Chương 3: Lâu đài đá quý (3)

Thời Miên ngó chiếc vòng cổ này từ trên xuống dưới một lần, chưa kịp nghĩ ra ý tưởng gì thì cửa phòng đã bị gõ vang.

Cô bỏ chiếc vòng cổ vào túi váy, đi tới cửa phòng mà chậm rãi mở ra.

Bên ngoài có một nữ hầu đang đứng, cô ta nâng cái khay trong tay lên, cúi đầu nói: "Lễ phục của ngài."

Thời Miên đưa tay nhận lấy, khẽ gật nhẹ: "Cảm ơn."

Nữ hầu không cảm xúc y chang một con rối, máy móc thông báo: "Bảy giờ tối hãy xuống phòng ăn dùng bữa, hãy nhớ mặc đầy đủ phục trang của mình."

Nói rồi, cô ta đóng cửa lại hộ cô.

Thời Miên cầm cái hộp to trên cái khay đi đến bên giường mở nắp.

Bên trong có một bộ váy tinh xảo hoa lệ và một đôi guốc tinh tế, ừm, tất cả cũng là sắc lam luôn.

Cô lôi chiếc vòng cổ mình tìm được khỏi túi, xoa cằm ngẫm nghĩ.

Ngay khi Thời Miên đang tính thay luôn trang phục thì từ phía cửa sổ sát đất bỗng truyền đến tiếng động cực kỳ nhẹ nhàng.

Tay cô khựng giữa không trung, ngoái cổ nhìn qua.

Giường lớn rất gần cửa sổ, không cần tia kỹ làm gì Thời Miên đã dễ dàng thấy một thân ảnh ngồi vắt vẻo ở bệ lan can ban công bằng cẩm thạch dát đầy đá quý.

Kỷ Bạch dơ tay chào cô: "Lady, lại gặp rồi."

Thời Miên: "....."

Cô thả chiếc váy trong tay xuống, cạn lời đi đến bên cửa sổ kính lúc nãy bị cô đẩy ra để tìm manh mối kia: "Trèo tường là hành vi quý ông?"

Ba phòng bên hành lang tay phải này san sát nhau, cô đã nhìn thử rồi, từ ban công này tới ban công kia cũng khá gần, chỉ cần lớn gan tí và có chút thân thủ là có thể trèo qua được.

Kỷ Bạch kinh ngạc: "Lẽ nào trước mặt nữ hầu mở cửa phòng của một nữ sĩ đi vào là quý ông hả?"

Cô nghẹn họng.

Nói không sai.

"Được rồi." Thời Miên nhìn hắn, "Lát là gặp nhau, anh còn qua đây làm gì?"

Kỷ Bạch ngồi xổm nơi lan can chật hẹp, dường như hắn chẳng rõ chỗ này có nguy hiểm hay không mà cười ha ha: "Đương nhiên là để hỏi cô đã phát hiện ra manh mối nào chưa."

Thời Miên cong mắt: "Mới hơn nửa tiếng, làm sao anh biết tôi đã tìm được manh mối hay chưa?"

"Trực giác." Hắn cười xán lạn, "Vận may của tôi luôn khá tốt, dù là trong chuyện gì đi chăng nữa ... nên rất có thể đụng phải bạn cùng xe là một cao thủ ẩn tàng nha~"

Thời Miên buồn cười.

Cô quay người vào phòng: "Xuống đi."

Kỷ Bạch nhảy khỏi ban công, ngoắc ngoẻo theo cô vào trong.

Thời Miên dơ chiếc vòng cổ lên cho hắn nhìn, khẽ giọng: "Tôi tìm thấy nó ở sofa."

Hắn cầm lấy quan sát một lượt, chợt bật cười: "Trùng hợp quá vậy."

Cô thuận miệng hỏi: "Anh cũng tìm thấy một trang sức nào đó trong phòng à?"

"Bingo~" Kỷ Bạch câu môi, "Sao đoán được hay thế."

Thời Miên: "Tôi còn đoán được nó màu đen cơ."

"My lady, cô giỏi quá đi!"

