Chap 3. Buồn rầu

Mỗi ngày Sa Ngữ chỉ đi học và vẽ tranh mà thôi, nói chung thì cuộc sống của cô khá là nhàm chán, may là bây giờ có Tôn Di ở bên cạnh chứ nếu không cô sẽ bị tự kỉ quá ..

Ở nhà cũng chỉ cắm mặt ở trong phòng mà thôi, chứ cũng ít ra đường lắm ,bởi vậy cuộc sống rất là tẻ nhạt ,lâu lâu thì sẽ cũng mẹ ra ngoài mua sắm mà thôi .

" Sa Ngữ, dạo này Lâm Trạch Huy có làm khó cậu không vậy "

" Không có ,anh ấy đâu có về nhà đâu "

" Không về mới không làm khó ,chứ mà về nhà thì cậu chắc chắn sẽ tiêu đời với anh ta rồi " .

" Đừng nói vậy ."

" Sự thật chính là như vậy mà ,cậu còn bao che cho anh ta nữa ."..

Tôn Di thật sự không thích Lâm Trạch Huy 1 chút nào, lúc nào cũng chỉ biết bắt nạt bạn của cô mà thôi .

" Thôi chúng ta ăn đi , đừng có bàn chuyện này nữa ."

" Ừm, à mà cuối tuần này là sinh nhật của cậu đúng không, cậu có dự định gì chưa "

" Chắc mình sẽ ăn sinh nhật với dì Uyên , chắc cũng làm vài món ăn với bánh kem mà thôi " .

" À cuối tuần hai cậu có rảnh thì đến chơi ".

" Sinh nhật của cậu ,tụi mình sẽ đến mà ."

" Ừm " ..

Sa Ngữ chỉ cần như thế này là được rồi, chứ cô cũng không có cần nhiều đâu ,mọi người cứ quây quần bên nhau là được.

Trạch Huy có về hay không cũng được, mà chắc là anh ấy không có về đâu. Đã rất lâu rồi cô cũng không có gặp anh ấy, nếu có gặp thì toàn là gây gỗ với nhau mà thôi, mặc dù cô muốn gặp anh ấy lắm nhưng mà cứ như thế này là tốt lắm rồi, cứ bình yên mà sống qua ngày đi chứ cô không có muốn sóng gió ập tới đâu ,như vậy cảm thấy rất là mệt mỏi và khó chịu .

Cô và anh ấy cãi nhau , thì người đứng kẻ giữa chính là mẹ nuôi , cô cũng không muốn làm cho bà ấy phải khó xử đâu ,cách tốt nhất là hạn chế gặp nhau mà thôi, tránh được bao lâu thì tránh đi ,chứ càng làm thì anh ấy sẽ càng chán ghét hơn mà thôi, .

"Sa Ngữ cậu suy nghĩ gì mà ngơ người ra vậy ."

" Mình không nghĩ là hôm nay mình uống được bia , cảm thấy quá hay ."

" Haha, cậu nói đúng ,với người khác là bình thường nhưng với cậu là bất thường, cậu quá giỏi " .

" Nói gì thì nói thì cũng nên uống 1 chút, sau này có ra ngoài xã giao cũng sẽ thuận tiện hơn "

" Mình vẽ tranh thôi mà chứ đâu có làm kinh doanh đâu chứ ."

" Haiz , chán cậu ghê ,bên mảng nghệ thuật rất nhiều tiền đó ,dám không chừng sau này chúng ta có thể kinh doanh phòng tranh thì sao đây ,cậu phải tự tin lên chứ ."

" Tôn Di nói đúng đó , nghệ thuật bây giờ đang phát triển,và vẽ tranh cũng như thế mà ,cậu phải suy nghĩ lạc quan lên chứ ."

" Ồ ,hai người nói cũng đúng "

" Mình thấy quá đúng đó. " Tôn Di liền vỗ vai bạn của mình .

" Kiến thức đã được tiếp thu. "

" Đúng đó, Sa Ngữ sau này cậu cần phải ra ngoài nhiều 1 chút chứ đừng có mà ru rú ở trong nhà ,bên ngoài có nhiều thú vui lắm ,chúng ta tha hồ mà trải nghiệm, với lại cũng sẽ có nhiều ý tưởng hơn nữa ."

" Cậu vẽ cái gì tươi mới và vui vẻ lên nữa, chứ gì suốt ngày vẽ mấy bức tranh nó ảm đạm và u sầu quá đi , nhìn nó rồi cậu cũng sẽ buồn theo cho mà xem. ."

" Tranh là nguồn cảm hứng vô tận mà ,cậu mà buồn thì bức tranh thì sẽ buồn theo mà thôi, rồi lâu dần cậu chỉ có 1 màu mà thôi, đừng buồn nữa. "

" Mình .. mình biết rồi ".

Tôn Di nói đúng quá cho nên mới khiến cô lấp bấp như thế đấy ,đa số tranh của cô toàn vẽ những cái buồn rầu đau thương mà thôi, đến tranh phong cảnh màu sắc cũng khá là tối tăm ,còn không thì vẽ những cảnh mưa rơi sấm chớp mà thôi, cô nhìn thấy nó cũng hơi sợ ,nhưng mà nó lại chính là cuộc đời của cô ,1 màu đen tối bao trùm lên đó và vây quanh cuộc đời của Cố Sa Ngữ .

Sau khi ăn xong thì cả 3 người cũng đi dạo chợ đêm ,đêm đến cho nên bên ngoài rất là đông người .

" Đông quá đi ."

" Ừm, hôm nay đông thật"

" À lát nữa cậu có mua gì không Sa Ngữ ".

" Để mình coi đã , nếu có cái nào đẹp thì mình sẽ mua "

" Ừm, vậy cũng được " .

Buổi tối hơi lạnh, cũng may là Sa Ngữ có áo khoác chứ nếu không thì đã chết cống luôn rồi .

Lát sau cô thấy người ta bán khăn choàng cổ , Sa Ngữ cũng ngồi xuống rồi lựa mấy cái .

" Cậu muốn mua à "

" Ừm, mình định mua cho dì "

" Ồ cũng đẹp đó ,cậu mua đi ". ..

Sau đó thì Sa Ngữ cũng mua 2 cái , 1 cái cho dì còn 1 cái thì cho Trạch Huy vậy .Chứ mấy cái khăn choàng cổ ở nhà cô đã có rồi, cho nên cũng không cần mua thêm .

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play