Đột nhiên anh lại cảm thấy ở bên cô cũng không phải là quá tệ, thậm chí là rất thoải mái. Hôm nay coi như ở nhà thư giãn một hôm.
Sau khi kết thúc bữa tối, anh thu dọn bát đĩa. Sau đó, bồng cô đến phòng ngủ chính để chuẩn bị tắm rửa.
Đầu tiên sẽ đi tìm quần áo để cô có thể thay. Căn phòng này trước đây là của anh nhưng từ khi cùng cô kết hôn anh đã ít quay lại hơn. Chiếc tủ quần áo kia bình thường sẽ có đồ của anh ở đó, nhưng anh đoán chắc hiện tại sẽ có quần áo của cô nên đã một đường đi thẳng đến đó tìm.
Mở tủ quần áo ra, mọi thứ bên trong có hơi làm anh bất ngờ. Vì ngoài một bên là đồ của anh thì bên cạnh còn là đồ của nữ, nhưng những bộ đồ trong đây chắc chắn không phải là phong cách của cô. Vì nó quá đỗi quyến rũ, chói mắt như váy ngủ ren, lụa hai dây, quần áo ngủ ngắn cũn cắt xẻ hơn nữa còn toàn màu nóng. Còn cô vợ nhỏ của anh ngay cả chiếc quần nhỏ còn in hình quả dâu đáng yêu.
Càng nhìn anh lại càng thấy khó hiểu, nhưng nghĩ tới nghĩ lui, lật tới lật lui cuối cùng Nam Phong cũng đã tìm được mảnh giấy nhớ nhỏ dán ở mặt sau cánh tủ với dòng chữ:"Tiểu Kỳ à, mẹ biết là con đang bị thương, nên đã chuẩn bị cho con vài bộ đồ dễ chịu một chút. Con cứ mặc dần nhé. Tạm biệt bé yêu của mẹ."
Đọc được lời này anh cười khẩy, tâm tư không tốt cũng không xấu. Hẳn là mẹ anh và chị Lý đã rất hao tổn tâm tư cho kế hoạch này.
Anh không nghĩ nữa, đành đi tìm quần áo cho cô, có điều chẳng có cái nào có thể dùng được vì đồ trong tủ đều nhìn như không có cảm giác lành lặn. Ngó qua bên tủ của anh, anh liền nảy ra ý tưởng cho cô mặc áo sơ mi của mình có khi còn tốt hơn. Anh với đại lấy một chiếc sơ mi đen cùng khăn lau mang đến nhà tắm để chuẩn bị. Đến đồ lót thì lại dễ, trong đống đồ chíp của cô, áo là cốt tông trắng trơn, nhưng quần nhỏ lại là thứ khiến anh chú ý vì hoàn toàn là những hình thù đáng yêu như hoa quả hoặc nhân vật hoạt hình, anh chọn đại một bộ.
Sau đó trở ra bế cô vào đặt đến bên thành bồn tắm, anh còn giúp cô cởi đồ. Nhưng còn chưa kéo chiếc váy lên được nửa người thì tay anh đã bị giữ lại bởi đôi bàn tày nhỏ bé của Giai Kỳ.
-"Em có thể tự làm được, anh mau ra ngoài đi."
-"Em đang bị thương mà, nếu em tự làm sẽ ảnh hưởng đến vết thương, lâu lành lắm đó" Chưa bao giờ anh lại rơi vào trường hợp khó xử thế này. Bây giờ cô đang bị thương, nên tuyệt nhiên việc tắm rửa này phải do anh giúp. Nhưng tình cảnh lúc này....
-"Cơ mà mẹ dặn em không được cho ai nhìn thân thể mình nhất là đàn ông ạ." Cô ngây thơ nói với anh.
Ủa ủa, anh là chồng cô mà, sao lại đề phòng cả với anh. Nhưng rồi anh cũng bất lực vỗ chán, nói với cô:
-"Thôi được rồi, thế nào cũng được. Anh sẽ giúp em sắp xếp một vài vật dụng cần thiết đến gần để em đỡ phải đi lại nhiều. Có gì thì cứ gọi anh nhé, anh ở ngay bên ngoài." Nói rồi anh cũng bước ra ngoài.
Cô ở bên trong, ngồi trên thành bồn tắm tự mình xoa rửa nhẹ nhàng tránh đụng đến vết thương. Nhưng đến khi mặc quần áo cô lại bắt đầu gặp khó khăn, vì phải đứng xuống đất để có thể mặc quần nhỏ, cô vừa đứng trên mặt đất thì cơn đau nhói đã kéo đến khiến cô ngã ngồi trên đất.
Ở bên ngoài, anh đang làm việc ngay khi vừa nghe thấy tiếng thét của cô anh liền vứt tập tài liệu trên giường. Sau đó, đi đến nhà tắm mở cửa xem xét tình bên trong thì thấy cô đang nằm trên đất thân thể khó khăn ngồi dậy. Nam Phong vội chạy đến vơ lấy chiếc khăn trên giá quấn thân thể cô lại đặt trên giường.
-"Em có sao không? Bây giờ anh giúp em mặc đồ rồi kiểm tra vết thương nhé, có được không?" Anh từ tốn nói với cô.
-"Em, em muốn tự mặc." Giọng cô nhẹ nhàng cất lên.
-"Em yên tâm đừng lo, lần tới gặp anh sẽ nói với mẹ giúp em." Nghe lời dụ dỗ ngon ngọt cô cũng buông lỏng phòng bị rời tay khỏi mép khăn.
Anh từ từ kéo chiếc khăn ra khỏi người cô. Thân thể của cô quả thực rất đẹp, khung xương nhỏ nhắn cân đối, chỗ cần to có to, nơi cần nhỏ có nhỏ. Tuy cô đang co rúm vì lạnh và ngại nhưng nhìn thế nào cũng là rất mĩ miều. Gương mặt thiên sứ ửng hồng vì vừa tắm nước nóng. Làn da trắng hồng khi nãy còn được phủ một lớp sữa tắm thơm ngọt. Đôi gò bồng đào không to lắm nhưng tròn trịa săn chắc, lắc lư nhẹ qua mỗi cử động của Giai Kì, hai đỉnh dâu hồng hào dựng đứng trong không khí. Cần cổ nhỏ nhắn cân đối còn vương vài sợi tóc ẩm. Mông tròn trắng nõn cong nhẹ. Eo thon nhỏ tinh tế. Đôi chân thẳng tắp nuột nà. Một màn trước mắt khiến cho thân thể anh nóng lên không ít, yết hầu trượt lên trượt xuống. Nhưng anh vẫn là kiềm chế chính mình.
Updated 50 Episodes
Comments