Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi

Giang Tuấn ngồi đó chờ đợi, anh một câu cũng muốn trêu chọc Trương Kiều Lệ, hai câu cũng muốn dồn ép cô, nhưng lại chẳng hiểu thứ mình muốn là gì. Chờ cô ngoan ngoãn tới lả lơi dâng hiến cho anh sao? Không phải thế!

Nhưng làm đúng như lời đề nghị đầy bỡn cợt của anh, cô gái trên giường đã ngồi dậy, kéo chiếc chăn ném qua một bên, bộ pijama màu xanh lỗi thời hiện rõ trên cơ thể mảnh mai của cô làm anh khó chịu. Anh muốn nhắm mắt không nhìn nữa, nhưng cuối cùng vẫn giữ nguyên nét mặt tò mò xem thử cô sẽ làm gì. 

Kiều Lệ thả đôi chân trần xuống sàn nhà, lạnh buốt, lạnh đến bỏng da, ngón chân cô hơi rút lại, nhưng rồi vẫn để lớp da mỏng manh đó đặt sát nền gạch, chậm rãi đi về phía người đàn ông ngẩng đầu ngạo nghễ kia. 

Giang Tuấn chăm chú nhìn cô, không biết là sắp tuôn ra lời châm biếm gì, cô thì khá thư thái, vẫn nét điềm đạm nhưng chứa đầy toan tính, từng bước, từng bước xâm chiếm ánh nhìn của anh. 

- Anh muốn tôi phục vụ thế nào mới thỏa mãn? Tôi không có kinh nghiệm tình trường, cũng chưa từng yêu ai, ba tháng trước ai ngủ với tôi sẽ đi tù, vậy nên vẫn chưa từng lên giường với gã đàn ông nào. Nhưng mà anh thì khác, gia thế tốt, vị hôn thê trước kia lại sắc nước hương trời, chắc hẳn… anh có nhiều chiêu lắm, dạy cho tôi đi. 

Kiều Lệ đứng trước mặt Giang Tuấn, mắt rũ sâu, như có như không nở một nụ cười nhàn nhạt, hai lúm đồng tiền lúc ẩn lúc hiện theo từng câu chữ nhẹ nhàng mà cô thốt ra, thanh âm đều đều, lực sát thương không cao, nhưng khiến người đàn ông đang ngồi thấp hơn mình cả nửa thân người phải nóng mặt. 

Giang Tuấn ngước mắt nhìn Kiều Lệ, khoé môi nhếch lên thêm đậm, rõ ràng tâm trạng không vui nhưng vẫn nở một nụ cười. 

- Trương Kiều Lệ, miệng lưỡi của cô được lắm, nhưng tôi không phải là thầy giáo, không dư giả thời gian để dạy cô cách câu dẫn đàn ông. Sao cô không làm theo cách cũ đi, giả vờ bắt chuyện với tôi bằng một hành động gây chú ý, hay là giống như hơn nửa tháng trước chạy tới bệnh viện tìm cha nuôi, sau đó ba ngày lại đột nhiên làm ân nhân cứu mạng rồi giành chồng sắp cưới với con gái ruột của ông ấy. Chiêu trò của cô đúng là rất hay đấy. 

Một câu vạch trần của Giang Tuấn làm mười phần đắc ý trên mặt Kiều Lệ giảm xuống còn năm, vở kịch hiệp sĩ anh dũng của cô đã bị anh hạ màn rồi, cô không biết anh ta đang nghĩ gì nhưng chưa bị đuổi đi thì vẫn còn cơ hội xoay chuyển tình thế. 

Kiều Lệ tiến thêm một bước, khom người, hai tay chống xuống hai tay cầm của chiếc ghế Giang Tuấn đang ngồi, kề sát gương mặt nhỏ nhắn của mình vào mặt anh. Anh trợn mắt, cô mỉm cười, thì thầm vài lời bằng tông giọng của một thiếu nữ mới lớn. 

- Bị anh phát hiện rồi, chắc anh sẽ không đuổi tôi đi chứ, đừng có mới đăng ký kết hôn xong đã vội vã xé tờ hôn thú, người ta sẽ cười cho đấy. 

Khoảng cách quá gần, vậy mà cô gái này lại không đỏ mặt còn buông lời lả lơi, cổ họng Giang Tuấn nóng rát khó chịu, nhưng vẫn cố giữ sự bình tĩnh mà hưởng ứng trò ái muội không biết bao giờ sẽ kết thúc ấy. Anh thừa nhận, giây phút này bản thân có phần thất vọng mà không biết vì sao. 

- Nếu cô đã khao khát được ở lại như vậy thì làm biểu diễn vài vở kịch vui cho tôi xem đi, biết đâu tôi sẽ phóng khoáng mà giữ cô ở bên mình làm trò tiêu khiển. 

