Chương 3: Con nuôi

Đây không phải lần đầu tiên Giang Tuấn thẳng thắn vạch trần như thế, phụ nữ đeo bám anh trước giờ nhiều không đếm xuể, vồ vập có, nhẹ nhàng có, nhưng chỉ riêng cô gái này là vụng về nhất và dễ dàng nhận ra nhất. 

Diệp Y Sương đứng bên cạnh Giang Tuấn vô cùng ngứa mắt với dáng vẻ của nữ nhân viên mới này, vị hôn thê là cô đứng ở đây mà còn dám giở trò ve vãn, đúng là không biết xấu hổ. Cô quay sang Phó Ninh, nói với giọng điệu khó chịu:

- Loại người tâm cơ như thế này tốt nhất là đuổi đi, để cô ta ở đây chỉ hủy hoại danh tiếng của Mộc Hoa thôi. 

Phó Ninh không dám ngẩng đầu, chỉ biết "vâng dạ" nghe theo. Giang Tuấn cũng không phản bác, sắc mặt vẫn một vẻ lạnh tanh không cảm xúc.

Tư Mỹ ở bên trong hớt hải chạy ra muốn xin xỏ cho Kiều Lệ, nhưng còn chưa kịp lên tiếng thì đã bị cô chặn lại. 

Biết mình sắp bị đuổi việc nhưng Kiều Lệ không hề nao núng, cô tiến lên hai bước, hơi ngẩng đầu, mặt đối mặt với Giang Tuấn, khóe môi hơi cong, gương mặt không phấn son mộc mạc nhưng có thể câu hồn người khác. 

- Đúng vậy, là tôi muốn gây sự chú ý với anh đấy, anh đã nhớ rõ dáng vẻ của tôi chưa? 

Kiều Lệ nói một câu làm ai cũng sững người, kể cả Giang Tuấn cũng cau mày thật chặt. Cô nhếch môi cười, ung dung rút một chiếc khăn trên bàn, hơi khom người, lau sơ qua đùi của người đàn ông mang đầy vẻ kêu ngạo rồi đứng lên, chậm rãi nhả ra từng chữ một. 

- Giám đốc Giang, ngài có để ý không? Đôi mắt của chúng ta… rất giống nhau. 

Cô lại cười, thái độ vô cùng dửng dưng, đưa ngón tay mảnh khảnh tháo bảng tên trên ngực áo để xuống bàn rồi quay bước đi thẳng, bỏ lại phía sau bao nhiêu ánh mắt vẫn đang chằm chằm nhìn vào mình. 

Giang Tuấn nhìn theo bóng lưng của cô gái kia rồi liếc mắt xuống bảng tên trên bàn. "Trương Kiều Lệ", một cái tên gợi cho người khác cảm giác xưa cũ và cả dáng vẻ cũng không hề chăm chút tươi mới, chẳng giống với những "đóa hoa" thời thượng bây giờ. Phụ nữ thế này cũng đòi câu dẫn anh sao? 

Buổi tối Tư Mỹ về phòng trọ, câu đầu tiên là mắng Kiều Lệ không biết thức thời, mới vào làm chưa đầy một ngày đã bị đuổi, chiều nay cô còn bị quản lý Phó mắng một trận mới có thể lê lết thân xác đi về. 

Kiều Lệ ngồi vắt vẻo trên ban công nhìn thành phố Nam Châu xinh đẹp, đèn đường sáng rực khắp các ngả đường, không giống với ánh sáng loe loét ở quê nghèo Vân Chu của cô. 

Sắp đến Tết rồi, bạn đồng trang lứa với cô chắc có lẽ đã chuẩn bị rời trường đại học về quê với gia đình. Từ lúc cất tiếng khóc chào đời đến bây giờ, cô chưa một lần nào đuổi kịp bọn họ cả. 

Tư Mỹ vẫn ở trong phòng càm ràm không ngớt tiếng, Kiều Lệ quay đầu nhìn vào trong, rũ đôi mắt vô hồn, nhẹ hỏi:

- Bệnh viện Hồng Hà ở chỗ nào vậy chị? 

Tư Mỹ đang uống nước suýt nữa thì bị sặc, cô trợn mắt, bước xăm xăm ra ban công, nhăn mặt dạy dỗ:

- Chị lạy em, chiều nay em quậy chưa đủ sao? Họ sống trong thế giới giơ tay là chạm tới mặt trời, còn chúng ta chưa thấy nắng lên đã phải cúi đầu vâng dạ. Những người như chị và em một đồng còn phải chắt chiu dành dụm, còn họ chỉ cần vung tay một cái là bạc vàng rơi rớt qua kẽ tay. Vậy nên đừng có mơ tưởng nữa, kẻo lại chuốc họa vào thân. Ngày mai em ngoan ngoãn ở nhà đi, chị dò tìm việc mới cho. 

