Chương 3

Tôi mặc kệ để cô ta chở tôi đi, băng qua nhiều con hẻm, qua nhiều khu phố, qua nhiều con đường mà tôi chẳng biết nó là cái góc xó nào.

Rồi cô ta dừng lại ở một quán cafe nho nhỏ, nhìn bề ngoài thì khá nhỏ nhưng bên trong không gian rất thoáng đãng khiến người ta rất thoải mái.

Cô ta khá khéo léo trong cách sắp đặt chỗ ngồi ở đây, tạo ra nơi khá riêng tư cho mỗi ngừoi vào đây uống nước.

Ở giữa có một sân khấu để buổi tối các ban nhạc ascoutic đến trình diễn và một cây đàn dương cầm dành cho khách hàng nào muốn thể hiện một chút tài năng.

Vẫn thơ thẩn ngắm nhìn nó thì cô ta đang đi trước tôi bỗng dừng lại, làm tôi đâm sầm vào cô ta

- Đi đứng kiểu gì vậy, không nhìn đường àh

- Cô đang đi sao dừng lại làm gì?

- Này nhá

Cô ta trừng mắt nhìn tôi khiến tôi chỉ có im lặng thôi, tôi chưa bao h cảm thấy mất mặt như bây giờ.

Cô ta xoay qua phía một đám nhân viên giới thiệu tôi cho bọn họ biết

- Đây là Benyapa, nhân viên mới kể từ hôm nay, mọi ngừoi có thể gọi cô ta là View.

- Dạ cô chủ

"Oh thì ra cô ta là chủ ở đây sao?"

- Còn cô tạm thời sẽ làm phục vụ bưng bê nước.

Cô ta nói với tôi rồi lại nói với một nhân viên khác có vẻ là quản lý ở đây

- Heng em chỉ bảo cho cô ta nhiều vào, cứ thẳng tay không cần kiêng nể. Cô ta chẳng biết chút gì đâu.

- Dạ chị

Cậu ta đưa tôi vào phòng nhân viên đưa cho tôi bộ đồng phục cho tôi thay vào, sau đó chỉ tôi cách bưng như thế nào là đúng, tôi phải tập suốt 2 tiếng đồng hồ mới cầm được nó vững trên tay, rồi lại phải học cách đặt ly sao cho đúng cách không gây ra những tiếng động không cần thiết.

Cái này thì không làm khó được tôi lắm, dù sao tôi cũng sinh trưởng trong gia đình giàu có nguyên tắc bất thành văn này tôi biết rõ hơn ai hết.

Cảm thấy ok cậu ta mới đưa tôi ra ngoài làm

- Cô đi theo tôi, cô hãy phục vụ khu vực này trước đã cho quen. Bình thường thì giờ này không đông lắm đâu. Order thì đã có người làm cô chỉ cần lấy từ quầy mang ra là được

- Uhm tôi biết rồi.

Cậu ta quả nói đúng giờ này thì khônh mấy đông khách cho lắm chỉ có vài nhân viên văn phòng ra đây tiếp khách mà thôi, lúc đầu còn vụng về bây giờ cũng đã khá quen tay nên làm cũng nhanh chóng hơn nhưng không hiểu sao càng lúc ở đây càng ngày càng đông nhất là khu vực tôi phụ trách mà toàn là nam nữa chứ.

- Lạ thật hôm nay sao đông quá vậy nè, thường thì giờ này đâu có nhiều khách như vậy

- Em nhìn kìa toàn là khách mới, lại là khách nam mà đang ngồi chỗ cô ta làm thì em nghĩ coi

- Họ đến ngắm cô ta sao?

