-"Em không cần bận tâm đến cô ta làm gì, em để ý chăm sóc bản thân mình một chút, anh thấy em hơi gầy" Anh ôn nhu nói với cô ta.
-"Anh đi đâu đấy?" thấy anh có ý định rời đi, Đồng Nhã liền vội lên tiếng.
-"Anh có việc phải đi một chút, em ở lại nhớ chăm sóc bản thân thật tốt, khi nào quay lại anh sẽ bù đắp" Nói rồi anh hơn nhẹ lên chán cô ta và rời đi.
-"Cô chờ đấy, lần sau tôi mà gặp cô thì cô biết tay tôi."cô ta ở đằng sau nghiến răng ken két .
Khi đến bệnh viện, mẹ Lôi đã đứng tại đó liền lên tiếng:
-"Có thật là con đi họp không? Mẹ thấy mùi nước hoa hơi lạ.Tạm thời bỏ qua, bây giờ con cầm cháo vào đút cho Giai Kỳ đi, mẹ và chị Lý muốn ra ngoài mua ít đồ."
-"Ơ....Nhưng mà.." Anh ngơ ngác nhìn mẹ.
-"Ngơ ngác cái gì đưa vào đút đi, nếu đút không hết thì đừng mong về" mẹ Lôi tuyên bố thẳng thừng.
Giai Kỳ đang ôm con gấu bông trong tay thấy anh vào liền vui vẻ nói:
-"A, chồng anh đến đây chơi với em hả?"
-"Cô mau ăn cháo đi " anh quát lớn.
Lúc này, không khí im lìm, cô mở to đôi mắt ngập nước nhìn anh. Anh kéo cái ghế lại gần đó ngồi rồi mở hộp cháo ra đút cho cô từng muỗm một .
Sau khi cô ăn xong anh liền mở máy tính ra giải quyết công việc. Lúc này, vì cô chơi một mình chán nên đã bước xuống muốn nài nỉ anh chơi cùng.
-"Chồng chơi cùng vợ đi. "
-"Cô tự mình chơi đi,tôi bận " Anh phất tay từ chối.
-"Đi mà" cô vẫn nài nỉ, nũng nịu với anh.
-"Tôi đã nói không chơi, cô thật phiền phức." quát lớn làm cô khiếp sợ, liền không dám nài nỉ anh nữa liền lên giường bệnh ngồi chơi một mình, thỉnh thoảng lại lén lút hướng anh mắt về phía anh.
Vì chơi một mình và vì quá mệt lên cô đã dựa vào giường bệnh thiếp đi lúc nào không hay. Sau khi anh giải quyết xong công việc anh gấp máy tính lại chuẩn bị rời đi. Thì bắt gặp thân ảnh nào đó đang có tư thế ngủ không thoải mái anh liền nhíu mày một cái rồi cũng tự ý thức bản thân bước lại chỉnh tư thế ngủ cho cô thoải mái hơn.
Khi anh vừa chạm tay vào cô,thì bất giác đôi tay nhỏ bé của cô ôm chầm lấy bàn tay anh rồi thều thào trong cơn mơ:
-"Nam Phong, chơi cùng em đi mà." Cô mỉm cười ngây ngốc trong giấc ngủ. Anh hơi ngẩn người vì hành động này của cô, anh liền bất giác mỉm cười đưa tay mình lên chạm vào đôi má cô cảm giác rất mềm mai dễ chịu nhưng anh liền vội vàng lấy lại vẻ bình tĩnh rồi ra ngoài.
Sau một tuần thì cô đã được xuất viện, cô rất vui khi mình sắp được gặp anh. Cô hí hửng sắp xếp đồ cùng chị giúp việc rồi chạy xuống sảnh đợi anh. Nhưng khi nghe chị giúp việc nói hôm nay anh bận nên không đến được cô liền xụ mặt xuống nhưng tâm trạng bất giác vui mừng khi nghĩ rằng khi về nhà sẽ được gặp anh .
Tại biệt thự Lôi gia cô vừa bước tới cửa đã thấy trên giá giày có một đôi giày nữ lạ rất đẹp, cô rất thích, cô nghĩ anh mua cho cô. Nhưng khi bước vào trong nhà thấy hai con người một nam một nữ quần áo xộc xệch đang cuốn quýt nhau trên ghế sofa đắt tiền thì cô biết đôi giày đẹp mắt kia không phải do anh mua cho cô. Sau khi định thần lại mọi chuyện đang diễn ra cô liền nhận ra người phụ nữ kia là người đã từng làm bỏng cô-Đồng Nhã. Thấy cô cùng chị giúp việc bước vào ả ta liền đội nốt cừu non nói với anh :
-"A, anh dừng lại đi mà.....vợ anh kìa "
-"Em đừng sợ, con ngốc ấy không phải vợ anh." Nói rồi anh yêu thương bế cô ta lên phòng. Còn cô thấy thái độ hờ hững, khó chịu của anh liền tủi thân ngồi phịch xuống ghế mếu máo với chị Lý:
-"Anh ấy không thương em ,hu..hu...hu"đang bù lu bù loa trên ghế bỗng nhiên cô sờ thấy một vật thể lạ liền đưa lên hỏi chị giúp Lý:
-"Chị... chị ơi cái này là cái gì? Nhìn rất giống áo nhưng rách thật nhiều a." Cô vừa giơ một chiếc áo lót ren lên vừa hỏi. Cô có chút lạ lẫm với loại áo này vì bình thường cô cũng mặc áo lót nhưng đều là loại áo thông thường với những tông màu nhẹ nhàng không cắt xẻ thế này.
-"uhm .....em đưa cho chị đi, em đừng để ý đó chỉ là rác thôi không có gì, em dừng để ý." chị Lý thấy vậy liền hốt hoảng ấp úng nói với cô rồi liền cầm chiếc áo vứt vào sọt rác. Miệng lại lẩm bẩm cười khổ :
-"Haiz, thật là một đứa trẻ ngốc đến thứ này mà không biết. Cái cô Đồng Nhã cũng thật bừa bãi ném đồ linh tinh." Trong lòng chị Lý cũng thật sợ ở chung nhà với Đồng Nhã thì tiểu thiên sứ sẽ bị vấy bẩn theo.
-"Chị nói gì vậy?" Cô thấy chị lẩm bẩm liền mở đôi mắt to tròn ra nhìn chị.
-"À, không có gì đâu, em lên phòng tắm rửa nghỉ ngơi đi rồi chút xuống ăn cơm. "
-"Dạ" Cô lễ phép rồi chạy lên phòng tắm rửa .
Sau khi tắm rửa thật sạch sẽ cô liền lôi màu cùng giấy ra vẽ, phải nói đây là một môn sở trường của cô. Tuy cô ngốc nhưng cô vẽ rất đẹp, vì cô biết anh đang giận mình nên cô liền nảy ra ý tưởng là vẽ ra một bức tranh tặng anh. Vì vẽ tranh lâu và do thân thể cô chưa bình phục hẳn nên cô cảm thấy mỏi cô liền nằm trên đống giấy và bút nằm ngủ .
Updated 50 Episodes
Comments