Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào

Mồm mép của cô gái này quả nhiên không tầm thường, anh không biết tối đêm qua cô ta thật sự yếu đuối hay cố tình tỏ ra như vậy nữa. Giang Tuấn không giấu diếm suy nghĩ của mình, khom người vẽ một vòng tròn lên bầu ngực của Kiều Lệ, chậm rãi nói:

- Môi của cô rất ngọt, nhưng vị ngọt ấy pha lẫn sự giả tạo nên lưỡi của tôi chỉ đọng lại vị đắng. Trương Kiều Lệ, mang tâm địa dối trá để đối đãi thì cái cô nhận lại sẽ không thể thành thật được đâu. Giống như cô hôn được môi tôi, leo được lên người tôi, nhưng ngoài những thứ đó ra, cái khác nghĩ cũng đừng mơ nghĩ tới. 

Ngón tay Giang Tuấn dừng lại ở đầu ngực nhỏ hồng của Kiều Lệ, nhẹ nhàng ấn một cái, mày tằm ngay ngắn khẽ nhếch lên. Anh quay lưng đi vào phòng tắm, mọi khí thái trong con người anh đều biểu lộ rõ ra ngoài, cao ngạo, bất cần, khó nắm bắt. 

Kiều Lệ siết chặt nắm tay, không buông bỏ mục đích ban đầu. Cô cần gì phải trông mong nhận lại, chẳng phải bây giờ anh ta đang dần đem những thứ mình có dè dặt dâng cho cô rồi sao. 

Giang Tuấn không có thói quen sấy tóc sau khi gội đầu, dẫu trời có lạnh thế nào đi nữa cũng chỉ lau tóc qua loa rồi đi ngủ. Nhưng hôm nay tắm xong anh lại đứng trước giường hồi lâu không leo lên. 

- Lúc nãy Diệp Y Sương ngồi chỗ nào? 

Kiều Lệ nghiêng người nhìn qua, không biết anh ta muốn hỏi chuyện đó để làm gì. Cô lười thắc mắc nên hất cằm về phía nửa bên giường của anh thay cho câu trả lời. 

Giang Tuấn nhìn nhìn một chút rồi đi xuống nhà, lát sau dì Liêu mang chăn gối mới đi lên, bận bịu thay sạch mọi thứ trên giường. Kiều Lệ đưa mắt nhìn anh, khó hiểu:

- Anh bị mắc chứng sạch sẽ sao? 

- Tôi không có kỹ tính như vậy. Nhưng trước khi tôi thay vợ thì không muốn ám mùi của người phụ nữ khác. 

Anh xoay người, liếc cô một cái, bổ sung thêm một câu:

- Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào. 

Mấy ngày liên tiếp Kiều Lệ yên ổn ở Giang gia, vết bỏng ở chân cũng đã đỡ nhiều, bác sĩ nói chỉ cần thoa thuốc thường xuyên sẽ không để lại sẹo. 

Hôm nay là giao thừa, dưới nhà bếp đang chuẩn bị bữa cơm tất niên, Kiều Lệ buồn chán muốn phụ một tay, nhưng Tiểu Nhu và Tiểu Hương dường như có thành kiến rất sâu sắc với cô, hễ cô cứ đụng đến cái gì là họ lại giành lấy đem đi mất. Cô cũng lười phản ứng với bọn họ, đành trở về phòng. 

Buổi tối, Giang Tuấn về sớm, trên mặt xuất hiện vẻ mệt mỏi hiếm thấy. Anh mang theo túi to túi nhỏ ném lên giường, tay bận tháo cà vạt, miệng giống như đang miễn cưỡng phát ra âm thanh. 

- Cho cô. 

Tâm trạng của Kiều Lệ hôm nay cũng không được tốt, mỗi năm vào ngày này cô đều ủ dột trầm tư, chỉ muốn ngồi trong góc tối để không nhìn thấy gì, cũng để không có thứ gì nhìn thấy được cô. 

Kiều Lệ không trả lời, cũng không ngó đến món quà "bất ngờ" trên giường, Giang Tuấn thấy thế cứ nghĩ cô lại chê bai không nhận nên nói thêm một câu:

- Hai ngày nữa là sinh nhật của chú Diệp, mặc cái này để đi, đừng có làm xấu mặt tôi. 

Kiều Lệ nghe anh bổ sung lý do liền bật cười, nghiêng đầu giễu cợt:

- Chẳng phải anh nói tôi chỉ có thể hôn anh, leo lên người anh, còn những thứ khác đừng mơ nghĩ tới sao? Anh mua quần áo cho tôi, tôi còn tưởng là anh đang đối tốt với tôi đó. 

Giang Tuấn rất ghét dáng vẻ nghênh ngang tự đắc của Kiều Lệ, không chút lưu tình thẳng thắn dập tan mộng mị trong cô. 

