Không khí trong phòng ngày càng ngột ngạt. Mọi người đều nhìn nhau với ánh mắt đầy nghi ngờ và sợ hãi. Những lời của giọng nói bí ẩn vẫn vang vọng trong đầu anh, khiến hắn không thể tập trung suy nghĩ.
“Chúng ta cần phải quyết định nhanh chóng,” Khoa nói, giọng cậu ta có phần bối rối. “Nếu một trong số chúng ta phải ra đi, chúng ta phải biết cách chọn lựa.”
“Chọn ai?” Linh hỏi, giọng run rẩy. “Chẳng ai trong chúng ta muốn ai phải ra đi cả!”
“Nhưng nếu không làm gì, chúng ta sẽ chết hết!” Khoa phản bác, vẻ mặt căng thẳng.
anh lắc đầu, cảm giác như tất cả đang bị đẩy vào một tình huống không thể thoát ra. “Chúng ta không thể để sự sợ hãi điều khiển. Hãy bình tĩnh lại và suy nghĩ.”
Thái Dương chầm chậm đứng dậy, ánh mắt cậu nghiêm túc. “Nếu như trò chơi này yêu cầu chúng ta phải lựa chọn, thì có lẽ chúng ta nên nghĩ về điều đó ngay từ bây giờ. Chúng ta sẽ không sống mãi trong sợ hãi.”
“Cậu nghĩ sao?” anh hỏi, lòng hắn nặng trĩu. “Có thể sẽ không còn ai sống sót.”
“Có thể một trong số chúng ta có một bí mật mà người khác không biết,” Thái Dương nói. “Và điều đó có thể quyết định ai sẽ ra đi.”
“Không thể nào!” Linh kêu lên. “Nếu cậu có bí mật gì, hãy nói ra! Chúng ta có thể cùng nhau vượt qua điều này.”
“Đúng vậy, chúng ta nên chia sẻ mọi điều,” Khoa gật đầu. “Chỉ khi hiểu rõ về nhau, chúng ta mới có thể tin tưởng.”
anh cảm thấy một nỗi lo lắng khác dâng lên trong lòng. Hắn nhìn Thái Dương, không biết cậu có bí mật gì mà mọi người chưa biết. “Cậu có điều gì muốn chia sẻ không?” anh hỏi, ánh mắt chất vấn.
Thái Dương chần chừ, rồi thở dài. “Có lẽ tôi đã giấu mọi người một điều. Tôi từng biết về vụ án mạng xảy ra ở đây trước đó. Và tôi đã nghĩ rằng mình có thể giải quyết mọi thứ mà không cần phải đề cập đến nó.”
“Cái gì?” Linh sững sờ. “Tại sao cậu không nói ngay từ đầu?”
“Tôi không muốn làm mọi người lo lắng,” Thái Dương đáp, giọng trầm xuống. “Nhưng bây giờ tôi thấy rằng sự im lặng có thể gây ra những hậu quả nghiêm trọng.”
Khoa bước tới gần Thái Dương. “Nếu cậu biết điều gì đó, hãy cho chúng tôi biết! Điều này có thể giúp chúng ta thoát khỏi đây.”
“Cái chết của những nạn nhân trong vụ án đó đều có liên quan đến trò chơi này,” Thái Dương nói, ánh mắt cậu trở nên lạnh lẽo. “Mỗi người đều phải trả lời một câu hỏi. Nếu không, họ sẽ bị giết. Tôi đã thấy bức tranh của những người đã chết. Đó là một cảnh tượng khủng khiếp.”
“Thế thì chúng ta phải làm gì?” anh hỏi, cảm giác như mọi thứ đang dần trở nên hỗn loạn.
“Mỗi người trong chúng ta cần phải đặt ra một câu hỏi cho bản thân mình,” Thái Dương nói. “Nếu có ai đó không trả lời, điều đó có thể quyết định mạng sống của họ.”
anh cảm thấy lạnh gáy. Hắn không biết phải đối mặt với điều này như thế nào. “Tôi không thể làm điều đó. Tôi không thể lựa chọn giữa việc sống và chết của bạn bè mình.”
“Chúng ta không có sự lựa chọn nào khác,” Khoa nói. “Chúng ta phải tìm ra cách đối diện với nó. Nếu không, chúng ta sẽ mất đi tất cả.”
Khi mọi người tiếp tục tranh luận, tiếng động lạ lại vang lên từ phía trên. Một cánh cửa mở ra, và từ đó xuất hiện một cái bóng lớn. Mọi người đều quay lại, trái tim họ như ngừng đập.
“Câu hỏi đầu tiên đã được đặt ra,” giọng nói lạnh lẽo từ trong bóng tối vang lên. “Ai sẽ là người đầu tiên phải đối mặt với số phận của mình?”
anh cảm thấy nỗi sợ hãi dâng lên. “Chúng ta không thể để điều này xảy ra!” Hắn hét lên. “Phải có cách khác!”
Giọng nói lại vang lên: “Không có cách nào khác. Trò chơi này đã bắt đầu. Một người sẽ phải ra đi.”
Mọi người bắt đầu nhìn nhau với ánh mắt lo lắng. Ai sẽ là người phải ra đi? Họ đã đến một điểm không thể quay lại, nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một câu hỏi.
“Chúng ta phải quyết định nhanh chóng!” Khoa hô to. “Nếu không, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”
“Làm sao chúng ta có thể quyết định?” Linh hỏi, nước mắt chực trào. “Chẳng lẽ chúng ta phải chọn giữa nhau?”
anh cảm thấy nỗi đau trong lòng. Hắn không muốn mất đi bất kỳ ai. Nhưng giờ đây, sự sống còn của họ đang bị đe dọa, và chỉ có một cách duy nhất để giữ lấy hy vọng.
“Mỗi người sẽ viết ra một cái tên,” anh đề nghị. “Rồi chúng ta sẽ xem ai là người phải đối diện với câu hỏi đầu tiên. Chỉ có cách này, chúng ta mới có thể tự bảo vệ bản thân.”
Mọi người gật đầu, họ biết rằng đây là lựa chọn duy nhất. Họ lần lượt viết ra cái tên của người mà họ nghĩ rằng có thể chịu đựng được nhiều nhất trong trò chơi này. Không ai biết rằng quyết định này có thể dẫn đến những hậu quả không lường.
Khi tất cả đã hoàn tất, anh nhắm mắt lại, thầm cầu nguyện cho mọi người an toàn. Hắn biết rằng trò chơi đã bắt đầu, và những câu hỏi sẽ chỉ ngày càng khó khăn hơn.
“Hãy cho tôi biết cái tên,” giọng nói lại vang lên. “Ai sẽ phải đối mặt với câu hỏi đầu tiên?”
anh hít một hơi thật sâu, rồi mở mắt. “Người sẽ đối diện với câu hỏi đầu tiên… là Thái Dương.”
Cả căn phòng chìm vào im lặng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về Thái Dương. Hắn cảm thấy trái tim mình như ngừng đập. Hắn đã sẵn sàng cho những gì sắp đến chưa?
---
Updated 48 Episodes
Comments
Lyran
hay à nha
2024-11-10
0