Giả vờ khen một tiếng, hắn đi vào chủ đề chính: "Cho ra suy đoán nào chưa?"

"Tôi cần có một nhân tố để xác minh nữa." Thời Miên nhìn ra ngoài, "Mà nhân tố này vừa hay ở cạnh chúng ta."

Kỷ Bạch cười tươi rói.

Sau đấy, hai người không hẹn cùng thật chậm rãi đem tầm mắt dừng ở bức tường bên phải của phòng cô.

...----------------...

Giang Tầm đang quấn chăn ngủ ngon ở giường, đột nhiên thấy có thứ gì đó mềm mại lại ngưa ngứa lướt lướt qua mũi mình, trực tiếp đem anh từ giấc mộng mị buộc phải tỉnh lại.

"Hắt xì!"

Anh che miệng hắt hơi một cái, buồn bực mở đôi mắt nhập nhèm ngái ngủ nhìn đời.

Lập tức thấy thủ phạm đang cười nham nhở xoay xoay chiếc lông vũ màu đen trong tay, đang tính chọc thêm trận nữa.

--- Là cái tên mặt có chút trẻ con kia.

Mặt Giang Tầm lạnh tựa hàn băng ngàn năm, chầm chậm ngồi dậy nhìn hắn đăm đăm.

Trong lúc anh đang xoay vần các cách giết người mà không vi phạm quy tắc trong đầu, thình lình một giọng nói dịu dàng vang lên đằng sau tên đâm đầu chỗ chết:

"Tỉnh rồi à?"

Kỷ Bạch đứng thẳng người, xoay đầu nói với cô: "Đương nhiên, cách này hiệu quả đúng không? Đáp ứng yêu cầu không dùng vũ lực của cô đấy."

Giang Tầm nhìn cô gái đang dần đi tới kia, mặt lại thối thêm vài phần.

Đệt, hóa ra là rủ nhau cùng làm chuyện xấu.

Anh vén chăn đặt chân xuống giường, kiềm chế ham muốn cầm gối đập vào mặt bọn họ mà nói:

"Hai người làm sao vào được?"

Kỷ Bạch: "Sau này đi ngủ nhớ khóa cửa nẻo cẩn thận, cửa nào cũng thế hết ấy."

Giang Tầm chậm rãi lia mắt tới cửa sổ sát đất đang mở toang hoang kia, trầm mặc.

Thời Miên nghi hoặc hỏi: "Sắp ăn tối rồi, anh còn lên giường ngủ?"

Anh vặn vặn cổ, nhàn nhạt đáp: "Người thần kinh trên đời không hiếm lạ, như hai vị khách không mời mà đến trước mặt tôi đây."

"..."

Kỷ Bạch chỉ tay: "Vào phòng đã ngủ, thế mà cô nói anh ta thoạt trông đáng tin, có thể hợp tác? Tôi chỉ sợ đến cả tìm manh mối anh ta cũng chưa thèm làm đâu."

Thời Miên không quan trọng lắm: "Vậy giờ tìm là được."

"Cô nhìn mặt mà chọn đồng đội thì có!"

Giang Tầm hỏi: "Có ý gì?"

Thời Miên đáp lời: "Có lẽ trong phòng anh sẽ có một hoặc vài manh mối nhỏ, chúng ta có thể trao đổi không?"

"Không biết." Giang Tầm lạnh nhạt, "Tôi ngủ đến tận lúc nãy mới tỉnh."

Kỷ Bạch phe phẩy chiếc lông vũ đen, hờ hững cất tiếng: "Chuyện nhỏ. Đứng dậy, cùng tìm thôi."

Giang Tầm đờ mặt: "......"

Muốn bắt ép người ta hợp tác thì nói thẳng.

Nhưng anh ta cũng không từ chối, xuống giường cùng họ lục tung căn phòng trắng tới lóa mắt này.

Kỷ Bạch vừa mò bàn trang điểm vừa chậc lưỡi: "Cái màu này cũng quá khó nhìn rồi."