- Em xem nè

Cô ta đưa cho Heng cái điện thoại là một tấm hình chụp tôi đang phục vụ kèm dòng caption: "Nữ phục vụ siêu đẹp gái"

- Đúng là vậy thật, không biết đây có coi là quảng cáo miễn phí không nhỉ, nhờ cô ta mà quán đông khách hơn nhiều

- Chị không mở quán cafe để họ tới ngắm gái, chị mở nó là muốn mọi người đến đây thoải mái chuyện trò với bạn bè hoặc gia đình hoặc gặp đối tác làm ăn, và chỉ dành cho những người tới đây thưởng thức thức uống do chị pha mà thôi.

- Nhưng bây giờ chẳng lẽ đuổi khách sao chị?

Cô ta lắc đầu thở dài

- Thôi kệ đi, chỉ muốn lôi cô ta ra khỏi đây thôi, mà biết sao giờ

Cuối cùng 1 ngày vất vả cũng đã xong, tôi rã rời mệt mỏi, tay chân rã rời bây giờ cứ cảm giác nó không còn là của tôi nữa.

Đôi đã phải chạy bàn liên tục 8 tiếng đồng hồ, bụng tôi thì đói cồn cào, bây giờ mới chợt nhớ ra từ trưa đến h tôi chưa có gì vào bụng.

Cô ta là chủ mà bóc lột nhân viên dữ dội chẳng buồn cho người ta ăn một miếng nữa.

Hắt xì..hắt xì...

"Đứa nào nó nói xấu mình vậy không biết nữa"

Cô ta tính tính toán toán mọi thứ xong xuôi thì mới dọn tiệm ra về.

Cô ta lại chở tôi băng qua các con hẻm nhỏ, thật không hiểu nổi sao cô ta nhỏ người mà lái xe ghê thật chen chúc cỡ nào cũng qua được.

Cô ta dừng lại ở một tiệm hủ tiếu, có vẻ đã khá lâu năm

- Ủa không về nhà s dừng đây làm gì?

- Tới tiệm hủ tiếu thì để ăn chứ làm gì? Xuống xe đi

Cô ta nói rồi bỏ đi vào quán trước tôi lẽo đẽo đi theo sau

- Cô ơi cho 2 tô hủ tiếu đặc biệt nha

- Được rồi con

Nhìn quanh tiệm này khá sạch sẽ, quán ăn tươm tất, rất hợp vệ sinh.

- Nè nhìn gì nhìn hoài vậy, lau đũa với thìa đi cô tính ăn bốc sao?

Tôi chớp chớp mắt nhìn cô ta

- Chẳng lẽ cô định bắt tôi lau, tôi là chủ của cô với lại cô k biết ga lăng là gì ah?

Cô ta quả là người móc mỉa người khác, tôi là phụ nữ đẹp không đấu vs phụ nữ dữ dằn, đành phải làm thôi chứ sao

- Nè lấy chanh mà chà cho sạch chứ, rồi nhún nó qua nước kìa vậy mới sạch được. Thật là

Cô mang 2 tô hủ tiếu nghi ngút khói ra, một mùi thơm lựng, đầy màu sắc.

Đói quá r chịu không nổi tôi chỉ lao đầu cắm mặt ăn, bất chấp hình tượng tiểu thư mọi khi của mình, không biết là vì hôm nay làm việc nhiều làm tôi đói quá mà một mình tôi ăn hết 5 tô hủ tiếu.

Xử hết tô hủ tiếu cuối cùng, bụng tôi căng tròn, tôi dùng tay vỗ vỗ bụng mình

- Ngon quá đi, no nữa

- Một mình cô ăn hết 5 tô không no mới là lạ đó, ăn gì mà ăn dữ quá vậy, ăn cho nghèo hay sao ấy?

- Tại tôi đói mà, cả ngày hôm nay chỉ ăn mỗi dĩa trứng

- Được rồi, hôm nay do quán đông nên làm việc không kịp ăn cơm, tôi cũng đâu có được ăn, bữa nay coi như tôi mời cô

- Cô cũng còn chút tính người đó nhỉ

Tính tiền xong, tôi và cô ta cùng về nhà, mệt quá nên tôi không đi tắm gì mà đặt lưng xuống giường ngủ đến sáng

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play