Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!

Sự xuất hiện của Kiều Lệ thu hút không ít những ánh nhìn tò mò của những nhân viên khác, lễ cưới của cô và Giang Tuấn không nhiều người biết, lại không cho lọt ra bức ảnh nào, nên ngoại trừ những người trong cuộc và nhân viên ở khách sạn Kim Ngưng ra thì không ai biết mặt cô dâu là ai cả. Những người ở đây chỉ chỏ Kiều Lệ vì ấn tượng lần cô bị đuổi việc, khi cố tình gây sự chú ý với tổng giám đốc của họ mà thôi. 

Bị Giang Tuấn làm khó Kiều Lệ cũng không quá bất ngờ, cô không muốn làm ầm ĩ để anh ta thuận theo ý mình, cô muốn anh ta nhìn mình bằng con mắt khác, lấy lòng người đàn ông này sẽ có lợi hơn là đối đầu trực diện. Kiều Lệ hạ mình cúi đầu, ngoan ngoãn nhận lỗi:

- Xin lỗi giám đốc, do tôi phải bắt xe buýt nên không thể đến kịp giờ, mong anh bỏ qua cho tôi lần này, tôi xin hứa sau này sẽ không bao giờ đến trễ nữa. 

Giang Tuấn nhìn thái độ nhẫn nhịn của Kiều Lệ, trán nhăn lại thành mấy đường khó hiểu, cái gì mà xe buýt, cô ta nghèo đến mức không có tiền bắt taxi sao?

Vốn dĩ anh còn tưởng Trương Kiều Lệ sẽ dùng nét mặt hờ hững vốn có của mình lấy ba ra để mà uy hiếp anh, hay sẽ lạnh nhạt trưng bộ mặt non nớt của mình ra nói thật lớn cho mọi người biết, mình chính là mợ hai của Giang gia để lấy lại chút thể diện. 

Nhưng tất cả những điều anh nghĩ đến cô đều không thực hiện cái nào, còn tự động phân rõ thân phận ông chủ và người làm công với mình. Giang Tuấn đã chuẩn bị sẵn vài câu châm biếm, nhưng không có cơ hội để dùng, đành lặng lẽ nuốt xuống, miễn cưỡng cho cô ta thêm một cơ hội. 

- Thấy cô có thành ý như vậy, tôi cũng không nỡ làm người ác. Quản lý Phó, sắp xếp việc trong bếp cho cô ta làm đi, người có tiền án gây chuyện như cô ta phải quản chặt một chút, có sơ suất gì tôi sẽ hỏi tội anh đấy. 

Quản lý Phó "vâng vâng dạ dạ" cúi đầu tiễn Giang Tuấn rời đi, Kiều Lệ được dẫn xuống khu vực vệ sinh vật dụng trong bếp ăn, đứng nghe quy định một hồi rồi được ném cho một đôi găng tay màu đỏ.

Phó Ninh khoanh tay trước ngực dặn dò kỹ lưỡng:

- Trước giờ ở Mộc Hoa đã đuổi nhân viên sẽ không bao giờ nhận lại, cô là người đầu tiên đấy, sau này an phận một chút, đừng có gây rắc rối cho tôi như lần trước, nhớ cho kỹ. 

Vài nhân viên ở gần đó ngấp nghé liếc nhìn Kiều Lệ, quản lý Phó vừa rời đi liền chụm đầu buôn chuyện.

- Không ngờ lại mặt dày tới như vậy, lần trước bị chỉ thẳng mặt rồi còn không biết xấu hổ. 

- Đúng vậy, hay là lại giở trò gì để giám đốc chú ý nữa rồi, còn trẻ mà không hề tầm thường ha, loại con gái này đúng là hết nói nổi. 

Bọn họ cứ xì xầm không ngớt tiếng, còn cố tình nói rõ to để Kiều Lệ nghe thấy, cô không quan tâm cứ tập trung vào đống xoong nồi còn to hơn cơ thể mình, nhưng cô càng như vậy thì họ lại càng hăng say hơn. 

- Nói đủ chưa? Có tin là tôi báo lại với quản lý đuổi việc các người hết không? 

Tư Mỹ từ ngoài đi vào mặt mày hầm hầm quát một tiếng, mấy người nhiều chuyện kia bị cô làm sợ nhanh chóng tản đi. Cô bước tới bên cạnh Kiều Lệ, dựa vào bồn rửa, khó chịu. 

- Em gả qua bên đó không dễ dàng gì đúng không? Dù gì em cũng là vợ của giám đốc, tại sao anh ta lại để em đi rửa chén chứ? 

- Chị nói nhỏ thôi, đừng để người khác biết. Đâu phải em chưa từng làm công việc này, muốn ăn thì phải làm không phải sao. 

