Hắn thật sự lo lắng lẫn đau lòng, hài nhi còn nhỏ như vậy hà cớ gì phải đi theo hắn cùng chịu khổ cơ chứ? Đến nơi vừa khắc nghiệt vừa xa xôi, chả biết chốn nào là điểm dừng chân.
Vô vọng đến cùng cực.
Thức ăn cũng được xem là đầy đủ nhưng không mấy dưỡng chất phù hợp với thời kỳ thai sản, toàn là lương khô cứng cáp. Nếu hắn của trước đây chịu đói mấy ngày còn được, nào giống bây giờ có đồ ăn mà còn chê đâu?
Nhưng còn con của hắn thì sao đây?
Mình có thể chịu chút đói nhưng tiểu hài tử thì không thể, hắn tuyệt đối không cho phép điều đó xảy ra. Đồ tẩm bổ cho thì không có, đến cơm trắng cũng là một thứ gì đó quá là xa xỉ, có lẽ vì nguyên nhân đó mà con của hắn không thể phát triển như những đứa trẻ bình thường khác chăng?
Rõ ràng đã qua tháng thứ tư của thai kỳ nhưng lại nhỏ bé chỉ nhô lên một độ cung không mấy khả quan, nếu xuyên qua một bộ quần áo thư thái hơn một chút thì ắt hẳn sẽ chẳng ai phát hiện điều gì bất thường cả.
Nhưng vì hắn lo rằng một lúc nào đó phần bụng của mình sẽ va chạm phải vào một góc khuất mà bản thân không để ý, vô tình làm bên trong chịu thương tổn. Để đề phòng vạn nhất điều không may đó xảy ra hắn đã rất kỹ lưỡng mà quấn xung quanh vùng bụng một tấm vải bông dày mấy lớp vô cùng mềm mại lẫn thấm hút tốt. Từ đấy mới thấy rõ ràng độ nhô lên bất thường trên thân thể nam nhân của bản thân, an ủi hắn phần nào là con mình vẫn còn đang phát triển tốt chỉ nghĩ đến thôi là khiến tim hắn như bị ai cấu xé xuống từng đợt.
Rõ ràng là mang long thai nhưng sao con hắn lại phải chịu tất cả nỗi khổ sự cơ cực bần hàn này kia chứ? Còn trong khi đó vị kia của y? Của ngon vật lạ không dâng tận miệng thì cũng là đến tận tay, nào phải chịu nhận lấy một chút ủy khuất gì?! Hắn càng hận Xuân Hòa bao nhiêu thì cũng là hận bản thân mình gấp bấy nhiêu lần.
Khóe mắt hơi ửng đỏ ươn ướt nước nhưng vẫn cứ cầm lòng tuyệt không rơi một giọt.
Hắn không cho phép mình yếu đuối, dù ủy khuất nhiều bao nhiêu thì người gây ra nó đã có nhiều hay ít hiểu thấu cho hắn trong những năm qua (!?) May ra còn có Trương Ân đã là niềm an ủi thân tính lớn nhất rồi, còn lại đều là người dưng. Hắn mới không cần sự thương hại ấy, dời tầm mắt xuống bụng đưa tay vào vạt áo trong đôi mắt lẫn khóe miệng đều không dấu nổi dịu dàng như nước.
Cẩn cẩn dực dực xoa xoa nơi chứa cả tâm can hắn mà hỏi khẽ. "Đứa con đáng thương của ta, con không trách người cha tồi tệ này đấy chứ?"
Viền mắt hắn đỏ hoe, loan lổ vài vệt nước như thật sự sợ con sẽ giận mình, lòng đầy não nề không biết phải làm sao chỉ đành cách thức đơn giản nhất là vỗ về bảo vật nhỏ trong bụng.
"Dù giận cha đi chăng nữa nhưng cũng phải ngoan ngoãn mà nằm yên trong đó đấy nhé! Đừng rời khỏi cha, cha chỉ còn một mình con thôi... thật đấy... tuyệ... t... tuyệt đối... Tuyệt đối đừng rời khỏi cha, hãy cố gắng hơn một chút nữa thôi, được không con?" Tựa như khẩn cầu, hắn thều thào đứt quãng, nghe muốn xót xa đến tận cùng
"Chúng ta sẽ vượt qua mà, cha chắc chăn là thế. Vì thế, xin con, xin con đừng nên bỏ cuộc! Phải hứa với cha, phải hứa với cha nhé."
Tiểu bảo bối trong bụng có lẽ cảm nhận được là cha đang nói chuyện với mình đang lo lắng cho bé nên uốn éo cơ thể nhỏ xinh của bản thân, nhỏ đến nổi không bằng một bàn tay của cha mà cử động. Dùng đôi chân nhỏ xíu mới thành hình cách đây không lâu mà chuẩn xác đá nhẹ lên ngay chỗ tay cha đang áp lên bụng, lực rất nhỏ nhưng cũng đủ chứng minh cho cha biết, nói rằng bé đang ở trong này rất khỏe.
Bé sẽ giữ lời hứa của mình nên cha không cần lo.
Dù chỉ là việc máy thai nho nhỏ của tiểu bảo bối nhưng cũng đủ làm hắn hạnh phúc tràn ngập khắp đáy lòng, ngọt ngào không thôi.
So với quét mật vào tim thì chỉ có hơn chứ không có kém, nở nụ cười thật tâm từ tận đáy lòng, yêu thương bé không ngớt. Nụ cười thuần túy từ lâu đã phủ bụi mờ của hắn, giờ đây đã được một thứ khác tìm về rồi.
..._________...
...Tác giả //(__---__//) ♡ iu nhìu...
...______________...
Updated 29 Episodes
Comments
VyDi3
hóng lắm
2022-04-18
1
Sky_Tùng
hóng hóng
2022-04-04
5
Bilyan
hóng chung luôn nè
2022-04-04
6