Thời Miên giũ giũ chăn, phản ánh sự thật: "Chắc vẫn đỡ hơn màu đen của anh." Chỉ nghĩ thôi cô đã niệm phật trong lòng.

Hắn cười tươi: "Như đang ở trong một cỗ quan tài vậy đó! Tuyệt lắm nha!"

"..."

Cô còn chưa trả lời thì tay bỗng sờ được thứ cộm cộm ở sau cái gối.

Thời Miên lật mặt lại, mở khóa vỏ gối ra đem tay mò vào lần lần.

Cuối cùng, tại chỗ khe kín đáo vừa nãy, cô lôi ra được một chiếc bông tai.

Thời Miên quay người: "Tìm thấy rồi."

Hai nam nhân lập tức vứt hết đồ trong tay mà sải chân đi lại chỗ cô. Vừa nhìn thấy một bên bông tai nằm gọn lỏn trong lòng bàn tay cô, Kỷ Bạch đã nhướng mày:

"Màu đỏ?"

Thời Miên gật gật đầu.

"Suy đoán lúc trước của tôi không đúng à ..." Hắn tiếc nuối, "Tôi còn tưởng sẽ tìm thấy màu trắng cơ."

Giang Tầm cầm chiếc bông tai lẻ đó lên xem, nhíu mày không lên tiếng.

Thời Miên trông có vẻ không ngoài ý muốn lắm, cô nhìn một lát sau đó hỏi Kỷ Bạch: "Cho tôi xem trang sức anh tìm thấy được không?"

"Đương nhiên." Hắn móc từ túi quần ra một thứ, miệng lưỡi còn không ngừng, "Cô cần gì tôi cũng đồng ý hết á."

Thời Miên không bồi câu bông đùa này của hắn, chỉ dòm món trang sức kia: "Nhẫn?"

Là một chiếc nhẫn đính đá quý màu đen.

Cô thu ánh mắt về, nói: "Được rồi, cảm ơn."

Kỷ Bạch đeo luôn chiếc nhẫn vào ngón giữa thon dài, cười cười với cô: "Suy đoán của cô đã được xác nhận chưa?"

Thời Miên sửng sốt nhìn hắn.

Cô chỉ là một người mới vừa vào phó bản chưa nổi 2 tiếng, quy tắc gì gì đấy còn mờ mờ mịt mịt, thế mà hắn tính hỏi ý kiến của cô ấy hả?

Cô chớp mắt: "Anh muốn nghe thử à?"

Kỷ Bạch ừm hứm một tiếng.

"Vậy được rồi, nghe chơi chơi thôi nhé." Thời Miên nhẹ giọng nói, "Trước hết, chúng ta có tổng 12 người, vừa hay đại diện cho 12 màu sắc. Phòng ở lẫn lễ phục của chúng ta đều hiển hiện màu mà chúng ta đại diện, chưa biết có thêm điều gì không."

"Lúc nãy nữ hầu đã cố tình nhấn mạnh trong lời nói của mình rằng --- Cần phải mặc đầy đủ phục trang. Nếu tôi không tìm được chiếc vòng cổ kia trong phòng thì mặc nhiên tôi sẽ cho rằng, chỉ cần váy và giày là đã đủ toàn bộ."

Thời Miên nâng mi nhìn hai người: "Tôi không biết chỉ có phòng mình hay tất cả mọi người đều có, nên tôi mới cần kiểm chứng. Thật rõ ràng, cả phòng hai người bọn anh đều xuất hiện một món trang sức. Nghĩa là, phải đeo chúng vào mới được tính là mặc đầy đủ trang phục."

Kỷ Bạch cười toét miệng: "Trước khi tìm thấy bông tai này, tôi cũng nghĩ vậy đó."

Cả cô và hắn đều tìm được món đồ cùng màu với sắc thái mình đại diện, làm sao đến lượt Giang Tầm mang sắc trắng lại giữ chiếc bông tai màu đỏ?

"Màu sắc nhận được không phải trùng hợp đâu." Thời Miên nói, "Hãy nghĩ tới thái độ của quản gia, sự khác biệt duy nhất của hai bọn mình với anh ta ... cùng với lời cảnh cáo của quản gia khi phát chìa khóa phòng xong."

