Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần

Kiều Lệ nói xong liền ung dung nằm xuống, nhưng đầu còn chưa chạm gối đã bị Giang Tuấn mạnh mẽ kéo bật dậy. Anh nắm hai bả vai cô dùng sức siết lấy, bắt cô phải nhìn vào mặt mình rồi nhả ra từng chữ sặc mùi nguy hiểm. 

- Cô nói ai ngây thơ? Cô thất vọng về tôi cái gì? 

Trước giờ chưa một ai dám làm phật lòng anh cả, nay vô duyên vô cớ xuất hiện một người khiến anh mặt ủ mày chau. Hôm nay không dạy cho cô gái này một bài học nhớ đời, thì anh không mang tên Giang Tuấn nữa. 

Phút chốc, Kiều Lệ bị Giang Tuấn chế ngự dưới thân, tay anh vẫn giữ trên vai cô, ép cô nằm xuống giường, hai gương mặt cách nhau chừng một gang tay, trán anh nhăn thành mấy đường cô đều đếm được hết.

Bị tấn công bất ngờ đương nhiên sẽ hoảng sợ, nhưng Kiều Lệ giỏi nhất là việc giấu giếm cảm xúc của mình, nên cái biểu lộ ra cho Giang Tuấn thấy chính là nét hờ hững mà anh ghét cay ghét đắng. 

- Giang thiếu gia, người mở miệng khinh rẻ tôi là anh, khiến tôi bẽ mặt cũng là anh, tôi không tức giận thì thôi, anh mất bình tĩnh cái gì chứ? Sao nào, anh định làm gì tôi? Anh chê tôi là loại phụ nữ lẳng lơ mê hoặc đàn ông, chẳng lẽ anh đã trúng xuân dược do tôi bỏ rồi à? Nhanh thế! 

Kiều Lệ đinh ninh cho rằng, loại công tử bột như Giang Tuấn nghe vài câu khích lòng tự trọng sẽ thả cô ra, nhưng sự thật lại chứng minh, cô còn quá non nớt để hiểu hết về một người đàn ông trưởng thành. Chẳng những không được trả tự do, mà gương mặt anh tuấn kia càng cúi thấp hơn, bàn tay giữ ở bên vai cũng đã dời tới cằm nhỏ của cô mà vuốt ve bỡn cợt. 

- Trương Kiều Lệ, cô đang tìm đường thoát thân hay đang khiêu khích tôi thế? Cô đừng quên, dẫu có gượng ép thì trên danh nghĩa tôi và cô vẫn là vợ chồng, để vợ của mình trêu chọc vì mang thất vọng, đau đớn này người làm chồng như tôi làm sao chịu nổi. Nhưng mà cô biết không? Cách thức của cô còn non nớt lắm, để tôi dạy cho cô phải làm thế nào mới lấy lòng được đàn ông. 

Dứt lời, cánh môi lạnh của anh thô bạo ngậm lấy môi của Kiều Lệ, một chút khô ráp cộng với một chút mềm mại quyện chặt vào nhau rồi tan dần trong sự ướt át khiến anh vô thức luyến lưu không nỡ dứt. 

Bị tấn công trực diện, Kiều Lệ không kịp trở tay, dẫu đã cố gắng diễn cho tròn vai kiều nữ nhưng cô vẫn chỉ là một cô gái mới mười tám tuổi, hoảng loạn, sợ hãi là cảm xúc của cô lúc này. 

Để tránh né cái hôn mạnh bạo của Giang Tuấn, Kiều Lệ dùng hết sức mà vùng vẫy, cô lắc đầu nguầy nguậy, tay đập vào ngực anh, chân đạp tứ tung, miệng không ngừng mắng chửi:

- Thả tôi ra, đồ khốn kiếp! Thả tôi ra… 

Cố gắng là thế, nhưng sức lực của một cô gái nhỏ bé như Kiều Lệ làm sao vật nổi "gã khổng lồ" Giang Tuấn. Lời mắng chửi chưa kéo dài được lâu đã bị anh chặn lại bằng cánh môi mát lạnh, khiến cổ họng Kiều Lệ chỉ còn thốt ra những âm thanh "ú ớ" như sắp chết ngạt tới nơi. 

Anh để mặc Kiều Lệ đấm thùm thụp vào ngực mình, kẹp hai chân của cô lại để cô đừng vùng vẫy rồi như một người chẳng còn lí trí vén vạt áo của cô lên, luồn tay mình vào áo lót của cô ra sức xoa nắn. Khoảnh khắc lòng bàn tay chạm vào đầu ngực nhỏ nhắn rồi bao trùm cả khuôn ngực mềm mại ấm áp khiến cả hai run lên một cái, hơi thở cũng trở nên dồn dập hơn. 

Kiều Lệ giận đến đỏ mặt, biết rằng nam nữ ở chung phòng khó mà tránh được chuyện đụng chạm, nhưng cô vẫn chưa chuẩn bị xong. Kiều Lệ dùng hết sức bình sinh mà đẩy Giang Tuấn ra, anh cũng giật mình mà dừng lại. 