Tư Mỹ nghĩ Kiều Lệ là muốn một bước lên mây, muốn hóa phượng hoàng nên tìm cách tiếp cận Giang Tuấn, thái độ của cô rõ ràng như vậy, chị ấy nghĩ cũng đâu có sai. Nhưng cái thế giới vung tay ra là chứa đầy bạc vàng ấy cô muốn được bước vào xem thử, để biết nó hoa lệ, hào nhoáng đến đâu mà nhẫn tâm tông chết người lại không một lời hỏi han, không chịu một trách nhiệm nào, còn cướp đồ của người khác. 

Kiều Lệ không hỏi nữa, ngửa cổ nhìn lên trời. Không có trăng, không thấy được sao, chỉ có màu sắc trầm buồn và ảm đạm, giống hệt như con người của cô vậy. 

Sáng hôm sau đợi Tư Mỹ đi làm, Kiều Lệ liền bắt taxi đến bệnh viện Hồng Hà tìm "người quen".

Cô đứng ở quầy hướng dẫn xin gặp Diệp Vạn Thu, nữ nhân viên ngước lên nhìn cô, lịch sự hỏi:

- Xin hỏi, cô có hẹn trước với giám đốc không ạ? 

- Không có. 

Nữ nhân viên vẫn giữ vẻ điềm đạm. 

- Xin lỗi, giám đốc rất bận, chỉ có những… 

- Nói với ông ấy là có con gái nuôi của ông ấy đến thăm. 

Không đợi nữ nhân viên nói xong Kiều Lệ đã chen ngang, cô xoay mặt ra ngoài không quan tâm cô ta nhìn mình bằng ánh mắt gì, bình thản chờ cô ta gọi điện thông báo. 

- Xin hỏi cô tên là gì? 

Nữ nhân viên tay ôm điện thoại hỏi Kiều Lệ. Cô không quay đầu, tự nhiên trả lời:

- Trương Hạ. 

Kiều Lệ còn tưởng Diệp Vạn Thu nghe tên của anh trai cô xong sẽ cho người đuổi cô đi lập tức, nhưng không ngờ ông ta lại bảo người dẫn cô tới phòng giám đốc gặp ông ta. 

Nhân viên bệnh viện gõ cửa hai cái, bên trong đáp lại một tiếng liền kéo cửa cho Kiều Lệ. Cô bước vào trong, nhìn căn phòng được bày trí đơn giản, nhưng mỗi cái tủ, cái bàn ở đây chắc chắn không hề ít tiền. 

- Cô là…? 

Người đàn ông trung niên ngồi bên bàn trà, nếp nhăn xệ xuống mí mắt, dáng người cao gầy, khuôn mặt phúc hậu, nhướng mày lên nhìn Kiều Lệ như đang cố nhớ ra cô là ai. Tại sao lại tự nhận là con nuôi của ông? 

Kiều Lệ bước tới gần, đứng trước mặt ông ta, hình ảnh vị bác sĩ trẻ mặc áo blouse trắng, trên ngực đeo bảng tên Diệp Vạn Thu, đứng trước phòng cấp cứu, đợi nữ y tá cưỡng ép một cô bé tám tuổi đóng dấu vân tay vào tờ giấy hiến tạng hiện về làm cô đau cả mắt. Kiều Lệ nhìn chằm chằm, nỗi uất hận chất chồng làm giọng nói có phần nặng nề. 

- Trương Kiều Lệ, em gái ruột của Trương Hạ. Bác sĩ Diệp còn nhớ chứ? 

Diệp Vạn Thu hơi giật mình, ông nâng tay hạ gọng kính nhìn thật kỹ cô gái trẻ trước mặt. Trương Kiều Lệ, Trương Hạ, hai cái tên này ông đương nhiên nhớ, còn ám ảnh nữa là đằng khác. 

Mười năm qua, chưa một ngày nào Diệp Vạn Thu thôi dằn vặt về chuyện năm xưa, mỗi đêm ông đều nằm mơ thấy ác mộng, cậu thiếu niên mười bảy tuổi nửa thân trên dập nát, máu me chảy lênh láng đến đòi ông đôi mắt và một bé gái nhỏ gầy gò, gào khóc giữa đêm. 

Diệp Vạn Thu hơi khó khăn đứng lên bước tới gần Kiều Lệ, đưa tay xuống ghế mời cô ngồi, gương mặt chưa đến nỗi già nua bị cái khoảnh khắc này làm cho tái nhợt, cả cơ thể run run như đang ở cái lạnh âm độ C. 

Kiều Lệ không từ chối, cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ được điêu khắc tinh xảo, Diệp Vạn Thu ngồi đối diện, từ tốn hỏi:

- Cháu đến gặp chú có việc gì thế? 

