Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi

Không đợi Giang Tuấn kịp khôi phục lại dáng vẻ ban đầu, Kiều Lệ nhanh chóng xỏ ngón tay mình vào giữa chiếc nhẫn anh đang cầm. Nó khá rộng, vì làm sao họ biết được kích cỡ của cô là bao nhiêu mà đặt cho vừa vặn, và vốn dĩ, chiếc nhẫn này không dành cho cô. 

Kiều Lệ thả cà vạt, sắt mặt vẫn một vẻ điềm nhiên, điều này càng khiến Giang Tuấn thêm tức tối, anh đóng mạnh hộp nhẫn, không để cô đeo chiếc nhẫn còn lại vào ngón tay mình. 

Người dẫn chương trình thấy không khí trên sân khấu căng thẳng liền nâng micrô, nói vài lời cảm ơn tới những vị khách mời. Bỏ qua phần phát biểu của cô dâu chú rể, bỏ qua hai ly rượu giao bôi, nhanh chóng kết thúc buổi tiệc. 

Quan khách ngồi ở phía dưới cúi đầu xì xầm to nhỏ, chuyện hai nhà Giang - Diệp liên hôn cả thành phố Nam Châu này ai cũng biết, con gái cưng của giám đốc bệnh viện Hồng Hà công khai theo đuổi đại thiếu gia Giang Tuấn bao nhiêu năm nay chẳng ai không rõ. 

Đùng một cái lễ cưới bị dời sớm hơn dự kiến, mà cô dâu lại là một cô gái nhà quê, tuổi đời còn quá nhỏ. Chỉ nhìn sơ qua tổng thể buổi tiệc hôm nay cũng rõ, nhà họ Giang rất coi thường cô dâu mới này, ai ai cũng lắc đầu ngán ngẩm, đã là vịt trời làm sao có thể hóa thiên nga!

Lễ cưới diễn ra vỏn vẹn chưa tới một tiếng đồng hồ chú rể đã đi mất, Kiều Lệ chỉ kịp thay lại bộ quần áo lúc sáng mặc tới đã bị kéo lên xe rời khỏi khách sạn, đến chào tạm biệt chị Tư Mỹ một cái cũng không có cơ hội để làm. 

Cô ôm chiếc ba lô màu đen đã phai màu ngồi nép bên cửa xe, lòng rất mông lung dù đã vạch rõ đường đi nước bước. Cứ như vậy, cô gả đi rồi, mọi thứ diễn ra nhanh hơn cô nghĩ, là xấu hay là tốt, cô không biết, cũng không ai cho cô biết. 

Chừng hai mươi phút sau, tài xế dừng xe trước một ngôi nhà màu trắng pha chút vàng nhạt, bốn tầng lầu cao chót vót, sân trước rộng rãi phủ thảm cỏ xanh mướt, ở giữa đặt một đài phun nước, xung quanh có rất nhiều loại hoa và cây cảnh đắt tiền. 

Chiếc ô tô dừng trước cổng, tài xế bảo Kiều Lệ tự đi vào trong, người giúp việc mở cổng cho cô rồi sải chân đi mất. Cô khoác ba lô lên vai, nâng môi hờ hững, đôi mắt trong trẻo liếc nhìn sơ bộ mọi thứ trước mặt mình. 

Có tiền sẽ sống như tiên, nhưng cô bước vào đây không phải để hưởng thụ cái sung túc đầy hão huyền đó. Cô đến đây là tặng cho họ một vé khứ hồi, để họ tận hưởng sự mất mát mà cô đã trải nghiệm suốt mười năm qua. 

Kiều Lệ nhắm mắt, hít một hơi rồi đi vào trong. Cửa lớn Giang gia đặt một chậu than hồng rực lửa. Hai nữ giúp việc độ tuổi chừng hơn hai mươi đứng hai bên, mặt mày cau có chặn cô lại, lớn tiếng:

- Phiền cô bước qua chậu than để tẩy uế, đừng mang xui xẻo vào nhà. 

Trần Duệ Dung ngồi bên trong phòng khách, vắt chéo chân nhàn nhã thưởng thức trà, bộ váy lụa màu trắng, chiếc nhẫn kim cương, sợi dây chuyền đính đá ruby lấp lánh, tất cả hội tụ phát huy triệt để hết công suất, tôn lên nét quý phái của phu nhân quyền quý nhà họ Giang. 

Bà ngồi đó, không để tâm đến đứa con dâu mới gả vào cửa, vẻ mặt coi thường lộ rõ ra ngoài, Kiều Lệ không phải chưa từng trải qua nên chưa một giây nào cảm thấy hụt hẫng. 