Giang Tầm nhíu mày: "Hãy là một quý cô quý ông?"

Một tia linh quang xẹt qua đầu, cả hai người đàn ông thông suốt.

Kỷ Bạch cười to: "Lady, cô nhạy bén hơn tôi nghĩ đấy!"

Thời Miên bất dĩ liếc hắn: "Cảm ơn?"

Vì sao khi 12 người tụ hội về lâu đài, quản gia già đã chắp tay chờ đợi sẵn mà quan sát họ? Chỉ có một đáp án thôi, đó chính là ông ta đang đánh giá lễ nghi và cách ứng xử của mỗi vị khách, theo đó dựa vào mức độ hài lòng mà phân phát chìa khóa --- cũng như màu sắc cho họ.

Mà những người hợp cách trong mắt ông ta, không chỉ được ở trong căn phòng có trang sức bị giấu đồng điệu với màu sắc bản thân, mà nơi giấu trang sức cũng theo đó tăng dần từ dễ đến khó.

Kỷ Bạch và Thời Miên là 'người hợp cách' ông ta đánh giá sơ định ban đầu, rất dễ dàng tìm được đồ vật cùng màu ở những nơi có thể nghĩ đến đầu tiên.

Đây cũng là lý do Thời Miên chọn Giang Tầm để kiểm nghiệm suy nghĩ. Bởi vì hành vi bỏ mặc một cô gái sau xe mà lạnh lùng bước trước hiển nhiên bị quản gia cho rằng đó là không thân sĩ, lập tức bị cho vào căn phòng mà màu sắc và trang sức lạc quẻ.

Không dừng lại ở đó ...

Thời Miên ngó cái bông tai tròn đính đá quý đỏ kia, thầm nghĩ đúng là xấu xa.

Nó không chỉ nhỏ nhắn mà còn bị giấu ở khe chiếc gối ngủ, nếu không rờ từng tấc lần từng cen thì đừng hòng tìm ra.

Chẳng ai biết nếu không mặc đủ phục trang sẽ xảy ra chuyện gì, hay tìm được trang sức nhưng màu sắc không hề đồng bộ thì có bị tính vẫn là không mang đủ phục trang không.

Cô chỉ biết, để phòng vạn nhất, chàng trai như tảng băng này phải tìm cho ra trang sức mang màu sắc giống mình mà lấy về tay.

Giang Tầm xoa mi tâm, bực bội chửi một tiếng.

... Ngủ cũng không yên nữa!

Kỷ Bạch phấn khởi: "Đừng lo nha, xem chừng có rất nhiều người không hợp lệ đó! Anh có thể đi đổi với họ nè!"

"Chỉ sợ có những người còn chưa thèm lục phòng giống anh ta." Thời Miên quan ngại, "Dù có lục, nếu dính tới căn bị giấu đồ kỹ cũng chưa chắc tìm được ... Thấy rồi không biết có động não nghĩ tới mấy chuyện này chăng."

Kỷ Bạch lầm bầm: "Hừm, cũng đúng ..."

Rồi hắn ngoẹo đầu mỉm cười: "Lady, cô muốn tập hợp mọi người về đại sảnh không?"

"Không cần đâu." Thời Miên thản nhiên, "Sẽ có người thay chúng ta làm."

