Chương 2: Hình như tôi yêu mất rồi!

Lạc Thành Nam lễ phép dẫn gia sư của mình vào trong căn hộ. Vừa bước vào trong, một khung cảnh gọn gàng ngăn nắp đập ngay vào mắt Trì Ân, "chà chà , cậu học trò thuê mình dạy kèm này vậy mà lại là một người ở sạch sẽ, rất đáng khen" anh cười nhẹ đánh giá, ánh mắt trầm luân khó đoán, đáng tiếc mọi thứ anh đánh giá nãy giờ đều chỉ là giả tạo do có anh ở đó

. Anh đảo mắt một vòng quanh căn hộ rồi dừng lại tại bàn học, chiếc bàn hình chữ nhật khá to được đặt sát góc tường, trên bàn không có lấy một quyển sách để học, tập vở chép bài đều không có, chỉ là những quyển tạp chí dày cộm về người mẫu nội y nổi tiếng trong những bộ cánh bỏng mắt là chất chồng trên bàn, ngay vách tường kế bàn học cũng có dán một vài tấm posters cùng thể loại.

- ...

Thành Nam như bị chết đứng tại chỗ mà không cần ai tấn công, lúc nãy do để ý quá vào đống hỗn độn trên sàn nhà và ngoại hình của mình quá mức nên quên bén đi những thứ gọi là sở thích thầm kín bấy lâu này của anh vậy. Vậy mà bây giờ anh lại để bí mật này cho người khác thấy, lại còn là người anh vừa trúng tiếng sét ái tính cách đây không lâu, như vậy cũng quá mất mặt rồi!

- Aiss, đống tạp chí vớ vẫn này tại sao A Khâm còn chưa dọn đi chứ? Đặt ở đây thật khiến người ta buồn nôn mà!

Đã đến nước này thì Thành Nam chỉ còn cách đổ lỗi cho anh em chí cốt của mình_ Lục Khâm thôi, anh đi lại bàn đem đống tạp chí bỏng mắt này ném mạnh vào sọt rác, tiện tay gỡ nhanh mấy tấm poster xuống vứt vào luôn, anh dọn đống rắc rối này nhanh nhất có thể nên đã không biết từ nãy đến giờ có một ánh mắt đã quan sát chăm chú cách anh khoảng ba, bốn mét.

Trì Ân cứ thế mà che miệng cười thầm, cậu trai trẻ này là đang sợ anh biết bí mật biến thái của mình đây mà, thật dễ thương, dù sao anh cũng hơn Thành Nam bốn tuổi chẳng lẽ còn không nhìn ra tâm tư của cậu sao?

- Không sao hết, vậy bắt đầu học thôi. À cậu cần phải đổi cách xưng hô với tôi khi tôi dạy kèm cậu, dù sao tôi hiện tại cũng đã trở thành gia sư riêng của cậu rồi! Tôi sẽ không nhượng bộ, với lại chắc cậu không cảm thấy bất tiện khi gọi tôi một tiếng thầy đâu nhỉ?

Trì Ân lên tiếng nhầm phá đi bầu không khí lúng túng giữ hai người, anh cũng rất ra dáng thầy giáo quá đó chứ, dù ngoại hình có thấp hơn, dáng người cũng chẳng có nhiều cơ bắp như học trò của mình nhưng anh làm sau có thể để mình bị thiệt được nên anh mới gằn giọng nhắc nhẹ cậu trai trẻ họ Lạc kia.

- Vâng! Thầy nói phải, là do lúc nãy em quá khẩn trương rồi.

Lạc Thành Nam buồn bã nhận lỗi, Trì Ân liền nhanh chóng ngồi xuống ngay bàn học nói:

- Vậy cậu mau lấy sách vở ra, chúng ta bắt học những cái cơ bản trước của tiếng Pháp, chúng khá cần thiết cho cậu sau này đó!

- Thầy... thầy ơi, em vẫn chưa mua sách, tập cũng vậy!

Nghe tiểu tử họ Lạc kia nói với gương mặt ủ rũ đáng thương, Trì Ân như muốn phát điên. Đã vào đại học được gần một tuần rồi mà vẫn chưa mua tập sách, hầu như tất cả các môn đều chưa mua chứ không phải riêng môn anh ta dạy kèm.

- Sao cậu không mua mà đợi đến bây giờ mới nói?

- Em không đủ tiền, hôm qua đặt hết tiền cọc vào thuê thầy dạy kèm em rồi

Thành Nam mặt dày nức nở đáp, anh ta nghĩ chỉ cần lấy được sự đồng tình của thầy giáo xinh đẹp này những năm tháng sau này của anh sẽ dễ dàng rồi. Nhưng chắc Trì Ân tin, thông thường thuê gia sư các học sinh khác đều phải luôn chọn kĩ càng những người có kinh nghiệm lâu năm hoặc ít nhất hai ba năm trở lên, còn chê tiền thuê 600 tệ một tháng học tám buổi là quá đắt so với sinh viên rồi.