Cô nghe lời kéo cao ống quần bước qua chậu lửa, một người phụ nữ khoảng độ năm mươi dắt tay cô đến trước mặt Giang phu nhân, bà đứng kế bên, mỉm cười hiền từ nhắc nhở cô gọi một tiếng "mẹ".

Kiều Lệ đứng yên tại chỗ, lặng lẽ hít một hơi rồi mới lên tiếng:

- Con chào mẹ. 

Trần Duệ Dung hạ tách trà, cầm cây quạt lông vũ lên phe phẩy mấy cái, phòng khách có điều hoà, đương nhiên không nóng, mà tiết trời tháng 12 lạnh thấu xương làm gì tới nỗi phải dùng quạt để làm mát, bà thể hiện như vậy chỉ để cho cô nhìn thấy cốt cách cao quý của mình mà thôi. 

- Đừng nghĩ chỉ vài mánh khóe tầm thường kia là qua mặt được tất cả mọi người. Giang gia không phải cái chợ mà tập tành giở trò gian thương, sau này an phận một chút, chuyện gì không nên biết thì đừng hỏi, không phận sự thì đừng đụng vào, kẻo bị đuổi đi lại nói chúng tôi khinh khi kẻ hèn mọn. 

Trần Duệ Dung nói xong, đôi mắt liền đảo sang hướng khác, có lẽ bà ta sợ ánh nhìn của mình bị dơ bẩn khi va vào bộ quần áo rẻ tiền của Kiều Lệ. 

Cô nhẹ cười, cúi đầu không phản bác, nhịn một bước, sẽ có lợi về sau. 

Dì Liêu dẫn Kiều Lệ lên căn phòng ở tầng hai, bên trong bày trí đơn giản nhưng ngăn nắp, còn có bàn làm việc, bên trên tài liệu được sắp xếp gọn gàng, nhìn sơ qua cũng biết là phòng của ai. Cô nhíu mày, thắc mắc:

- Cháu sẽ ngủ ở đây sao? 

- Không ở đây thì ở đâu, cậu chủ thường về rất khuya nhưng chưa bao giờ qua đêm bên ngoài. Ông chủ rất quan tâm đến nề nếp sinh hoạt trong gia đình nên cậu ấy sẽ không làm khó mợ đâu. 

Dì Liêu đỡ chiếc ba lô trên vai Kiều Lệ, khuôn mặt hiền từ giữ nguyên nét cười, nói cho cô nghe vài quy tắc trong nhà rồi lui xuống cho cô nghỉ ngơi. 

Kiều Lệ đứng giữa phòng quan sát một hồi, cô cứ nghĩ Giang Tuấn sẽ nhất quyết chia phòng ngủ riêng, nhưng xem ra vì sợ cha mà không dám làm càn. Cô không nghĩ nhiều, để ba lô vào một góc rồi đi tắm trước. Không gian này làm cô thấy ngột ngạt, cô cũng chẳng muốn làm quen với nó. 

Buổi chiều Trần Duệ Dung đi mua sắm với mấy người bạn, ở nhà chỉ có người giúp việc và Kiều Lệ. Dì Liêu gọi cô xuống ăn cơm nhưng cô than mệt không đi, mệt mỏi cả một ngày cô chỉ muốn nằm một chỗ suy nghĩ về kế hoạch tiếp theo. 

Chín giờ tối, dưới sân vang tiếng động cơ xe, một lát sau cửa phòng bị xô mạnh, đèn được bật sáng. Kiều Lệ nằm trên giường quay mặt về phía vách tường, mắt bị chói đến đau nhức nhưng vẫn nằm im không nhúc nhích. 

Giang Tuấn tháo cà vạt ném bừa dưới sàn, trên người vẫn là bộ vest màu đen buổi sáng làm lễ cùng Kiều Lệ. Anh ngồi xuống chiếc ghế mây đặt gần giường, khoác cả hai tay lên thành ghế, dáng vẻ thư thái, liếc mắt nhìn cô gái đang vùi mình trong chăn, lên giọng giễu cợt:

- Thế nào, chăn ấm nệm êm lắm có đúng không? Đang đợi được động phòng à? Cô cũng thích ứng nhanh quá nhỉ! 

Mặc kệ Giang Tuấn buông lời cười nhạo, Kiều Lệ vẫn điềm nhiên ủ ấm cho mình, đối với loại đàn ông độc mồm độc miệng như anh ta, cô không có hứng thú tiếp chuyện, nam nữ ở cùng một phòng, giữ khoảng cách vẫn hơn. 