Hot

Comments

Thik tiểu thuyết

Thik tiểu thuyết

Tr ơi, Kỷ Bạch gu e gu e

2024-09-29

5

_☬_QUEEN_☬_

_☬_QUEEN_☬_

nay không có chap à tác giả làm tui hóng chap tới giờ này vẫn chưa có

2024-09-29

6

thích ăn dưa

thích ăn dưa

ú oà tò mò ghê

2024-09-28

4

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Lâu đài đá quý (1)
2 Chương 2: Lâu đài đá quý (2)
3 Chương 3: Lâu đài đá quý (3)
4 Chương 4: Lâu đài đá quý (4)
5 Chương 5: Lâu đài đá quý (5)
6 Chương 6: Lâu đài đá quý (6)
7 Chương 7: Lâu đài đá quý (7)
8 Chương 8: Lâu đài đá quý (8)
9 Chương 9: Lâu đài đá quý (9)
10 Chương 10: Lâu đài đá quý (10)
11 Chương 11: Lâu đài đá quý (11)
12 Chương 12: Lâu đài đá quý (12)
13 Chương 13: Lâu đài đá quý (13)
14 Chương 14: Lâu đài đá quý (14)
15 Chương 15: Lâu đài đá quý (15)
16 Chương 16: Lâu đài đá quý (16)
17 Chương 17: Lâu đài đá quý (17)
18 Chương 18: Thành Ban Mai (1)
19 Chương 19: Thành Ban Mai (2)
20 Chương 20: Thành Ban Mai (3)
21 Chương 21: Đảo hoang không người (1)
22 Chương 22: Đảo hoang không người (2)
23 Chương 23: Đảo hoang không người (3)
24 Chương 24: Đảo hoang không người (4)
25 Chương 25: Đảo hoang không người (5)
26 Chương 26: Đảo hoang không người (6)
27 Chương 27: Đảo hoang không người (7)
28 Chương 28: Đảo hoang không người (8)
29 Chương 29: Đảo hoang không người (9)
30 Chương 30: Đảo hoang không người (10)
31 Chương 31: Đảo hoang không người (11)
32 Chương 32: Đảo hoang không người (12)
33 Chương 33: Đảo hoang không người (13)
34 Chương 34: Đảo hoang không người (14)
35 Chương 35: Đảo hoang không người (15)
36 Chương 36: Thành Ban Mai (1)
37 Chương 37: Thành Ban Mai (2)
38 Chương 38: Khu vui chơi Mộng Ảo (1)
39 Chương 39: Khu vui chơi Mộng Ảo (2)
40 Chương 40: Khu vui chơi Mộng Ảo (3)
41 Chương 41: Khu vui chơi Mộng Ảo (4)
42 Chương 42: Khu vui chơi Mộng Ảo (5)
43 Chương 43: Khu vui chơi Mộng Ảo (6)
44 Chương 44: Khu vui chơi Mộng Ảo (7)
45 Chương 45: Khu vui chơi Mộng Ảo (8)
46 Chương 46: Khu vui chơi Mộng Ảo (9)
47 Chương 47: Khu vui chơi Mộng Ảo (10)
48 Chương 48: Khu vui chơi Mộng Ảo (11)
49 Chương 49: Khu vui chơi Mộng Ảo (12)
50 Chương 50: Khu vui chơi Mộng Ảo (13)
51 Chương 51: Khu vui chơi Mộng Ảo (14)
52 Chương 52: Khu vui chơi Mộng Ảo (15)
53 Chương 53: Khu vui chơi Mộng Ảo (16)
54 Chương 54: Khu vui chơi Mộng Ảo (17)
55 Chương 55: Khu vui chơi Mộng Ảo (18)
56 Chương 56: Khu vui chơi Mộng Ảo (19)
57 Chương 57: Khu vui chơi Mộng Ảo (20)
58 Chương 58: Khu vui chơi Mộng Ảo (21)
59 Chương 59: Khu vui chơi Mộng Ảo (22)
60 Chương 60: Khu vui chơi Mộng Ảo (23)
61 Chương 61: Khu vui chơi Mộng Ảo (24)
62 Chương 62: Khu vui chơi Mộng Ảo (25)
63 Chương 63: Khu vui chơi Mộng Ảo (26)
64 Chương 64: Thành Ban Mai (1)
65 Chương 65: Thành Ban Mai (2)
66 Chương 66: Thành Ban Mai (3)
67 Chương 67: Thành Ban Mai (4)
68 Chương 68: Thế giới cổ tích (1)
69 Chương 69: Thế giới cổ tích (2)
Chapter

