Loạn Rồi, Nam Chính Alpha Vậy Mà Lại Theo Đuổi Phản Diện!?

Loạn Rồi, Nam Chính Alpha Vậy Mà Lại Theo Đuổi Phản Diện!?

CHƯƠNG 1: phiền phức tự tìm đến.

Hiểu Trí Viên sống một đời không làm phiền đến ai, chỉ suốt ngày ở trong nhà chuyên tâm đọc sách. Nhưng hắn không động đến người khác không có nghĩa phiền phức sẽ không tìm đến hắn.

Vào một ngày trời mưa không mấy tốt đẹp, Hiểu Trí Viên an phận đọc quyển tiểu thuyết về thế giới ABO mà hắn tìm thấy gần đây. Đang đọc hăng say, một cơn rung lắc dữ dội bất ngờ ập xuống vị trí của hắn, Hiểu Trí Viên nghĩ rằng đây là động đất, một tìm một chỗ để trốn thì bất ngờ chiếc đèn chùm trên trần nhà rơi thẳng xuống đầu hắn, Hiểu Trí Viên mê man ngất đi.

Đến khi tỉnh lại, Hiểu Trí Viên không biết từ lúc nào đã bị người ta ném ra đường rồi!

Đúng vậy, chính xác là bị ném ra đường. Bởi vị trí hắn tỉnh lại chính là một nơi đồng không mông quạnh. Hiểu Trí Viên ngó tới ngó lui, phát hiện xa xa có một bóng người, hắn lập tức đứng dậy chạy đến bắt chuyện với người đó:

"Này anh ơi, cho tôi hỏi một chút, anh có biết đây là đâu không?"

Người kia nghe thấy tiếng gọi thì cau có quay sang, lại phát hiện ra chủ nhân của giọng nói đó, người kia lập tức khép nép đáp:"Cậu Diệp, chẳng phải cậu đang nghỉ ngơi sao?"

Nhìn thái độ sợ hãi cộng thêm ngôi xưng kì lạ, Hiểu Trí Viên nhíu mày nói:"Anh gọi ai là "Cậu Diệp" vậy?"

"Diệp- Diệp thiếu gia! Tôi không có ý xúc phạm cậu đâu, mong cậu tha cho tôi!"- Vừa nói người đó vừa hoảng loạn bỏ chạy.

Hiểu Trí Viên khó hiểu, hắn chuyển hướng sang lục tìm trên người mình, phát hiện ra bên trong túi quần có một chiếc điện thoại. Hắn lấy ra xem, không phải là điện thoại của mình mà là một chiếc điện thoại đời mới nhất, hình nền là một chàng trai rất xinh đẹp trông có vẻ quen mắt, dường như hắn đã nhìn thấy ở đâu rồi.

Hiểu Trí Viên không muốn táy máy đồ của người khác nhưng thật sự bây giờ ngoài thứ này ra hắn chẳng có thứ gì để liên lạc với gia đình cả, thôi thì đành mượn tạm một lúc vậy.

Hắn đang định gọi nhờ một cuộc thì điện thoại nhảy lên thông báo có người gọi đến, tên người gọi là "Trần Diêu". Hiểu Trí Viên không định bắt máy nhưng khi hắn muốn tắt chế độ rung đi lại bấm nhầm vào chấp nhận cuộc gọi.

Hiểu Trí Viên:...

Được rồi, nghe máy thì nghe máy, có thể là chủ nhân của chiếc máy này đang tìm nó thì sao!

Hiểu Trí Viên nhấc máy nhưng chưa kịp lên tiếng, một giọng nói dồn dập vang lên ở đầu dây bên kia khiến hắn sợ điếng người:

"Diệp Ngôn, rốt cuộc là cậu đang ở đâu hả? Quay về ngay lập tức cho tôi! Nếu cậu không trở về, vai chính là tôi liền giao cho Hạ Thuyên Lộc!"

Hạ Thuyên Lộc? Diệp Ngôn? Sao hai cái tên này lại quen quá thể. Bây giờ hắn mới nhớ ra, Diệp Ngôn chính là tên của chàng trai trên hình nền của chiếc điện thoại này. Mà hơn hết nữa chính là, Diệp Ngôn chính là nhân vật phản diện trong cuốn tiểu thuyết "Nghìn năm yêu em" mà hắn đang đọc giữa chừng. Còn Hạ Thuyên Lộc chính là thụ chính!

Nhưng nhân vật trong tiểu thuyết sao lại ở đây? Chắc có lẽ là tên giống tên thôi. Hiểu Trí Viên gật gù tự thuyết phục bản thân. Xong rồi hắn mới nhớ mình chưa trả lời người tên "Trần Diêu" kia, hắn hắng giọng, nói:

"Xin lỗi anh, tôi không phải Diệp Ngôn, tôi đang cầm điện thoại của cậu ấy, dường như cậu ấy đã đánh rơi nó!"