Vậy mà hôm qua ở trung tâm lại nhận được một email yêu cầu thuê gia sự với điều kiện đều có lời cho trung tâm của anh ta: gia sư không cần có trình độ lâu năm nhưng ngoại hình thì phải ưa nhìn, một tháng chỉ cần dạy vào chủ nhật mỗi tuần là được, không cần tăng thêm giờ. Yêu cầu quá là đơn giản, đã vậy tiền thuê tháng trung tâm yêu cầu Thành Nam đưa ra 300 tệ thôi, vậy mà anh thẳng tay chuyển khoản cho họ một vạn tệ kèm lời nhắn " tiền còn dư boa cho gia sư nào trong trung tâm dễ ưa nhìn một chút" kèm biểu cảm cười đểu.

Cũng chính vì trong yêu cầu có nhắc đến phải tìm một gia sư ưa nhìn nên Trì Ân là sự lựa chọn tốt nhất của trung tâm rồi, thế nên anh được thả ra sớm hơn khoá thực tập đều nhờ ơn của Thành Nam cả. Vậy nên anh ta đành hạ mình nói với cậu:

- Thôi được rồi, ngồi xuống đi, thầy có đem theo sách, bây giờ thầy dạy, em nhìn vào sách lắng nghe. Còn nữa, chủ nhật tuần sau thầy quay lại, thầy không muốn nhìn cái bàn trống trải này lần nào nữa nhé!

Trì Ân nghiêm túc nói, tay chỉ vào chiếc bàn không có lấy nổi một quyển tập nào của Thành Nam. Còn Lạc thiếu gia kia, từ lúc Trì Ân bắt đầu dạy học, anh ta ngồi đó với tư cách một học sinh đang chú ý nghe giảng nhưng lại chẳng có kiến thức gì tiếp vào đầu cả, anh cứ mãi nhìn nhan sắc mĩ miều của gia sư riêng này. Đã vậy bây giờ thầy giáo của anh đang ngồi ngang, góc nghiêng lại càng hút hồn hơn, đôi lông mi dài rậm như mi của con gái, chiếc mũi cao thẳng tắp một đường vô cùng mê hoặc, đã thế, khi nãy vị thầy giáo xinh đẹp này đột nhiên bị ngứa mắt nên tháo kính xuống để dụi, trong cứ như một cậu bé vừa mới đến tuổi trưởng thành, đẹp vô cùng, thật muốn khiến mình ta chết vì sắc mà!

Thế là suốt buổi học, Lạc Thành Nam chỉ ngắm nhìn Trì Ân giảng bài một cách mê muội, còn nhân lúc anh ta không để ý chụp lại vài bức ảnh nữa. Đến lúc Trì Ân ra về sau khi hết hai giờ đồng hồ giảng dạy cho học trò của mình, Thành Nam liền lén lấy điện thoại ra xem lại những thành phẩm đã lén chụp khi nãy, dù chụp rất nhanh chóng để thầy giáo không phát hiện nhưng hình ảnh vô cũng rõ nét, rõ đến từng sợi lông mi của người đẹp, anh sờ lên con người đáng yêu trên màn hình sau đó nhanh chóng đặt làm ảnh nền điện thoại.

Sáng hôm sau, tại đại học S...

- Này, Nam tiểu cẩu, sao cậu có vẻ tràn đầy sức sống hơn mọi ngày vậy? Bộ lừa được cô gái nào rồi à?

Lục Khâm lên tiếng, cậu là còn trai duy nhất của Lục gia, từ nhỏ đã có đam mê với nghệ thuật, dự định sẽ lấn vào showbiz nhưng gia đình không ủng hộ, vậy nên cậu đành cùng người anh em từ thời tiểu học cho đến cấp ba của cậu thi vào đại học S. Có thể nói, cậu ta và Lạc Thành Nam thân như người một nhà vậy, chuyện gì họ cũng chia sẽ với nhau được, nhưng Lục Khâm nào ngờ được anh em chí cốt này của cậu hôm qua vừa mới lấy cậu làm bia đỡ đạn trước mỹ nhân được chứ! Thành Nam phấn chấn quay sang cậu ta nói:

- Lục Khâm, hình như tôi biết yêu rồi!

Hot

Comments

Ánh Nhi

Ánh Nhi

Vincent

2022-02-04

0

Ánh Nhi

Ánh Nhi

cho có

2022-02-04

0

Ánh Nhi

Ánh Nhi

cờ

2022-02-04

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play