Ý tứ của Giang Tuấn đã rõ ràng, anh chẳng xem cô ra gì cả, cùng lắm chỉ là món đồ chơi trong tay của anh. Nhưng Kiều Lệ cũng chẳng phải vừa, lăn lộn với đời bao nhiêu năm nay, một hai câu đả kích kia của anh ta chỉ có thể gãi ngứa cho cô thôi. Để chiều lòng anh, cô chỉ nhẹ nhàng đáp lại một chữ "được".

Sắc mặt Giang Tuấn tối sầm bởi lời thỏa hiệp dễ dàng của Kiều Lệ, anh cau mày, còn chưa bồi thêm một câu châm chọc thì cô đã ấn remote tắt đèn khiến căn phòng chỉ còn một màu đen. 

Thế nhưng khoảng cách cả hai khá gần nên Giang Tuấn vẫn lờ mờ thấy được góc cạnh trên gương mặt của Kiều Lệ, cô định làm gì? Anh không biết, nhưng ngực trái đang phập phồng có phần căng thẳng. 

Không gian im ắng, chỉ còn tiếng thở nhè nhẹ của Giang Tuấn, anh ngước mắt nhìn cái đầu nhỏ kia đang tiến tới gần… Một giây… Hai giây, môi đào mềm mại phủ lấp lấy môi của anh. 

Hai mươi bảy năm chưa từng nếm mùi cấm dục, bị cái khoảnh khắc này làm hai quả thận nóng ran, không ngờ chỉ bằng vài lời khiêu khích, nụ hôn đầu đời cứ như vậy bị người ta lấy đi rồi. 

Kiều Lệ không có kinh nghiệm yêu đương, chuyện môi chạm môi chưa từng được ai dạy, nhưng sự chuẩn bị đầy ý tứ của cô chính là độc dược, bởi cánh môi của ai đó đang vì nụ hôn vụng dại bất ngờ mà khẽ run. 

Giang Tuấn bị sự chủ động của Kiều Lệ làm cho đứng hình mất khả năng phản kháng, anh trừng mắt nhìn cô trong bóng tối, môi quyện vào môi sẽ có hương vị gì? Anh chưa cảm nhận được! Chỉ thấy các tế bào thần kinh đang tê rần và như có luồng điện chạy dọc quanh từng thớ thịt, khiến anh lâng lâng trong hưng phấn. 

Nhất thời anh quên mất phải đề phòng cô gái này, nên trong lúc mê man đã kéo nhẹ cổ của cô sát vào mình để cảm nhận rõ ràng hơn cái trần trụi ướt át lần đầu được trải nghiệm.

Nhưng chính lúc anh thèm thuồng muốn được thăm dò hết những vị ngọt ở đầu lưỡi của một người "xa lạ", thì tiếng kim loại khẽ vang lên trong hàm răng của mình. 

Anh nhíu mày, bàn tay gầy nhỏ của Kiều Lệ vuốt ve yết hầu của anh, trượt xuống ngực trần rồi bất ngờ đẩy mạnh ra. 

Trong mảng màu tối đen, cô đứng trước mặt anh, ngón cái đưa cao lau lấy lớp lấp lánh ướt át trên môi mình, rồi nở một nụ cười không đoán ra được ý tứ. 

- Miệng thì không ngớt lời nhạo chê tôi là kẻ hám lợi, nhưng bản thân lại không làm chủ được ham muốn của mình đưa đẩy cùng tôi. Kính thưa Giang thiếu gia tôn quý, vẫn chưa biết ai là trò tiêu khiển của ai đâu nên đừng vội đắc ý. Trả lại đồ cho anh, tôi tham tiền nhưng không có nhu cầu dùng đồ bố thí, nên anh bớt mở miệng ra là dìm ngộp người ta trong đóng nước bọt của mình đi. 

Kiều Lệ nâng môi cười sảng khoái rảo từng bước chân nhỏ nhặt về giường. Hai hàng mày của Giang Tuấn đã sớm đâu sát vào nhau, anh cuộn lưỡi lừa chiếc nhẫn trong miệng mình, lấy ra ngoài nhìn ngắm. 

Không biết phẫn nộ từ đâu kéo về, chiếc nhẫn cưới bị Giang Tuấn siết chặt trong lòng bàn tay, anh đứng bật dậy, gằn lên từng tiếng chứa đầy hăm dọa:

- Trương Kiều Lệ, khẩu khí của cô cũng được đấy nhưng đừng có không tự lượng sức mình, để tôi chống mắt xem thử ngoài hám danh lợi ra cô còn toan tính điều gì. Nhớ kỹ, trước mặt Giang Tuấn này tốt nhất đừng học đòi tỏ vẻ thanh cao, cô sẽ hối hận đấy. 

