Chương3: Là anh ấy? không phải cô ấy sao?

Phụt...

Lục Khâm nghe Lạc Thành Nam trả lời lại cậu bằng điệu bộ phấn khởi như vậy, còn có nội dung câu trả lời khiến cậu tay đang cầm chai nước đưa lên miệng uống phải vội phun ra. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Chí cốt của cậu, à không... Phải gọi là đại thiếu gia của Lạc gia nổi tiếng ăn chơi trác táng, thay bạn gái như thay áo mới, chẳng thèm để ai vào mắt vậy mà lại nói bản thân mình biết yêu rồi? Hôm nay cậu đây là đang nằm mơ sao?

-Khoan, từ từ đã nào Nam tiểu cẩu, cậu vừa nói gì thế, không lẽ sáng nay tôi chưa rửa kĩ lỗ tai mình sao?

- Tôi bảo hình như tôi biết yêu rồi! Còn là yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên nữa.

Lạc Thành Nam vẫn thản nhiên đáp như chẳng có chuyện gì, biểu cảm gương mặt lại có chút e ngại, Lục Khâm lúc đầu cũng khá là nghi ngờ anh đang dự tính lừa thêm đứa con gái nhà nào nữa, còn định cảm thông cho cô gái xấu số chuẩn bị trở thành mục tiêu kế tiếp của gia hoả này, nhưng nhìn gương mặt hiện rõ vẻ chân thành khi nói của Thành Nam, cậu trở nên có chút yên tâm xen lẫn tin tưởng. Cậu nói với anh:

- Xem ra Nam tiểu cẩu cậu đã trưởng thành rồi, không còn thích chơi đùa tình cảm của người khác như vậy khiến ông đây cũng vui thay cậu. Nào, nói xem! Cô gái nào có diễm phúc được Lạc thiếu gia cậu để ý vậy? Tôi có quen cô ấy không?

- Cậu chắc chắn không quen người này rồi! Là gia sư riêng của tôi, anh ấy lớn hơn tôi 4 tuổi.

- Thì ra là gia sư riêng, vậy có thể hiểu được ha. Ể... khoan đã, cậu vừa nói gì? Là...anh ấy mà không phải là cô ấy? Nam tiểu cẩu, cậu có nhầm lẫn gì ở đây không vậy?

Lục Khâm bây giờ có thể khẳng định rằng sáng này trước khi đi học cậu đã quên rửa sạch tai và cũng quên mang theo cả não rồi, nếu không tại sao một con người nhạy bén luôn hiểu nhanh trọng điểm trước khi đối phương kể hết chuyện, hôm nay lại chẳng theo kịp tiến độ gì cả, còn là chuyện của anh em cậu nữa chứ, cậu thật đáng trách mà! Thấy bạn thân có chút chưa bắt kịp trình tự, trong mắt còn có chút buồn bã, thất vọng đan xen lẫn lộn, Thành Nam thở dài nhìn Lục đần độn, đây cũng là cái biệt danh mà anh đặt cho cậu biết nhìn xa trông rộng, thấu hiểu sự đời của mình, anh tỏ thái độ có chút bực bội nói với chí cốt:

- Lục đần độn, cậu ăn trúng thuốc pháo à? Tại sao hôm nay là nói nhiều thế chứ?

- Tôi còn muốn nói nhiều hơn thế nữa đó! Ai da... Nam tiểu cẩu, cậu đây là đang tỉnh táo nói chuyện với tôi sao? Hôm qua không có uống rượu chứ? Nếu không uống thì tại sao lại nói linh tinh khiến người ta đầu óc muốn quay cuồng luôn rồi này!

- Tôi rất tỉnh táo, một giọt rượu cũng không lọt vào cổ họng tôi được.

Thành Nam kiên quyết nói, anh cảm thấy Lục Khâm cứ thắc mắc mãi cũng không tốt, sẽ làm phiền anh cho tới lúc tra hỏi ra được mọi chuyện, anh chẳng phải còn không rành cậu ta sao?

Vậy nên anh quyết định kể lại mọi sự việc xảy ra vào hôm chủ nhật định mệnh vừa qua, từng sự việc lớn, nhỏ đều được Thành Nam kể ra hết ngoại trừ chuyện anh lấy cậu làm bia đỡ đạn cho bản thân. Chuyện như vậy thì làm sao anh dám nói ra, nếu không phải do Lục Khâm dày dặn kinh nghiệm trong chuyện tình cảm thì còn lâu anh mới giấu chuyện này, dù sao thì nếu như anh lỡ có nói ra đi nữa thì Lục Khâm cũng không làm gì được anh, chỉ là Lục đần độn nhất sẽ ghim chuyện này mà không giúp anh cưa đổ người thương được, tệ hơn là sẽ bày cho anh những chuyện quái lạ để phá đám nữa chứ!

Sau khi nghe Nam tiểu cẩu của mình kể lại hết mọi chuyện, Lục Khâm cũng dần hiểu ra vấn đề nhưng cậu vẫn không ngờ rằng anh em của anh vậy là lại đi thích con trai, còn hơn cậu đến 4 tuổi. Chẳng phải trước đây tại quán bar DM có vô số tiểu thịt tươi đến để bồi rượu Thành Nam nhưng đều bị anh đánh cho bầm dập không thương tiếc sao? Lúc đó anh cũng hùng hổ khí phách đứng lên trên bàn rượu tuyên bố mình một trăm phần trăm là trai thẳng, bọn đồng tính luyến ái thật sự khiến anh ghê tởm sao? Đúng là trên đời chẳng có điều gì lường trước được cả, Thành Nam chính là ví dụ điển hình.

- Lục đần độn, à không... A Khâm thông minh, giảo hoạt, thông thái hơn người của tôi ơi! Cậu phải giúp người anh em chí cốt này của cậu đấy! Tôi thật sự là đang nghiêm túc với người ta, một chữ cũng không giả dối.

Thành Nam nắm chặt cánh tay của Lục Khâm, ánh mắt anh mỗi khi nhắc đến người đó đều sáng rực lên, không phải người chuyên sâu cũng có thể nhận ra sự khác thường này. Rốt cuộc đây là thần thánh phương nào mà có thể khiến thiếu gia nhà họ Lạc không an tâm như vậy? Lục Khâm đau đầu xoa nhẹ thái dương đáp:

- Thôi được, vì đây là lần đầu tiên Lạc thiếu gia cậu cầu xin tôi thành khẩn như vậy nên tôi dành chấp nhận lời yêu cầu không quá đáng này, chỉ là tôi cũng muốn xem mặt mũi của cái tên đó, kẻ đã khiến cậu mắc bệnh tương tư ấy.

Hot

Comments

Nhật Hạ

Nhật Hạ

... freey3ri3j

2022-02-04

0

Nhật Hạ

Nhật Hạ

2022-02-04

0

Nhật Hạ

Nhật Hạ

vụ

2022-02-04

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play