Sáng hôm sau,
"Đồ ăn của con đây." Ngoại Như đưa cho nàng một túi đựng đầy hộp đồ ăn.
Như toàn thân vẫn là trang phục đơn giản, quần jean, áo thun, giày bata, đưa hai tay cầm lấy túi đồ ăn, cười tít mắt. "Cảm ơn ông bà Ngoại."
"Ngoan, đi đường cẩn thận." Ông Ngoại.
"Dạ, vậy tạm biệt hai người, con đi đây, con sẽ nhớ hai người lắm." Như đưa tay còn lại lên vẫy vẫy.
"Ừ, ông bà cũng nhớ con lắm." Ông bà Ngoại nhìn theo bóng dáng đang dần xa, rồi quay người vào nhà.
* * *
"Cốc.. Cốc.. Cốc.. Thiên, Bố đây."
"Bố vào đi."
Ông Phong đẩy nhẹ cửa ra tiến vào phòng: "Hôm nay con vô lại thành phố à?"
"Vâng ạ." Dừng một lúc Thiên nói tiếp: "Bố vẫn giữ quyết định ra nước ngoài tiếp tục nghiên cứu ạ?"
Anh cảm thấy giờ bản thân cũng đã có thể tự kiếm tiền rồi, có thể lo được cho ông, nên khuyên bố mình không cần nhọc công như vậy, nhưng bố anh lại nói đó là đam mê từ nhỏ của bản thân ông, không thể từ bỏ. Anh cũng biết vẫn còn một nguyên nhân khác là bố vẫn không thể quên được mẹ nên muốn làm việc để giảm bớt một chút sự mất mát này, nghĩ tới đây ánh mắt anh thoáng qua một tia u buồn, anh tôn trọng quyết định của ông nên cũng không khuyên thêm nữa.
"Ừ." Ông Phong nhìn con trai lớn khôn như vậy còn có thể tự kiếm tiền rồi, bản thân ông cảm thấy rất tự hào cũng không phụ sự kì vọng của vợ mình, hiện giờ ông cảm thấy khá mãn nguyện, từ khi vợ mình mất ông cũng không còn nghiên cứu nữa chỉ tập trung chăm lo cho con mình, gia sản cùng số tiền ông kiếm được cũng đủ cho bố con ông sống cả đời, nhưng tâm trí ông vẫn không thể quên được người vợ quá cố, ông chỉ mong nếu tiếp tục làm việc thì bản thân có thể bớt được một phần nào đau khổ này.
"Vậy có dịp con sẽ tới thăm bố." Thiên đã xếp xong quần áo, anh đứng đối diện với bố mình: "Nếu bố tìm được người phù hợp, thì không cần bận tâm con, con luôn ủng hộ bố, vậy.. Con đi đây ạ." Anh thấy bên cạnh ông có thêm người bầu bạn sẽ tốt hơn.
Ông Phong hơi bất ngờ, rồi lại nở nụ cười nhẹ, đưa tay lên vỗ nhẹ lên vai Thiên: "Tạm biệt con, đi đường cẩn thận."
"Vâng ạ." Thiên.
Hiện tại ông cũng chưa sẵn sàng đi bước nữa.
Như đang đi trên đường, thì..
"Tít.. Tít.."
Tiếng còi xe đột ngột vang lên làm nàng giật mình, Như dừng bước rồi quay đầu nhìn lại, một chiếc xe màu đen đang chạy chậm lại rồi dừng ngay bên cạnh nàng.
Cửa kính xe dần hạ xuống, lộ ra khuôn mặt yêu nghiệt khiến bản thân mất ngủ tối qua, cô nàng nào đó lại thầm hít sâu một hơi.
"Là anh? Chào buổi sáng ạ!" Như nhìn người trong xe hơi cúi đầu cất giọng chào hỏi.
