Thái Dương và Linh tiếp tục đi trên con đường mòn, lòng tràn đầy hy vọng sau khi vượt qua hai cánh cửa. Ánh nắng ấm áp chiếu rọi, tạo nên không khí vui tươi, nhưng trong lòng họ vẫn có một cảm giác hồi hộp. Không biết thử thách tiếp theo sẽ là gì và liệu Khoa và Minh có ở đâu đó gần đây hay không.
“Cậu nghĩ thử thách tiếp theo sẽ như thế nào?” Linh hỏi, ánh mắt cậu quét quanh để tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào.
“Không biết, nhưng chúng ta đã vượt qua những nỗi sợ hãi lớn rồi. Có lẽ chúng ta sẽ phải đối diện với điều gì đó còn lớn lao hơn,” Thái Dương trả lời, cảm giác hồi hộp bắt đầu trỗi dậy.
Khi họ tiến sâu vào khu rừng, bỗng có một giọng nói vang lên, nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ. “Hai bạn, hãy dừng lại.”
Cả hai quay lại, nhìn thấy một chàng trai đứng đó, ánh mắt kiên định và dáng vẻ tự tin. Anh có làn da sáng và tóc đen dày, mặc một bộ đồ thể thao đơn giản nhưng rất vừa vặn. “Tôi là Bảo,” anh nói, nụ cười ấm áp trên môi. “Tôi đã theo dõi các bạn từ lâu.”
“Bảo?” Thái Dương hỏi, vẻ nghi ngờ trong ánh mắt. “Cậu là ai? Tại sao lại theo dõi chúng tôi?”
“Tôi cũng đang trong cuộc hành trình này, và tôi đã thấy các bạn vượt qua những thử thách,” Bảo đáp. “Tôi đến đây để giúp đỡ các bạn.”
“Hỗ trợ?” Linh nhướn mày, có phần không tin tưởng. “Tại sao cậu lại muốn giúp chúng tôi?”
“Bởi vì tôi biết nỗi sợ hãi mà các bạn đang phải đối mặt,” Bảo nói, giọng điềm tĩnh. “Tôi cũng đã từng trải qua những điều tương tự, và tôi đã tìm ra cách để vượt qua chúng.”
Thái Dương cảm thấy một sự đồng cảm với Bảo. “Cậu cũng đã phải đối mặt với nỗi sợ hãi của mình sao?” cậu hỏi, tò mò.
“Đúng vậy,” Bảo thừa nhận. “Tôi đã từng cảm thấy không đủ tốt, và tôi đã sống trong cái bóng của chính mình rất lâu. Nhưng tôi đã tìm thấy sức mạnh trong tình bạn và sự chấp nhận bản thân.”
“Điều đó thật tuyệt,” Linh nói, giọng cậu bỗng trở nên thân thiện hơn. “Vậy, cậu có thể giúp chúng tôi tìm thấy Khoa và Minh không?”
“Tất nhiên,” Bảo mỉm cười. “Nhưng trước tiên, chúng ta cần phải vượt qua thử thách tiếp theo.”
“Thử thách?” Thái Dương hỏi, lòng đầy lo lắng. “Thử thách này sẽ như thế nào?”
Bảo chỉ vào một cánh cửa lớn nằm ở cuối con đường. “Cánh cửa này sẽ dẫn đến thử thách thứ ba: Nỗi sợ hãi về sự tổn thương.”
“Nỗi sợ hãi về sự tổn thương?” Thái Dương nhắc lại, cảm giác lo lắng lại trỗi dậy. Cậu không muốn phải đối mặt với những kỷ niệm đau đớn.
“Đúng vậy,” Bảo nói, ánh mắt anh nghiêm túc. “Các bạn sẽ phải đối diện với những ký ức mà các bạn đã cố gắng quên. Chỉ khi chấp nhận những tổn thương trong quá khứ, các bạn mới có thể tiến về phía trước.”
“Nhưng tôi sợ lắm,” Thái Dương thú nhận, ánh mắt cậu tràn đầy lo lắng. “Tôi không muốn phải đối mặt với những điều đó.”
“Tôi hiểu,” Bảo nói, giọng nhẹ nhàng. “Nhưng hãy nhớ rằng chúng ta có nhau. Hãy cùng nhau bước vào cánh cửa này.”
Linh nắm chặt tay Thái Dương, ánh mắt cậu tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể lùi bước. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua mọi thử thách, và lần này cũng vậy.”
“Đúng,” Thái Dương thốt lên, cảm giác lòng đầy mạnh mẽ hơn. “Chúng ta sẽ cùng nhau.”
Cả ba người tiến lại gần cánh cửa. Bảo mở cánh cửa, và những hình ảnh bắt đầu hiện lên trước mắt họ. Ánh sáng từ cánh cửa đổ ra, tạo nên một không gian mới, nhưng không khí lại dày đặc nỗi sợ hãi.
“Chuẩn bị sẵn sàng nhé,” Bảo nói, và cả ba bước vào.
Khi bước vào, không gian xung quanh họ biến đổi thành một khung cảnh đau thương. Thái Dương nhìn thấy hình ảnh của mình ngồi một mình trong một góc phòng, những giọt nước mắt lăn dài trên má. “Tại sao tôi lại như vậy?” cậu tự hỏi, cảm giác đau lòng dâng lên trong lồng ngực.
“Đó là ký ức của cậu,” Bảo nói, giọng anh nhẹ nhàng. “Nhưng không phải chỉ một mình cậu chịu tổn thương. Mọi người đều có những vết thương trong tâm hồn.”
Hình ảnh tiếp tục lướt qua, và Thái Dương thấy mình trong những khoảnh khắc đau thương khi phải chia tay với những người bạn thân thiết. “Tôi không thể chịu đựng nổi,” cậu nói, giọng nghẹn ngào.
“Đừng sợ,” Bảo nói, tiến lại gần cậu. “Hãy để cảm xúc này được ra đi. Chúng ta không thể chối bỏ những gì đã xảy ra, nhưng chúng ta có thể học hỏi từ chúng.”
Thái Dương cảm thấy một sức mạnh trong lòng. “Tôi không còn sợ tổn thương nữa. Tôi sẽ không để quá khứ chi phối mình,” cậu tuyên bố, ánh mắt dần trở nên kiên định.
“Chính xác,” Linh nói, động viên. “Chúng ta sẽ không để nỗi đau làm chúng ta yếu đuối. Chúng ta sẽ trở nên mạnh mẽ hơn.”
“Đó là quyết định đúng đắn,” Bảo nói, ánh mắt đầy tự hào. “Hãy để mọi thứ diễn ra và cùng nhau vượt qua thử thách này.”
Khi Thái Dương và Linh cùng nhau chấp nhận những tổn thương trong quá khứ, không gian xung quanh họ bắt đầu sáng lên. Những ký ức đau thương tan biến, và một cảm giác thanh thản tràn ngập trong lòng.
“Chúng ta đã làm được!” Thái Dương kêu lên, niềm vui và hy vọng lại dâng trào.
“Và giờ chúng ta có thể tìm thấy Khoa và Minh,” Linh nói, ánh mắt cậu sáng rực lên.
“Chúng ta sẽ cùng nhau,” Bảo khẳng định, nụ cười ấm áp trên môi. “Chúng ta sẽ tìm ra những người bạn của mình.”
Khi cả ba tiến ra khỏi không gian đau thương, họ cảm thấy sức mạnh từ tình bạn và sự chấp nhận bản thân. Cùng nhau, họ tiếp tục hành trình, sẵn sàng đối diện với mọi thử thách phía trước.
Updated 48 Episodes
Comments