- Ngoài những thứ này ra, cũng chẳng được thêm gì đâu. 

Anh quay lưng đi vào phòng tắm, mắt liếc thấy mấy túi quần áo Diệp Y Sương mang tới vẫn còn nằm quạnh hiu trong góc, đột nhiên khó chịu.

- Mấy cái này không thích thì vứt đi, đừng để ngáng chân tôi. 

Kiều Lệ nhìn cánh cửa phòng tắm đóng lại, y như cái cách cô khép lại vở diễn của mình trước mặt người khác, mệt mỏi trượt dài xuống giường. Nếu có một đều ước, cô sẽ ước tháng mười hai đừng có đêm giao thừa. 

Tám giờ tối mọi người đều tập trung dưới nhà ăn bữa cơm cuối năm. Giang Thừa để ý thấy Kiều Lệ vẫn mặc mấy bộ quần áo cũ lại trách mắng Giang Tuấn một hồi, cũng nhắc nhở vợ mình để ý tới con dâu hơn. 

- Chuyện lần trước con bị bỏng ba đã mắng Tuấn rồi, ai đời lại để vợ mình làm tạp vụ. Hết mấy ngày tết, nếu con còn muốn đi làm thì theo Phó Ninh học quản lý đi. 

Kiều Lệ ôm bát cơm trong tay, ngẩng mặt lên nhìn người đàn ông mà mình căm hận. Ông ta luôn tỏ ra là một người đạo mạo, ôn hoà, không nhìn ra điểm nào giả tạo. Nếu cô không tận mắt chứng kiến ông ta tông chết anh trai mình, thì cô không dám tin con người này thật ra là một kẻ hai mặt. 

Nhưng mặc kệ là thế nào đi nữa, chức vị quản lý sẽ là bước đệm để cô nghĩ để những cái sâu xa hơn trong tương lai gần. Giấu nét mặt mãn nguyện vào sâu bên trong, Kiều Lệ ngoan ngoãn "dạ" một tiếng. 

Kết thúc bữa cơm, Kiều Lệ nhận được tin nhắn của chị Tư Mỹ bảo cô ra gặp một lát. Ông bà Giang và Giang Tuấn đều đang ở phòng khách, cô nói với họ một tiếng rồi đi ra ngoài. 

Lâm Tư Mỹ mặc áo lông dày đứng cạnh hàng rào, thấy Kiều Lệ bước ra liền kéo tay cô nhìn trước ngó sau, hỏi tới tấp:

- Vết bỏng đã đỡ chưa, có để lại sẹo không, ở đây thế nào, ăn uống có đầy đủ không? 

Kiều Lệ nhìn nét mặt lo lắng của Tư Mỹ mà vui vẻ phì cười. 

- Em nên trả lời cái nào trước bây giờ… 

Tư Mỹ thấy Kiều Lệ không sao rồi cũng yên tâm phần nào, nhưng nhìn dáng dấp vẫn gầy trơ xương như cũ chỉ biết thương xót thở dài. Cô dúi túi bánh vào tay Kiều Lệ, nhỏ giọng:

- Hai hôm trước chị về quê, ba chị gửi cái này cho em, ông vẫn nhớ em thích bánh đậu xanh, cứ hỏi thăm em suốt. 

Kiều Lệ cúi đầu, mở túi bánh đậu xanh thơm phức, vị của quê nhà xộc thẳng vào hốc mắt khiến nó nhanh chóng đỏ ửng, lời cảm ơn nghẹn ở cổ họng thật lâu cũng không nói được. 

Tư Mỹ thấy Kiều Lệ như thế cũng không biết dỗ dành ra sao, hai chị em đi dạo một đoạn ra tới đầu ngõ, tâm sự vài chuyện thường ngày, lúc chuẩn bị trở về, cô vỗ vai Kiều Lệ nhẹ giọng an ủi:

- Ở đây đất khách quê người, nhưng mà nhớ là em còn có chị, có bị ức hiếp thì phải gọi chị đầu tiên, chị sẽ ra mặt cho em. 

Tư Mỹ leo lên chiếc xe đạp điện, vẫy tay tạm biệt Kiều Lệ. Cô dõi mắt nhìn theo cho đến khi cái bóng kia khuất dạng mới quay lưng trở về. 

- Kiều Lệ. 

Giọng trầm nam tính phía sau vang lên, Kiều Lệ giật mình quay lại nhìn, mất một lúc cô mới nhận ra được người trước mặt là ai. 

Triệu Gia Viễn tiến lên phía trước, nở nụ cười vô cùng ấm áp. 

- Mấy hôm nay tôi chờ mãi mà không thấy cô gọi tới, tôi cũng quay lại đây mấy lần mà không tìm thấy cô. May mà hôm nay gặp được cô rồi. 