Kiều Lệ ngoan ngoãn làm việc không oán thán nửa lời khiến Tư Mỹ cảm thấy xót xa. Cô là người rõ hơn ai hết hoàn cảnh khổ cực của Kiều Lệ, biết rằng gả cho nhà giàu sẽ không dễ dàng mà sống, nhưng không ngờ họ cũng chỉ xem con bé như những người làm công của mình thôi. Trời lạnh thế này cho đi rửa bát suốt cả ngày, có phải là ngược đãi không cơ chứ. 

Tư Mỹ hậm hực, chậc lưỡi chán ghét. 

- Cơ ngơi nhà họ Giang trải khắp phía nam này đếm không hết, vậy mà đối xử với con dâu còn thua một người làm, chị đã bảo ban đầu đừng va vào bọn rồi em chẳng nghe. 

Bên cạnh Tư Mỹ vẫn càm ràm không ngớt tiếng, Kiều Lệ chỉ lẳng lặng nghe không đáp lời. Gia sản nhà họ Giang lớn đến thế, nếu một ngày họ chẳng còn gì… thì thú vị biết bao nhiêu!

Chín giờ tối Kiều Lệ tan ca, Tư Mỹ dắt chiếc xe đạp điện của mình ra cửa sau muốn đưa cô về nhưng cô lắc đầu từ chối. Dưới ánh đèn đường, một mình Kiều Lệ lê lết cái thân rả rời sau một ngày dài mệt mỏi đến trạm xe buýt, lúc về tới biệt thự Giang gia đã gần 10 giờ đêm. 

Ông bà Giang đã nghỉ ngơi ở trong phòng, dì Liêu thấy cô về trễ thì giữ lại hỏi vài câu rồi để cô đi lên lầu. Lúc mở cửa phòng đã thấy Giang Tuấn nằm chễm chệ trên giường, ngực hở một khoảng rộng dù trời rất lạnh. Cô không để tâm tới anh ta, đi tới ba lô lấy quần áo để tắm. 

Thái độ của Kiều Lệ cả ngày hôm nay làm Giang Tuấn không thể hài lòng, anh nghiêng người, chống tay nhìn cô đi vào phòng tắm, một lúc lâu sau trở ra với gương mặt thiếu sức sống khiến anh càng chán ghét hơn. 

- Chậc chậc, dù gì cũng mang tiếng là mợ hai của nhà họ Giang lại phải khom lưng làm tạp vụ, thế nào, có cảm thấy uất ức không, có hối hận không? 

Mặc kệ Giang Tuấn giễu cợt chê bai, Kiều Lệ chỉ lẳng lặng leo lên nửa bên giường của mình nằm xuống, kéo chăn đắp kín cơ thể, chỉ chừa lại cái đầu nhỏ, quay mặt vào tường làm như bản thân không tồn tại. 

Lời nói của mình bị người khác lơ đi không còn chút trọng lượng nào khiến Giang Tuấn gần như bốc hỏa, vốn dĩ anh đã không ưa cô gái này, càng chán ghét hơn khi cô làm như mình đang cố gắng tách biệt anh, là phụ nữ nhưng chẳng chăm chút cho bản thân, chẳng để lại một mùi hương nào để phân biệt, rõ ràng ở cùng một phòng, nằm cùng một giường nhưng cô ta và không khí lại cứ hòa vào nhau. 

Giang Tuấn ngồi bật dậy, bức bối trong lòng tăng lên thêm sâu, nếu không phải vì chú Diệp có ơn với nhà họ Giang thì Trương Kiều Lệ đừng mong ở gần anh. Và nếu như đây đã là nửa năm sau khi kết hôn, thì anh đã đuổi cô ta ra khỏi đây từ lâu rồi. 

- Trương Kiều Lệ, tôi cho cô một cơ hội thú tội, nếu cô thành thật nói cho tôi biết mục đích của cô tiếp cận tôi là gì, thì tôi sẽ thả cô đi và không truy cứu. Còn nếu cô cố chấp, thì đến lúc tôi vạch trần âm mưu của cô đừng có mà lạy lục van xin. 

Trong ánh sáng mờ nhạt, Kiều Lệ từ từ xoay người, cô đưa mắt nhìn người đàn ông đang dùng ánh mắt phẫn nộ để dò xét mình, nở một nụ cười không thể đẹp hơn nữa, rồi thốt ra một câu chẳng liên quan gì. 

- Giang Tuấn! Anh tới tháng à? Hay là anh xem phim nhiều quá rồi ảo tưởng, suốt ngày anh cứ kiếm chuyện với tôi không thấy chán sao? 

- Đừng có đánh trống lảng, nói đi, cô và chú Diệp có quan hệ gì? 

