nửa bát chè, Tề Nghiêm không ăn nữa, đúng là ngon thật, nhưng cô không dám ăn nữa, ăn nhiều thêm một chút khiến cô cảm thấy bụng đau đau.

Tề Nghiêm đứng dậy, “Dì Trần, con về phòng, dì nhớ đóng cửa chặt đấy.”

Dì Trần đáp một tiếng, đi tới dọn chén đi, nhìn vào cái bát chè còn hơn một nửa, thở dài, nói với theo Tề Nghiêm, “Cô chủ, con lại không ăn hết chè?”

Tề Nghiêm khẽ lắc đầu, “Ngấy lắm, con không muốn ăn nữa.”

Dì Trần lại nói: “ Nhưng đêm thất tịch mà, con phải ráng ăn hết để hôn nhân sau này viên mãn chứ?”

Tề Nghiêm cười, “Vớ vẩn, có viên mãn hay không là do con người quyết định, nếu vì ăn chè đậu đỏ mà hôn nhân viên mãn, vậy chẳng phải ngày nào người ta cũng ăn hết sao?”

“À…” dì Trần cũng cạn lời không biết nói sao? Bà hơi ngơ ra một chút, cảm giác cứ thấy cô chủ từ lúc tỉnh lại, trầm tĩnh hẳn. Có lẽ đã suy nghĩ kĩ rồi chăng?

Tề Nghiêm lại nhắc: “Dì nhớ đóng cửa đấy.”

Dứt lời cô đi lên lầu, không quay đầu lại. Mặc dì Trần làm gì thì làm. Trong lòng Tề Nghiêm lúc này quả thật không có tâm trạng.

Lại nghĩ đến hôn nhân bền vững, cô cảm thấy bốn từ kia sao xa xỉ với cô quá. Lời nói trước lúc chết kia của Cố Cảnh Sâm vẫn vang lên trong đầu cô, rằng nếu có kiếp sau, tôi không muốn yêu em nữa!

Nghĩ đến đây, Tề Nghiêm bỗng thấy mất mát, cô không biết cái cảm giác nếu Cố Cảnh Sâm của kiếp này vẫn mặc kệ cô, hoặc lại chán ghét cô như kiếp trước thì sẽ thế nào?

Nhưng nếu như anh cũng giống cô, được quay lại thì sao? Liệu anh có muốn kết hôn với cô nữa không?

Tề Nghiêm buồn bã, trở về phòng, thả mình xuống chiếc giường thân yêu, lòng nặng nề, suy nghĩ thật nhiều về Cố Cảnh Sâm, cuối cùng dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay…

Hot

Comments

Thiên Bình

Thiên Bình

Biết sợ r s. Nếu đã bik sợ thì c nên cố gắng nhiều hơn để chứng minh cho a thấy là a yêu a thật lòng thật dạ ngen /Smile/

2024-11-24

0

Ngọc Trang

Ngọc Trang

Nếu cảm thấy lo sợ với điều trước khi chết a đã nói, vậy thì hãy dùng chân tình của bản thân để đổi lấy chân tình từ a nhé

2024-09-09

9

Ngọc Trang

Ngọc Trang

Yêu hay k yêu đến lúc a xuất hiện sẽ biết, nhưng lại tò mò k biết a có còn là chàng trai của kiếp trước luôn bảo bọc yêu thương cô, nhưng cách yẻu của a hơi lạ tí