Trong bóng tối, chiếc nhẫn cưới đáng thương bị Giang Tuấn thẳng tay ném thẳng xuống sàn nhà vang lên tiếng kêu "lạch cạch", anh cau mày liếc dáng người nhỏ liu xiu ở trên giường. Thật không ngờ một kẻ quê mùa như cô ta lại có thể điều khiển được chú Diệp, quan hệ thật sự của họ là gì anh không biết, nhưng sự thật đã vạch trần… hai người họ đang có bí mật riêng. 

Giang Tuấn hậm hực đi vào phòng tắm, Kiều Lệ nhìn theo, môi cong lên một đường ủy mị, rồi rất nhanh đã khôi phục lại vẻ mặt vốn có của mình, sầu buồn và ảm đạm. 

Đâu phải cô thích lẳng lơ câu dẫn đại thiếu gia quyền quý, mà làm anh ta phải ghi nhớ hình dáng của cô là một phần trong kế hoạch đã sớm tính toán từ lâu. Anh ta tức giận cũng được, lưu luyến cũng được, chỉ cần có một ngày anh ta lầm đường lạc lối sa vào cái bẫy do cô dày công chuẩn bị, tự nguyện moi mắt dâng hiến cho cô, thì chút thiệt thòi này có đáng là gì. 

Hot

Comments

Thích Làm Đẹp 💋

Thích Làm Đẹp 💋

a chắc ko rõ cảm xúc lúc này nhỉ ????? theo xu hướng hiện nay thì là phái phái chảy nc miếng chảy nc miếng đó a.

2023-04-22

0

Đàm Tinh Tinh

Đàm Tinh Tinh

Cay chưa, rồi nghiện nè

2022-12-13

2

Bảo Liên Tiên Tử

Bảo Liên Tiên Tử

Ác dữ

2022-12-13

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2 Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3 Chương 3: Con nuôi
4 Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5 Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6 Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7 Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8 Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9 Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10 Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11 Chương 11: Đều là giả vờ cả
12 Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13 Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14 Chương 14: Triệu Gia Viễn
15 Chương 15: Cược một ván lớn
16 Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17 Chương 17: Phá lệ
18 Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19 Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20 Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21 Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22 Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23 Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24 Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25 Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26 Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27 Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28 Chương 28: Gió đổi chiều
29 Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30 Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31 Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32 Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33 Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34 Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35 Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36 Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37 Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38 Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39 Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40 Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41 Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42 Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43 Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44 Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45 Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46 Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47 Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48 Chương 48: Anh có tin tôi không?
49 Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50 Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51 Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52 Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53 Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54 Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55 Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56 Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57 Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58 Chương 58: Kế hoạch lớn
59 Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60 Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61 Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62 Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63 Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64 Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65 Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66 Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67 Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68 Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69 Chương 69: Tuổi mười chín
70 Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71 Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72 Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73 Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74 Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75 Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76 Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77 Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78 Chương 78: Chuyện năm ấy...
79 Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80 Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81 Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82 Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83 Chương 83: Lần cuối
84 Chương 84: Và thế là hết!
85 Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86 Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87 Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88 Chương 88: Cơn rét cuối đông
89 Chương 89: Trả cho em
90 Chương 90: Những cái dập đầu
91 Chương 91: Nữ vương của anh!
92 Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93 Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94 Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95 Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96 Chương 96: Nguyện vọng của em
97 Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98 Chương 98: Ngoại truyện (1)
99 Chương 99: Ngoại truyện (2)
100 Chương 100: Ngoại truyện (3)
101 Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102 Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2
Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3
Chương 3: Con nuôi
4
Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5
Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6
Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7
Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8
Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9
Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10
Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11
Chương 11: Đều là giả vờ cả
12
Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13
Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14
Chương 14: Triệu Gia Viễn
15
Chương 15: Cược một ván lớn
16
Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17
Chương 17: Phá lệ
18
Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19
Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20
Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21
Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22
Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23
Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24
Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25
Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26
Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27
Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28
Chương 28: Gió đổi chiều
29
Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30
Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31
Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32
Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33
Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34
Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35
Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36
Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37
Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38
Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39
Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40
Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41
Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42
Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43
Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44
Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45
Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46
Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47
Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48
Chương 48: Anh có tin tôi không?
49
Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50
Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51
Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52
Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53
Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54
Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55
Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56
Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57
Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58
Chương 58: Kế hoạch lớn
59
Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60
Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61
Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62
Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63
Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64
Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65
Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66
Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67
Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68
Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69
Chương 69: Tuổi mười chín
70
Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71
Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72
Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73
Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74
Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75
Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76
Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77
Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78
Chương 78: Chuyện năm ấy...
79
Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80
Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81
Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82
Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83
Chương 83: Lần cuối
84
Chương 84: Và thế là hết!
85
Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86
Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87
Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88
Chương 88: Cơn rét cuối đông
89
Chương 89: Trả cho em
90
Chương 90: Những cái dập đầu
91
Chương 91: Nữ vương của anh!
92
Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93
Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94
Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95
Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96
Chương 96: Nguyện vọng của em
97
Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98
Chương 98: Ngoại truyện (1)
99
Chương 99: Ngoại truyện (2)
100
Chương 100: Ngoại truyện (3)
101
Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102
Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play