Phải rất lâu rồi Triệu Gia Viễn mới có cảm giác tương tư một hình bóng giai nhân, anh chưa bao giờ tin chuyện vừa gặp đã yêu, nhưng cô gái trước mặt này khiến anh lưu luyến mãi, có lẽ vì gương mặt mộc mạc và tâm hồn sáng trong mà cô có được. 

Nhìn thấy Triệu Gia Viễn, Kiều Lệ lại nhớ tới kết quả mình tìm được trên mạng. Nếu người này cũng như cô muốn lật đổ nhà họ Giang, thì có phải cũng được gọi là cùng chung chiến tuyến hay không? Kiều Lệ rất muốn ngay lập tức thăm dò người trước mặt, nhưng suy đi nghĩ lại vẫn là nên dùng kế sách chậm rãi thu phục con mồi. 

Kiều Lệ nở một nụ cười xán lạn, hai lúm đồng tiền lộ ra, nhẹ nhàng lên tiếng:

- Anh tìm tôi có việc gì sao? 

Nhất thời Triệu Gia Viễn không biết phải nói gì, anh cười cười, suy nghĩ một hồi rồi quyết định tấn công trực diện.

- Không giấu gì cô, sau ngày hôm đó trở về tiềm thức trong tôi cứ luyến lưu mãi ba chữ "Trương Kiều Lệ" nên bất kể ngày hay đêm đều muốn tới đây tìm lại hình bóng của cô. Không biết, tôi có thể...

- Tôi có chồng rồi. 

Hot

Comments

Khả My

Khả My

tập nào tui cũng khóc🥲🥲🥲🥲

2024-07-01

0

Trương gia

Trương gia

sạch zị là tốt gòy

2023-06-26

0

Ngô Huệ

Ngô Huệ

chị nhà cũng hay ra phết từ chối anh viễn ngay từ lần đầu tiên

2022-12-28

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2 Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3 Chương 3: Con nuôi
4 Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5 Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6 Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7 Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8 Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9 Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10 Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11 Chương 11: Đều là giả vờ cả
12 Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13 Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14 Chương 14: Triệu Gia Viễn
15 Chương 15: Cược một ván lớn
16 Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17 Chương 17: Phá lệ
18 Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19 Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20 Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21 Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22 Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23 Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24 Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25 Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26 Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27 Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28 Chương 28: Gió đổi chiều
29 Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30 Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31 Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32 Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33 Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34 Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35 Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36 Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37 Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38 Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39 Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40 Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41 Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42 Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43 Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44 Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45 Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46 Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47 Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48 Chương 48: Anh có tin tôi không?
49 Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50 Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51 Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52 Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53 Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54 Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55 Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56 Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57 Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58 Chương 58: Kế hoạch lớn
59 Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60 Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61 Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62 Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63 Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64 Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65 Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66 Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67 Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68 Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69 Chương 69: Tuổi mười chín
70 Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71 Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72 Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73 Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74 Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75 Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76 Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77 Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78 Chương 78: Chuyện năm ấy...
79 Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80 Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81 Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82 Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83 Chương 83: Lần cuối
84 Chương 84: Và thế là hết!
85 Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86 Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87 Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88 Chương 88: Cơn rét cuối đông
89 Chương 89: Trả cho em
90 Chương 90: Những cái dập đầu
91 Chương 91: Nữ vương của anh!
92 Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93 Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94 Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95 Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96 Chương 96: Nguyện vọng của em
97 Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98 Chương 98: Ngoại truyện (1)
99 Chương 99: Ngoại truyện (2)
100 Chương 100: Ngoại truyện (3)
101 Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102 Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2
Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3
Chương 3: Con nuôi
4
Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5
Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6
Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7
Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8
Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9
Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10
Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11
Chương 11: Đều là giả vờ cả
12
Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13
Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14
Chương 14: Triệu Gia Viễn
15
Chương 15: Cược một ván lớn
16
Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17
Chương 17: Phá lệ
18
Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19
Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20
Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21
Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22
Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23
Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24
Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25
Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26
Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27
Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28
Chương 28: Gió đổi chiều
29
Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30
Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31
Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32
Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33
Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34
Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35
Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36
Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37
Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38
Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39
Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40
Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41
Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42
Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43
Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44
Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45
Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46
Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47
Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48
Chương 48: Anh có tin tôi không?
49
Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50
Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51
Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52
Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53
Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54
Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55
Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56
Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57
Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58
Chương 58: Kế hoạch lớn
59
Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60
Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61
Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62
Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63
Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64
Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65
Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66
Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67
Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68
Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69
Chương 69: Tuổi mười chín
70
Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71
Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72
Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73
Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74
Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75
Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76
Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77
Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78
Chương 78: Chuyện năm ấy...
79
Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80
Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81
Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82
Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83
Chương 83: Lần cuối
84
Chương 84: Và thế là hết!
85
Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86
Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87
Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88
Chương 88: Cơn rét cuối đông
89
Chương 89: Trả cho em
90
Chương 90: Những cái dập đầu
91
Chương 91: Nữ vương của anh!
92
Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93
Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94
Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95
Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96
Chương 96: Nguyện vọng của em
97
Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98
Chương 98: Ngoại truyện (1)
99
Chương 99: Ngoại truyện (2)
100
Chương 100: Ngoại truyện (3)
101
Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102
Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play