2024-09-09

8

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ly hôn
2 Chương 2: Kiếp sau không muốn yêu em nữa
3 Chương 3: Cố Cảnh Sâm đã chết rồi
4 Chương 4: Cố Cảnh Sâm, đợi em!
5 Chương 5: Tề Nghiêm là một con ngu
6 Chương 6: Sự thật thì ra là vậy
7 Chương 7: Đêm thất tịch
8 Chương 8: Đã từng nấu cháo cho cô ăn
9 Chương 9: Con không thích cô ấy nữa
10 Chương 10: Ban đêm đột nhập
11 Chương 11: Đã từng thân thuộc
12 Chương 12: Nhất định sẽ đi về phía anh
13 Chương 13: Miệng cứng tâm mềm
14 Chương 14: Khổ tâm
15 Chương 15: Không quan trọng
16 Chương 16: Có bệnh thì phải trị
17 Chương 17: Không đi đâu cả
18 Chương 18: Sau này đừng có mà dính chặt không buông
19 Chương 19: Không nể mặt
20 Chương 20: Cha con rạn nứt
21 Chương 21: Rời đi
22 Chương 22: Dạy dỗ trẻ nhỏ mà thôi
23 Chương 23: Nhà mới
24 Chương 24: Không thiên vị
25 Chương 25: Em là ngoại lệ
26 Chương 26: Chạm mặt
27 Chương 27: Không có gì để nói
28 Chương 28: Cậu cháu nhận nhau
29 Chương 29: Tôi không bán cho cô
30 Chương 30: Bẻ tay
31 Chương 31: Quà gặp mặt
32 Chương 32: Bị bắt
33 Chương 33: Phát bệnh
34 Chương 34: Em đến cứu anh
35 Chương 35: Không đánh không quen biết
36 Chương 36: Được lòng bà nội
37 Chương 37: Đêm dài lắm mộng
38 Chương 38: Bí mật động trời
39 Chương 39: Anh thật sự muốn em
40 Chương 40: Tiệc sinh nhật buồn (1)
41 Chương 41: Tiệc sinh nhật buồn (2)
42 Chương 42: Tiệc sinh nhật buồn (3)
43 Chương 43: Tiệc sinh nhật buồn (4)
44 Chương 44: Cha con đoạn tuyệt (1)
45 Chương 45: Cha con đoạn tuyệt (2)
46 Chương 46: Đường tử (1)
Chapter

Updated 46 Episodes

1
Chương 1: Ly hôn
2
Chương 2: Kiếp sau không muốn yêu em nữa
3
Chương 3: Cố Cảnh Sâm đã chết rồi
4
Chương 4: Cố Cảnh Sâm, đợi em!
5
Chương 5: Tề Nghiêm là một con ngu
6
Chương 6: Sự thật thì ra là vậy
7
Chương 7: Đêm thất tịch
8
Chương 8: Đã từng nấu cháo cho cô ăn
9
Chương 9: Con không thích cô ấy nữa
10
Chương 10: Ban đêm đột nhập
11
Chương 11: Đã từng thân thuộc
12
Chương 12: Nhất định sẽ đi về phía anh
13
Chương 13: Miệng cứng tâm mềm
14
Chương 14: Khổ tâm
15
Chương 15: Không quan trọng
16
Chương 16: Có bệnh thì phải trị
17
Chương 17: Không đi đâu cả
18
Chương 18: Sau này đừng có mà dính chặt không buông
19
Chương 19: Không nể mặt
20
Chương 20: Cha con rạn nứt
21
Chương 21: Rời đi
22
Chương 22: Dạy dỗ trẻ nhỏ mà thôi
23
Chương 23: Nhà mới
24
Chương 24: Không thiên vị
25
Chương 25: Em là ngoại lệ
26
Chương 26: Chạm mặt
27
Chương 27: Không có gì để nói
28
Chương 28: Cậu cháu nhận nhau
29
Chương 29: Tôi không bán cho cô
30
Chương 30: Bẻ tay
31
Chương 31: Quà gặp mặt
32
Chương 32: Bị bắt
33
Chương 33: Phát bệnh
34
Chương 34: Em đến cứu anh
35
Chương 35: Không đánh không quen biết
36
Chương 36: Được lòng bà nội
37
Chương 37: Đêm dài lắm mộng
38
Chương 38: Bí mật động trời
39
Chương 39: Anh thật sự muốn em
40
Chương 40: Tiệc sinh nhật buồn (1)
41
Chương 41: Tiệc sinh nhật buồn (2)
42
Chương 42: Tiệc sinh nhật buồn (3)
43
Chương 43: Tiệc sinh nhật buồn (4)
44
Chương 44: Cha con đoạn tuyệt (1)
45
Chương 45: Cha con đoạn tuyệt (2)
46
Chương 46: Đường tử (1)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play