Chương 2

Cô ta tên là Wanwimol Jaenasavamethee biệt danh June năm nay 24t, cô ta là người thích gấu, cực kỳ thích luôn là đằng khác, nhà cô ta đâu đâu cũng thấy gấu.

Đây đây, đó đó, kia kia cũng là gấu, từ lớn đến nhỏ, cả cái muỗng và bàn chải đánh răng cũng hình gấu.

Nó thật sự làm tôi liên tưởng mình đang ở sở thú hay chỗ trưng bày các vật phẩm về gấu chứ không phải nhà.

Ngoài ra tôi chẳng biết gì về cô ta cả, rốt cuộc cô ta từ đâu chui ra và quan hệ như thế nào với ba mẹ tôi.

Àh không còn một việc chắc nữa tôi biết về cô ta nữa là kể từ bây giờ trở về sau thời hạn chưa xác định cô ta chính là "chủ nhân" của tôi

Bụng tôi kêu réo um sùm, nó đang biểu tình muốn ăn đây mà

- Đói bụng rồi, chở tôi đi ăn đi

- Muốn ăn thì lăn vào bếp chứ của đâu ra vậy. Tôi nói rõ cho cô biết cái gì cô cũng phải tự làm lấy. Tiền ăn, tiền ở, tiền điện , tiền nước cô điều phải trả cho tôi, tôi là chủ nhà của cô, cũng là chủ của cô, còn cô tất nhiên là con nợ của tôi rồi. Tạm thời tôi sẽ cho cô thiếu, cô đi làm tôi sẽ trừ vào lương của cô, cô ăn ở đây, ở ở đây nên cô việc nhà tất cả cô điều phải làm. Còn bây giờ đứng dậy nấu thức ăn sáng cho tôi ngay lập tức

Tôi ngớ người nghe cô ta xổ nguyên một tràn vào mặt tôi, tôi chỉ mới nói có một câu thôi mà

- Tôi không biết nấu ăn

- Không biết thì tập, không ai vừa sinh ra cái gì cũng biết làm cả, tôi sắp trễ làm rồi, cô mà làm tôi trễ tôi không để yên đâu đó. Nhanh đi

Cô ta trừng mắt với tôi, tôi thề từ nhỏ đến lớn cô ta là người đầu tiên dám làm vậy với tôi.

Tôi thì chỉ còn biết nghe lời lật đật nhanh chóng lao ngay vào bếp, sắn quần sắn áo lăn xả vào chiến trường để làm thức ăn, không biết làm món gì đành chiên trứng vậy.

Dầu thì bắn tung téo, tôi phải né đủ kiểu với nó, đập trứng thì bể tá lả cả vỏ không là vỏ, trứng thì bể tan nát, nó nguyên vẹn chút thì lại cháy khét, hoặc có không khét thì nó quá ngọt khi tôi lỡ nhầm giữa đường với muối, khi thì quá mặn hoặc cho tiêu quá lố.

Sau tầm tầm chắc cỡ chục lần thất bại thì tôi cũng đã làm ra một dĩa mà theo tôi nó khá ổn để đưa cho cô ta ăn.

- Nè cô ăn thử đi

Cô ta cầm dĩa trứng lên nhìn một hồi thì dùng muỗng ăn nó.

Tôi ánh mắt trông chờ nhìn cô ta đầy hy vọng chẳng khác gì chú cún con đang chờ chủ nhân vuốt ve vậy

- Cũng được lắm mà công nhận cô cũng giỏi quá nhỉ món đơn giản như vậy mà cũng khiến cô tạo ra bãi chiến trường đằng kia, tiền trứng lãng phí tôi sẽ ghi nợ cô. Cô hãy chọn trong mấy dĩa kia, cái nào có thể nuốt được thì ăn đi

Tôi cố chọn một dĩa nhìn có vẻ ăn được nhất để ăn, nhắm mắt cắn răng mà nuốt nó

- Ăn nhanh đi thay đồ còn đi làm nữa?

Tôi ngạc nhiên nhìn cô ta

- Đi làm gì chứ?

- Bộ cô tính ăn không ở không ở đây ah. Đâu có dễ vậy?

- Quần áo tôi ở nhà hết rồi cô đưa tôi về đó lấy quần áo đi

- Trong phòng có đồ cô không phải lo

Tôi ăn xong về phòng mình mở tủ quần áo ra, tôi trố mắt nhìn chúng

- Cái quái gì vậy nè?

Bỗng đâu cô ta lù lù ở sau lưng tôi cất tiếng làm tôi giật hết cả mình

- Sao có gì ah, chúng đẹp lắm mà

- Cô là ma hay s vậy? Làm tôi hết hồn ah

- Cô làm chuyện gì xấu hay sao mà phải sợ thay đồ lẹ đi

- Tôi không mặc chúng ra đường đâu

- Đẹp mà

- Cô nghĩ sao, mặc vậy tôi mất mặt lắm, tôi là icon fashion đó, cô lại bảo tôi khoác đống đồ rẻ tiền này sao?

- Đầy người cũng như vậy đâu phải riêng cô. Có người còn không có mà mặc kìa, cô mặc nhanh cho tôi. 5 phút sau cô không ra đừng trách tôi

Cô ta bước ra khỏi phòng, bỏ tôi trầm tư trước đống quần áo kia, đắn đo đắn đo một hồi tôi đành thở dài mặc chúng lên người, thật ra cũng không đến nỗi tồi như tôi tưởng lắm, cũng không chết người.

Tôi thay đồ xong ra trước nhà thì thấy cô ta đang nhướng mày nhìn tôi

- Tôi bảo với cô là 5 phút mà có biết là nãy giờ bao lâu rồi khônh?

- Thì 50 phút

- 5 và 50 cô có phân biệt được không hả?

Tôi im lặng nhìn cô ta, biết nói gì bây giờ. Cô ta xòe tay đưa chìa khóa xe máy cho tôi.

- Tôi ngơ ngác nhìn cô ta: Gì vậy?

- Cô ta cũng không thua gì dùng trừng mắt nhìn tôi rồi nhìn chiếc xe máy: "chở đi, nhìn gì mà nhìn"

- Tôi ánh mắt bi thương lắc đầu: tôi không biết đi xe máy

Cô ta lại được dịp cười khinh bỉ tôi, cô ta leo lên xe rồi thuận tay ném cho tôi cái nón bảo hiểm

- Lên xe đi, nón bảo hiểm chắc cô biết đội chứ hay đợi tôi đội dùm cô

- Tôi đội được

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play