Anh đã cho người điều tra về cái tên "Trương Kiều Lệ" nhưng lại chẳng tìm được gì ngoài hai chữ mồ côi, cũng đã điều tra vụ tai nạn của chú Diệp và biết được chẳng hề có chuyện cô ta anh dũng cứu người gì cả. Chú Diệp yêu thương con gái ra sao ai cũng biết, vậy làm sao chỉ trong một thời gian ngắn lại bị cô ta điều khiển? Nếu nói mọi chuyện chỉ là tình cờ thì khó mà tin được.

Nghe mấy lời chất vấn của Giang Tuấn, Kiều Lệ cũng đoán được người đàn ông này đã điều tra mình, nhưng có lẽ Diệp Vạn Thu đã ém lai lịch của cô rất tốt nên anh ta vẫn chưa tra ra gì. Để anh ta không ngày đêm nghi ngờ người cùng chăn gối, có phải cô cũng nên phối hợp một chút không?

Kiều Lệ từ từ ngồi dậy, mặt đối mặt với Giang Tuấn, nhìn sâu vào mắt anh, nhẹ nhàng nói:

- Anh đã hai mươi bảy tuổi rồi mà vẫn còn ngây thơ như vậy sao? Nếu tôi đã có dã tâm thì có ngu dại gì mà trình báo cho anh biết. Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá.

Hot

Comments

Ngô Huệ

Ngô Huệ

hay

2022-12-28

1

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Hay qa 。oOo。.:♥️:.。oOo。.:♥️:.。oOo。.:♥️:.。oOo。.:♥️:.

2022-10-22

6

Thanh Nguyễn

Thanh Nguyễn

những người đi cướp đồ của người khác sớm muộn cũng gặp quả báo và tôi chờ ngày này😙

2022-10-22

6

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2 Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3 Chương 3: Con nuôi
4 Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5 Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6 Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7 Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8 Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9 Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10 Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11 Chương 11: Đều là giả vờ cả
12 Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13 Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14 Chương 14: Triệu Gia Viễn
15 Chương 15: Cược một ván lớn
16 Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17 Chương 17: Phá lệ
18 Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19 Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20 Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21 Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22 Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23 Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24 Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25 Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26 Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27 Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28 Chương 28: Gió đổi chiều
29 Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30 Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31 Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32 Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33 Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34 Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35 Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36 Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37 Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38 Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39 Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40 Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41 Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42 Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43 Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44 Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45 Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46 Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47 Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48 Chương 48: Anh có tin tôi không?
49 Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50 Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51 Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52 Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53 Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54 Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55 Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56 Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57 Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58 Chương 58: Kế hoạch lớn
59 Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60 Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61 Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62 Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63 Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64 Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65 Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66 Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67 Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68 Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69 Chương 69: Tuổi mười chín
70 Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71 Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72 Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73 Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74 Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75 Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76 Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77 Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78 Chương 78: Chuyện năm ấy...
79 Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80 Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81 Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82 Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83 Chương 83: Lần cuối
84 Chương 84: Và thế là hết!
85 Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86 Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87 Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88 Chương 88: Cơn rét cuối đông
89 Chương 89: Trả cho em
90 Chương 90: Những cái dập đầu
91 Chương 91: Nữ vương của anh!
92 Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93 Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94 Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95 Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96 Chương 96: Nguyện vọng của em
97 Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98 Chương 98: Ngoại truyện (1)
99 Chương 99: Ngoại truyện (2)
100 Chương 100: Ngoại truyện (3)
101 Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102 Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2
Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3
Chương 3: Con nuôi
4
Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5
Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6
Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7
Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8
Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9
Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10
Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11
Chương 11: Đều là giả vờ cả
12
Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13
Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14
Chương 14: Triệu Gia Viễn
15
Chương 15: Cược một ván lớn
16
Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17
Chương 17: Phá lệ
18
Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19
Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20
Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21
Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22
Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23
Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24
Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25
Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26
Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27
Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28
Chương 28: Gió đổi chiều
29
Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30
Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31
Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32
Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33
Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34
Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35
Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36
Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37
Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38
Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39
Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40
Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41
Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42
Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43
Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44
Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45
Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46
Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47
Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48
Chương 48: Anh có tin tôi không?
49
Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50
Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51
Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52
Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53
Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54
Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55
Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56
Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57
Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58
Chương 58: Kế hoạch lớn
59
Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60
Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61
Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62
Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63
Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64
Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65
Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66
Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67
Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68
Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69
Chương 69: Tuổi mười chín
70
Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71
Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72
Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73
Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74
Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75
Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76
Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77
Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78
Chương 78: Chuyện năm ấy...
79
Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80
Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81
Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82
Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83
Chương 83: Lần cuối
84
Chương 84: Và thế là hết!
85
Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86
Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87
Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88
Chương 88: Cơn rét cuối đông
89
Chương 89: Trả cho em
90
Chương 90: Những cái dập đầu
91
Chương 91: Nữ vương của anh!
92
Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93
Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94
Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95
Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96
Chương 96: Nguyện vọng của em
97
Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98
Chương 98: Ngoại truyện (1)
99
Chương 99: Ngoại truyện (2)
100
Chương 100: Ngoại truyện (3)
101
Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102
Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play