Nhưng đó là Kiều Lệ nghĩ, còn Giang Tuấn thì lại khác, anh nghe lời nịnh nọt quen rồi, được người ta sùng bái cũng quen rồi, dẫu mười phần thì chưa chắc bảy phần là thật lòng nhưng chưa bao giờ bị ngó lơ như vậy, hôm nay vô duyên vô cớ có người xuất hiện phớt lờ lời nói của mình, khiến anh không cam tâm. 

Giang Tuấn bực dọc cởi áo vest ném lên giường, bàn tay vì tức giận mà nổi gân xanh, đem cúc áo gỡ sạch rồi vén vạt áo sang một bên, để lộ cơ ngực, múi bụng săn chắc. Anh hơi híp mắt, nhìn cái đầu nhỏ lấp ló trong chiếc chăn đằng kia, tiếp tục lên giọng bỡn cợt:

- Chẳng lẽ cô không muốn tận dụng cơ hội ngàn vàng này để bước lên mây xanh sao? Nào, đừng giả vờ nữa, mau tới đây phục vụ chồng mình đi, để tôi nhìn rõ bộ mặt thật sự của cô khi dụ dỗ mời gọi người khác. 

Hot

Comments

Ngô Huệ

Ngô Huệ

anh bị chị cho làm kẻ thê nô lúc nào không biết đấy

2022-12-28

1

Thái Hà

Thái Hà

tự nhiên đọc đến đây cái muốn ngược nam chính ngang xương vậy đó. đã dùng giác mạc của anh người ta chẵn mười năm rồi mà còn dám lớn lối khinh khi chị. anh thì ghê gớm lắm

2022-12-19

0

Đàm Tinh Tinh

Đàm Tinh Tinh

độc mồm độc miệng cho lắm vào rồi sau này sẽ tự vả thiệt đau nha

2022-12-13

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2 Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3 Chương 3: Con nuôi
4 Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5 Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6 Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7 Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8 Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9 Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10 Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11 Chương 11: Đều là giả vờ cả
12 Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13 Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14 Chương 14: Triệu Gia Viễn
15 Chương 15: Cược một ván lớn
16 Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17 Chương 17: Phá lệ
18 Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19 Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20 Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21 Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22 Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23 Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24 Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25 Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26 Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27 Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28 Chương 28: Gió đổi chiều
29 Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30 Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31 Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32 Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33 Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34 Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35 Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36 Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37 Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38 Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39 Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40 Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41 Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42 Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43 Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44 Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45 Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46 Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47 Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48 Chương 48: Anh có tin tôi không?
49 Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50 Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51 Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52 Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53 Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54 Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55 Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56 Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57 Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58 Chương 58: Kế hoạch lớn
59 Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60 Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61 Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62 Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63 Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64 Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65 Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66 Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67 Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68 Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69 Chương 69: Tuổi mười chín
70 Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71 Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72 Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73 Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74 Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75 Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76 Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77 Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78 Chương 78: Chuyện năm ấy...
79 Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80 Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81 Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82 Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83 Chương 83: Lần cuối
84 Chương 84: Và thế là hết!
85 Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86 Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87 Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88 Chương 88: Cơn rét cuối đông
89 Chương 89: Trả cho em
90 Chương 90: Những cái dập đầu
91 Chương 91: Nữ vương của anh!
92 Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93 Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94 Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95 Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96 Chương 96: Nguyện vọng của em
97 Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98 Chương 98: Ngoại truyện (1)
99 Chương 99: Ngoại truyện (2)
100 Chương 100: Ngoại truyện (3)
101 Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102 Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2
Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3
Chương 3: Con nuôi
4
Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5
Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6
Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7
Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8
Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9
Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10
Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11
Chương 11: Đều là giả vờ cả
12
Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13
Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14
Chương 14: Triệu Gia Viễn
15
Chương 15: Cược một ván lớn
16
Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17
Chương 17: Phá lệ
18
Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19
Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20
Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21
Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22
Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23
Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24
Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25
Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26
Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27
Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28
Chương 28: Gió đổi chiều
29
Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30
Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31
Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32
Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33
Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34
Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35
Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36
Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37
Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38
Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39
Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40
Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41
Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42
Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43
Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44
Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45
Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46
Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47
Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48
Chương 48: Anh có tin tôi không?
49
Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50
Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51
Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52
Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53
Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54
Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55
Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56
Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57
Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58
Chương 58: Kế hoạch lớn
59
Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60
Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61
Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62
Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63
Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64
Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65
Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66
Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67
Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68
Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69
Chương 69: Tuổi mười chín
70
Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71
Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72
Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73
Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74
Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75
Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76
Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77
Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78
Chương 78: Chuyện năm ấy...
79
Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80
Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81
Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82
Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83
Chương 83: Lần cuối
84
Chương 84: Và thế là hết!
85
Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86
Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87
Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88
Chương 88: Cơn rét cuối đông
89
Chương 89: Trả cho em
90
Chương 90: Những cái dập đầu
91
Chương 91: Nữ vương của anh!
92
Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93
Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94
Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95
Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96
Chương 96: Nguyện vọng của em
97
Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98
Chương 98: Ngoại truyện (1)
99
Chương 99: Ngoại truyện (2)
100
Chương 100: Ngoại truyện (3)
101
Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102
Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play