Updated 69 Episodes

1
Chương 1: Lâu đài đá quý (1)
2
Chương 2: Lâu đài đá quý (2)
3
Chương 3: Lâu đài đá quý (3)
4
Chương 4: Lâu đài đá quý (4)
5
Chương 5: Lâu đài đá quý (5)
6
Chương 6: Lâu đài đá quý (6)
7
Chương 7: Lâu đài đá quý (7)
8
Chương 8: Lâu đài đá quý (8)
9
Chương 9: Lâu đài đá quý (9)
10
Chương 10: Lâu đài đá quý (10)
11
Chương 11: Lâu đài đá quý (11)
12
Chương 12: Lâu đài đá quý (12)
13
Chương 13: Lâu đài đá quý (13)
14
Chương 14: Lâu đài đá quý (14)
15
Chương 15: Lâu đài đá quý (15)
16
Chương 16: Lâu đài đá quý (16)
17
Chương 17: Lâu đài đá quý (17)
18
Chương 18: Thành Ban Mai (1)
19
Chương 19: Thành Ban Mai (2)
20
Chương 20: Thành Ban Mai (3)
21
Chương 21: Đảo hoang không người (1)
22
Chương 22: Đảo hoang không người (2)
23
Chương 23: Đảo hoang không người (3)
24
Chương 24: Đảo hoang không người (4)
25
Chương 25: Đảo hoang không người (5)
26
Chương 26: Đảo hoang không người (6)
27
Chương 27: Đảo hoang không người (7)
28
Chương 28: Đảo hoang không người (8)
29
Chương 29: Đảo hoang không người (9)
30
Chương 30: Đảo hoang không người (10)
31
Chương 31: Đảo hoang không người (11)
32
Chương 32: Đảo hoang không người (12)
33
Chương 33: Đảo hoang không người (13)
34
Chương 34: Đảo hoang không người (14)
35
Chương 35: Đảo hoang không người (15)
36
Chương 36: Thành Ban Mai (1)
37
Chương 37: Thành Ban Mai (2)
38
Chương 38: Khu vui chơi Mộng Ảo (1)
39
Chương 39: Khu vui chơi Mộng Ảo (2)
40
Chương 40: Khu vui chơi Mộng Ảo (3)
41
Chương 41: Khu vui chơi Mộng Ảo (4)
42
Chương 42: Khu vui chơi Mộng Ảo (5)
43
Chương 43: Khu vui chơi Mộng Ảo (6)
44
Chương 44: Khu vui chơi Mộng Ảo (7)
45
Chương 45: Khu vui chơi Mộng Ảo (8)
46
Chương 46: Khu vui chơi Mộng Ảo (9)
47
Chương 47: Khu vui chơi Mộng Ảo (10)
48
Chương 48: Khu vui chơi Mộng Ảo (11)
49
Chương 49: Khu vui chơi Mộng Ảo (12)
50
Chương 50: Khu vui chơi Mộng Ảo (13)
51
Chương 51: Khu vui chơi Mộng Ảo (14)
52
Chương 52: Khu vui chơi Mộng Ảo (15)
53
Chương 53: Khu vui chơi Mộng Ảo (16)
54
Chương 54: Khu vui chơi Mộng Ảo (17)
55
Chương 55: Khu vui chơi Mộng Ảo (18)
56
Chương 56: Khu vui chơi Mộng Ảo (19)
57
Chương 57: Khu vui chơi Mộng Ảo (20)
58
Chương 58: Khu vui chơi Mộng Ảo (21)
59
Chương 59: Khu vui chơi Mộng Ảo (22)
60
Chương 60: Khu vui chơi Mộng Ảo (23)
61
Chương 61: Khu vui chơi Mộng Ảo (24)
62
Chương 62: Khu vui chơi Mộng Ảo (25)
63
Chương 63: Khu vui chơi Mộng Ảo (26)
64
Chương 64: Thành Ban Mai (1)
65
Chương 65: Thành Ban Mai (2)
66
Chương 66: Thành Ban Mai (3)
67
Chương 67: Thành Ban Mai (4)
68
Chương 68: Thế giới cổ tích (1)
69
Chương 69: Thế giới cổ tích (2)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play