TÔN VIỄN – TAY CÂU
11 Tin đồn bắt đầu lan. “Có người đàn ông hay xuất hiện gần mấy chỗ tự sát.” “Không khuyên can, cũng không báo công an.” “Chỉ đứng nhìn.” Cảnh sát tìm đến Tôn Viễn lần thứ hai. “Anh có mặt ở ba vụ tự
0
0
TÔN VIỄN – TAY CÂU
10 Sau chuyện của Linh, Tôn Viễn không còn ngồi câu như trước. Anh đi nhiều hơn. Những bờ sông vắng. Những cầu nhỏ. Những đoạn lan can hoen gỉ. Anh không tìm người. Nhưng người tìm đến anh. Một thanh
0
0
Pov ngắn: Học Đàn
Nguyễn Quang Anh là một cái tên có tiếng tăm vangtrong giới dạy đàn, đàn giỏi,đẹp trai,đẹp trai đến mức người ta ví son rằngdung mạo hắn cũng tuyệt mỹ như những nốt nhạc hoàn hảo mà ngón tay hắn tạo
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 7
Dinh thự Creepypasta dạo gần đây bao trùm bởi một bầu không khí đặc quánh sự u uất. Lazari không còn là cô gái hay cười, hay tặng hoa dạo nọ. Mỗi lần gặp Helen và Judge Angels ở hành lang, em chỉ khẽ
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 6
Sau cái đêm định mệnh ở phòng tranh, Lazari biến mất. Em rời khỏi dinh thự không một lời từ biệt, mang theo trái tim vỡ vụn trốn vào một góc sâu thẳm nhất của khu rừng già. Hai tháng trời, em dùng sự
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 5
Thời gian là thứ tàn nhẫn nhất, nó biến một đứa trẻ thành thiếu nữ, và cũng biến những cảm xúc ngây ngô thành một loại tâm tư trĩu nặng. Năm Lazari 17 tuổi, cô không còn là "cái đuôi nhỏ" chạy lạch b
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 4
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, cô bé Lazari 8 tuổi ngày nào giờ đã trở thành một thiếu nữ 14 tuổi. Dù vóc dáng có cao lớn hơn, mái tóc nâu đã dài quá vai, nhưng thói quen làm "cái đuôi nhỏ" của Helen
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 3
Kể từ ngày định mệnh ấy, dinh thự Creepypasta vốn dĩ đầy rẫy những âm thanh rùng rợn và u ám bỗng xuất hiện một âm thanh mới: tiếng bước chân lạch bạch chạy dọc hành lang cùng tiếng gọi lanh lảnh khôn
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 2
Căn phòng tranh của Helen vốn dĩ chỉ tràn ngập những mảng màu u tối, đơn độc như chính con người anh. Nhưng hôm nay, sự xuất hiện của Lazari như một nốt nhạc lạc điệu giữa bản giao hưởng trầm buồn ấy.
0
0
{Creepypasta} Cánh Cổng Hư Vô Và Người Con Gái Tôi Yêu Chương 1
Cánh cửa gỗ nặng nề của dinh thự Creepypasta khép lại sau lưng Lazari, để lại phía sau bóng ma của người mẹ treo mình trên cành cây khô khốc. Thế giới của cô bé tám tuổi lúc ấy chỉ còn lại mùi tử khí
0
0
{Creepypasta} Jeff The Killer: Đừng Buồn Khi Em Không Còn Đây Chương 20
Đêm đó, em được sắp xếp cho một căn phòng nhỏ nhưng tươm tất ở cuối hành lang. Mùi máu ở đây dường như ít nồng nặc hơn, nhưng cảm giác lạnh lẽo vẫn bao trùm. Em tắm rửa qua loa, thay bộ đồ đen đã dính
0
0
~E là ánh trăng sáng của a~
Tôi là Tô Uyển mọi người đều nói tôi là bạch Nguyệt quang của Cố Chư Hàn , một vị tổng tài bá đạo. Nhưng bây giờ tôi đang nằm trên giường bệnh , mắc bệnh ung thư giai đoạn cuối, bác sĩ điều trị riên
0
3
{Creepypasta} Jeff The Killer: Đừng Buồn Khi Em Không Còn Đây Chương 19
Trong bầu không khí đậm đặc mùi máu và sự ngỡ ngàng của cả dinh thự, Jeff đứng đó, chết trân như một bức tượng đá bị nứt vỡ. Đôi bàn tay hắn run rẩy, những ngón tay vốn chỉ quen siết chặt chuôi dao na
0
0
{Creepypasta} Jeff The Killer: Đừng Buồn Khi Em Không Còn Đây Chương 18
Khung cảnh dinh thự Slender hiện lên trong mắt em không hề hào nhoáng như những lời đồn đại. Nó sặc sụa mùi máu tanh nồng — thứ mùi đặc trưng của những kẻ sát nhân lười giặt giũ, cứ thế chồng chất lớp
0
0
{Creepypasta} Jeff The Killer: Đừng Buồn Khi Em Không Còn Đây Chương 17
Sau khi thoát ra khỏi căn hầm nồng nặc mùi máu, em lang thang như một bóng ma giữa thành phố hoa lệ nhưng đầy thối nát. Em không tìm Jeff, vì thực tế, em chẳng biết hắn ở đâu. Hắn là một sát nhân cấp
0
0
{Creepypasta} Jeff The Killer: Đừng Buồn Khi Em Không Còn Đây Chương 16
Hóa ra, ngôi mộ trong rừng thẳm ấy chỉ là một nấm mồ trống không. Những hạt mầm Jeff gieo xuống có nảy mầm, có nở hoa rực rỡ đến đâu thì linh hồn em cũng chẳng thể nhận lấy, bởi vì thể xác của em đang
0
0
{Creepypasta} Jeff The Killer: Đừng Buồn Khi Em Không Còn Đây Chương 15
Đêm ấy, tuyết lại rơi. Những bông tuyết trắng xóa phủ đầy lên ngôi mộ đơn côi nằm sâu trong nghĩa trang vắng vẻ. Jeff bước tới, đôi ủng dẫm lên lớp tuyết dày tạo ra những tiếng lạo xạo khô khốc. Hắn k
0
0
{Creepypasta} Jeff The Killer: Đừng Buồn Khi Em Không Còn Đây Chương 14
Nửa năm trôi qua kể từ ngày em nằm lại giữa rừng tuyết, dinh thự Slender chưa bao giờ yên ĩnh. Jeff không còn là "Kẻ sát nhân nụ cười" huyền thoại nữa, mà đã biến thành một con thú hoang bị thương đến
0
0
{Creepypasta} Jeff The Killer: Đừng Buồn Khi Em Không Còn Đây Chương 13
Cơn điên loạn bùng nổ giữa rừng già. Khi hơi thở của em vừa tắt, trái tim Jeff như bị bóp nát thành ngàn mảnh. Hắn không chạy trốn nữa. Với đôi mắt đỏ ngầu và con dao vấy máu, hắn quay lại như một con
0
0
{Creepypasta} Jeff The Killer: Đừng Buồn Khi Em Không Còn Đây Chương 12
Bầu trời đêm hôm ấy vốn dĩ rất đẹp, những bông tuyết bắt đầu rơi nhẹ như lời hứa về một mùa đông bình yên nữa. Nhưng tiếng còi cảnh sát hú vang xé toạc không gian đã biến tất cả thành cơn ác mộng. Con
0
0