"Chào buổi sáng!" Thiên nhìn người ngoài cửa cất giọng nhàn nhạt. Ánh mắt liếc nhìn trang phục và túi đồ trên tay người bên ngoài xe: "Em định đi đâu sao?"
"À, Em vào lại thành phố, chiều nay còn có tiết học ạ."
"Cũng tiện đường, lên xe đi tôi chở em đi." Thiên.
"Như vậy.. Cũng được ạ?" Như e ngại nhìn người ngồi trong xe.
"Ừ." Thiên đáp nhàn nhạt.
Trong đầu nàng lúc này bất chợt hiện lên hình ảnh cậu thanh niên đeo kính đen, Như liếc nhìn Thiên với ánh mắt đầy thâm thúy, chắc anh đẹp trai chỉ thích con trai, không có ý nghĩ xấu gì với đàn bà con gái.. Lại nghĩ lung tung.. Nàng lắc lắc đầu.
"Em yên tâm, tôi có bằng lái xe."
"Hả? À.." Nàng là đang nghĩ tới chuyện khác nha.
Có thể ngồi xe trai đẹp lại không phải tốn tiền thì còn gì bằng: "Em bị say xe, em có thể ngồi ghế bên cạnh anh không?" nàng lại e ngại liếc người nào đó.
"Được. Tôi cũng không phải tài xế dịch vụ." Nói xong thì cửa kính xe dần kéo lên.
Như lanh lẹ đi vòng qua trước đầu xe, mở cửa xe ra, nhanh chóng an toạ rồi đóng cửa xe lại.
Chiếc xe màu đen dần lăn bánh rồi chạy vụt đi.
* * *
Trong xe,
Như cảm thấy không gian hơi yên ắng, hiu quạnh nên thử tìm đề tài nói chuyện, "Chuyện hôm qua cảm ơn anh nhiều ạ."
Thiên ừ bằng giọng mũi, đầu hơi gật.
Anh trai này cũng thật kiệm lời.
Như hơi nghiêng nhẹ đầu thầm liếc nhìn người bên cạnh, ánh nắng buổi sớm không quá gay gắt, gương mặt nghiêng của anh được tầng ánh sáng bao phủ lên một bên mặt càng làm hiện rõ sóng mũi cao thẳng, da anh thật trắng lại còn mịn màng nữa chứ, gương mặt tập trung lái xe kia cũng thật đẹp, cô nàng này cũng không phát hiện bản thân lại nhìn người bên cạnh đến ngây ngẩn.
Đang khúc quẹo cua, bả vai của Như đụng nhẹ vào cửa xe, nàng hoàn hồn lại, không nghĩ mình lại nhìn con nhà người ta đến ngẩn cả người như vậy. Như hơi xấu hổ hướng ánh mắt về con đường phía trước.
Thiên dường như cũng cảm nhận được ánh mắt ai đó, anh nhìn lướt qua gương mặt của cô, ngón tay hơi gõ gõ trên vô lăng như có điều suy tư.
Như chợt nhớ tới cuộc trò chuyện đêm qua cùng nhóm bạn, trong đầu nàng vang lên tiếng "tinh" thanh thúy, có rồi...
Như cúi đầu nhìn hộp đồ ăn, cất lời: "À.. Cái này.. Là đồ ăn do Ngoại em nấu, rất ngon đó, anh lấy một phần nhé, buổi trưa hâm nóng lại là có thể ăn rồi, xem như quà cảm ơn ạ."
Thiên vừa tập trung lái xe, vừa hơi liếc nhìn hộp cơm đã được bỏ vào túi đựng mới đang được bàn tay của cô bé bên cạnh giơ lên. "Ừ, cảm ơn."
"Vậy, để em cầm, tới nơi em đưa nhé."
"Được."
Updated 57 Episodes
Comments
Android 17
Đã đọc truyện này 3 lần rồi, mỗi ngày đều check xem tác giả có ra chap mới chưa. 😂
2025-03-04
1