Đến để đòi đền bù, đòi tiền, đòi nhà ông đều có thể đáp ứng. Sự việc năm xưa ông là người có lỗi, thế nhưng vì sợ ảnh hưởng tới thanh danh, nên mười năm qua không đủ can đảm tìm tới nhà họ Trương để chịu trách nhiệm. 

Kiều Lệ trước giờ không thích vòng vo, mà với kẻ thù của mình càng không muốn thở cùng bầu không khí quá lâu nên trực tiếp nói thẳng:

- Tôi nghe nói con gái của giám đốc Diệp sắp gả vào nhà họ Giang, nhưng mà Giang Tuấn con trai cưng của chủ tịch Giang Thừa đang giữ một món đồ quý giá của nhà họ Trương. Vậy nên nhờ giám đốc Diệp giúp tôi vào đó… để lấy lại đồ của mình!

Diệp Vạn Thu hoang mang, tay còn cầm bình trà chưa kịp rót. 

- Ý của cháu là sao? 

Kiều Lệ dựa vào lưng ghế, hai mắt sáng lên, chậm rãi cắt nghĩa cho ông ta nghe. 

- Ý của tôi là phiền giám đốc Diệp giúp tôi trở thành vị hôn thê của Giang Tuấn… À không… Trở thành vợ của anh ta càng sớm càng tốt, bằng cách nhận một đứa con nuôi… là tôi. 

Hot

Comments

Anh Nguyen

Anh Nguyen

sao dám bạo gan vậy

2023-08-07

0

Anna Hiền

Anna Hiền

nu9 đúng là mạnh mẽ , một cô gai thôn quê mới râ tp sao bản lĩnh dữ ta

2022-12-21

0

Thái Hà

Thái Hà

Kiều Lệ mạnh mẽ quật cường như vậy thật đau lòng quá. đừng ngược nhiều quá mà

2022-12-18

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2 Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3 Chương 3: Con nuôi
4 Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5 Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6 Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7 Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8 Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9 Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10 Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11 Chương 11: Đều là giả vờ cả
12 Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13 Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14 Chương 14: Triệu Gia Viễn
15 Chương 15: Cược một ván lớn
16 Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17 Chương 17: Phá lệ
18 Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19 Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20 Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21 Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22 Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23 Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24 Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25 Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26 Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27 Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28 Chương 28: Gió đổi chiều
29 Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30 Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31 Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32 Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33 Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34 Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35 Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36 Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37 Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38 Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39 Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40 Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41 Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42 Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43 Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44 Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45 Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46 Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47 Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48 Chương 48: Anh có tin tôi không?
49 Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50 Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51 Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52 Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53 Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54 Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55 Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56 Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57 Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58 Chương 58: Kế hoạch lớn
59 Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60 Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61 Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62 Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63 Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64 Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65 Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66 Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67 Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68 Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69 Chương 69: Tuổi mười chín
70 Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71 Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72 Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73 Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74 Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75 Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76 Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77 Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78 Chương 78: Chuyện năm ấy...
79 Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80 Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81 Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82 Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83 Chương 83: Lần cuối
84 Chương 84: Và thế là hết!
85 Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86 Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87 Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88 Chương 88: Cơn rét cuối đông
89 Chương 89: Trả cho em
90 Chương 90: Những cái dập đầu
91 Chương 91: Nữ vương của anh!
92 Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93 Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94 Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95 Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96 Chương 96: Nguyện vọng của em
97 Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98 Chương 98: Ngoại truyện (1)
99 Chương 99: Ngoại truyện (2)
100 Chương 100: Ngoại truyện (3)
101 Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102 Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2
Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3
Chương 3: Con nuôi
4
Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5
Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6
Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7
Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8
Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9
Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10
Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11
Chương 11: Đều là giả vờ cả
12
Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13
Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14
Chương 14: Triệu Gia Viễn
15
Chương 15: Cược một ván lớn
16
Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17
Chương 17: Phá lệ
18
Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19
Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20
Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21
Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22
Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23
Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24
Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25
Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26
Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27
Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28
Chương 28: Gió đổi chiều
29
Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30
Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31
Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32
Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33
Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34
Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35
Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36
Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37
Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38
Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39
Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40
Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41
Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42
Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43
Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44
Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45
Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46
Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47
Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48
Chương 48: Anh có tin tôi không?
49
Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50
Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51
Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52
Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53
Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54
Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55
Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56
Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57
Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58
Chương 58: Kế hoạch lớn
59
Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60
Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61
Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62
Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63
Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64
Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65
Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66
Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67
Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68
Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69
Chương 69: Tuổi mười chín
70
Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71
Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72
Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73
Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74
Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75
Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76
Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77
Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78
Chương 78: Chuyện năm ấy...
79
Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80
Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81
Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82
Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83
Chương 83: Lần cuối
84
Chương 84: Và thế là hết!
85
Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86
Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87
Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88
Chương 88: Cơn rét cuối đông
89
Chương 89: Trả cho em
90
Chương 90: Những cái dập đầu
91
Chương 91: Nữ vương của anh!
92
Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93
Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94
Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95
Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96
Chương 96: Nguyện vọng của em
97
Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98
Chương 98: Ngoại truyện (1)
99
Chương 99: Ngoại truyện (2)
100
Chương 100: Ngoại truyện (3)
101
Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102
Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play