"Đánh rơi cái đầu cậu á!"- Trần Diêu hét lớn:"Quay về ngay lập tức! Định vị tôi cũng gửi rồi, tự mà mò về đi!"

Dứt lời Trần Diêu lập tức cúp máy, không để Hiểu Trí Viên có cơ hội được giải thích.

Hiểu Trí Viên bất đắc dĩ mở điện thoại lên thử, chiếc điện thoại xịn như vậy mà lại không cài lấy một cái mật khẩu. Hắn vào phần tin nhắn tìm định vị mà Trần Diêu kia đã gửi, cảm thấy cũng khá gần đây nên Hiểu Trí Viên đích thân đi bộ đến, tiện cũng để hỏi mọi người nơi này là đâu.

Hắn đi bộ một khoảng cách khá dài, đến khi nhìn thấy một nơi có vẻ giống như trường quay, lại khớp với vị trí mà Trần Diêu đã gửi trên tin nhắn. Hiệu Trí Viên chạy đến, gọi lớn:

"Mọi người ơi cho tôi hỏi, đây là nơi nào vậy?"

Người ở trường quay đó đồng loạt quay sang nhìn hắn, nhưng biểu cảm của mọi người quái lạ lắm. Người thì tránh né, người thì hoảng sợ. Chỉ duy nhất một người đàn ông trẻ tuổi đi đến đối diện hắn, không nhân nhượng mà cuộn quyển sách trên tay lại, gõ mạnh vào đầu hắn:

"Đi đâu mà bây giờ mới về? Có biết đoàn phim đã đợi cậu bao lâu không?"

"Anh làm cái gì vậy?"- Hiệu Trí Viên khó chịu nói:"Tôi chỉ muốn hỏi nơi này là đâu, không hề có ý định gây rối, tại sao anh cứ-"

Lời có chưa dứt, người kia đã gõ cho hắn thêm một cái, anh ta phẩy tay kêu một chàng trai đứng đằng xa tới rồi hất cằm với hắn:

"Cậu diễn tệ lắm, tốt nhất nên ngoan ngoãn qua dặm lại lớp trang điểm rồi chuẩn bị quay tiếp đi."- Trước khi quay đi, anh ta còn tiến đến sát bên tai hắn, thì thầm vài chữ:"Mùi hương của cậu mất rồi, lo mà chuẩn bị đi."

Bây giờ Hiểu Trí Viên mới ý thức được rằng giọng nói người này có chút quen thuộc. Hắn cố gắng nhớ lại, phát giác ra rằng khi nãy "Trần Diêu" kia cũng có giọng nói y hệt. Vậy ra người này chính là Trần Diêu.

Nhưng Trần Diêu bảo hắn đi quay cái gì chứ? Lại còn dặm lại lớp trang điểm, rốt cuộc là đang nói gì vậy? Nhưng thôi trước hết cứ ngoan ngoãn nghe lời anh ta vậy, hắn cảm thấy người này hiện tại không chịu nghe lời hắn đâu.

Hiểu Trí Viên bước đến nơi Trần Diêu chỉ dẫn, khi đi ngang qua một tấm gương ngoài trời, hắn vô thức liếc nhìn sang. Chỉ với một ánh mắt, hắn lập tức sững người.

Người trong gương không phải là hắn mà là một người rất đẹp. Mái tóc bạch kim mỏng tung bay theo chiều gió, làn da trắng đến giật mình, khớp hoàn toàn với bức ảnh trên điện thoại mà Hiểu Trí Viên đang nắm trong tay.

Hắn mấp máy môi không nói nên lời, rõ ràng ý thức vẫn là hắn, nhưng tại sao cơ thể là biến thành cơ thể của Diệp Ngôn rồi?

Bảo sao khi nãy Trần Diêu và những người kia liên tục gọi hắn là "cậu Diệp", "Diệp thiếu gia" hay "Diệp Ngôn". Hắn nhớ lại thời điểm xảy ra động đất, khi đó dường như hắn đã chết rồi. Những mảnh thủy tinh của đèn chùm đã ghim vào người hắn, có lẽ lúc đó...

Mọi chuyện dần sáng tỏ, Hiểu Trí Viên bắt đầu lo lắng không biết nên vui hay nên buồn. Hắn có thể vui vì ông trời cho hắn một cơ hộ làm lại cuộc đời, nhưng cũng buồn vì cuộc đời mà hắn trú ngự lại là cuộc đời của tên khốn khiếp Diệp Ngôn.

Hiểu Trí Viên tức đến muốn rơi nước mắt, hắn ngẩng đầu lên trời, miệng lầm bầm:"Sao ông trời không để tôi biến mất luôn đi!!!"

Hot

Comments

현 현 🐸

현 현 🐸

Ơ động đất à! ơ k phải đấy là bọn anh đang đi lên 🥰

2025-03-17

16

Đại Dương

Đại Dương

chời đất cục zàng của tui

2025-03-25

3

🅻𝐑𝚢𝘦✿

🅻𝐑𝚢𝘦✿

tìm được truyện mới 😍

2025-04-03

1

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play