Vừa thoát được Kiều Lệ liền ôm chăn ngồi rúc vào góc giường, chiếc áo ngủ xộc xệch vẫn chưa được chỉnh trang lại cẩn thận, cô trừng mắt nhìn Giang Tuấn, lòng đầy phẫn nộ. 

- Anh đang ép bức người khác đó, như vậy cũng xứng làm đàn ông sao? 

Giang Tuấn gác khuỷu tay lên đầu gối, dáng ngồi vô cùng phóng khoáng thoải mái. Anh híp mắt nhìn Kiều Lệ, cảm giác chân thực kia vẫn còn đọng ở môi và từng đầu ngón tay, anh vẫn cảm thấy chưa đủ nhưng bây đã không còn thích hợp để thử thêm. 

Nhìn dáng vẻ của người con gái đối diện hiện giờ anh có thể đoán được cô đang thầm rủa mắng mình, nhưng biểu cảm dửng dưng của cô lúc bắt đầu, rồi cả lúc cô hoảng sợ khi anh chạm vào, khiến anh không biết cái nào mới là thật. 

Anh liếc nhìn đôi gò má hồng hồng của Kiều Lệ rực sáng dưới ánh đèn, bất cần thốt lên một câu:

- Nhớ cho kỹ, là cô thách thức tôi trước, tự bày ra bộ dạng lẳng lơ rồi bắt người khác phải nhìn mình bằng cặp mắt đứng đắn sao? Trương Kiều Lệ, hôm nay cảnh cáo cô một chút, lần sau còn dám trả treo với tôi thì hình phạt sẽ còn nặng hơn gấp bội đấy.

Giang Tuấn rời giường, thẳng lưng đi tới cửa phòng, lúc sắp đẩy mạnh cửa còn bỏ lại một câu đầy nham nhở.

- Chỗ đó hơi nhỏ, cố gắng bồi bổ cho nó to thêm mới quyến rũ được tôi.

Kiều Lệ giận đến xanh mặt, ném mạnh gối về phía anh, cô thở hổn hển rồi ngồi thẩn thờ thật lâu mới có thể sửa sang lại áo quần mà nằm xuống. Không phải cô chưa từng nghĩ đến chuyện phải cùng người đàn ông đó trải qua cảnh ân ái cho tròn vai diễn, nhưng mỗi khi tận mắt chứng kiến anh ta nhìn cơ thể mình bằng đôi giác mạc của Trương Hạ, cô lại hoảng sợ như rơi vào biển lửa, bỏng rát, khó thở và muốn chạy trốn. 

Kiều Lệ trằn trọc mãi đến tận khuya rồi ngủ lúc nào không hay, đến khi cô mở mắt thức dậy thì bình minh đã lờ mờ ló dạng. Giang Tuấn vẫn còn nằm ngủ bên cạnh, tối đêm qua anh ta trở lại lúc nào cô chẳng hay chẳng biết, con người này cứ nghĩ là dễ đoán mà lại không phải thế. 

Đồng hồ đã điểm sáu giờ, Kiều Lệ còn phải bắt xe buýt đến Mộc Hoa. Cô mặc kệ cái lạnh như xé da xé thịt vào sáng sớm, thả hai chân trần chạy vào nhà tắm để vệ sinh cá nhân rồi thay quần áo để đi làm. 

Cửa phòng vừa đóng, cô gái kia vừa biến mất, người đàn ông trên giường cũng khẽ khàng mở mắt ra. Giang Tuấn chậm rãi bước khỏi phòng, nhìn thân ảnh gầy nhỏ chạy băng băng ra cổng giống như đang bị ai đó đuổi theo sau, anh tần ngần một lúc rồi quay về phòng lấy điện thoại gọi cho trợ lý. 

- Tô Kỳ, cậu lập tức lái xe đến gần nhà tôi, xem thử cô ta có thật sự đi bằng xe buýt hay không. 

Bữa sáng ở nhà họ Giang trở lại sự yên tĩnh vốn có. Giang Thừa nhìn con trai dò hỏi:

- Sao con không đưa Kiều Lệ tới chỗ làm? Ba biết hôn sự của hai đứa có phần gượng ép, nhưng đừng để người ngoài nghĩ gia đình chúng ta bắt nạt con dâu. 

- Ai dám bắt nạt nó, nói ra một câu thì ông đã bênh chầm chập, con trai của chúng ta là người chịu thiệt đó, nó xông vào giành đồ của người ta còn bảo phải đối tốt với nó sao? 

Trần Duệ Dung không có ấn tượng tốt với Trương Kiều Lệ, hôm nay không thấy mặt cô ta bà mới có thể nuốt trôi đồ ăn, giờ nghe nhắc tới lập tức buông muỗng đũa ăn không vô nữa. 

Bữa sáng chỉ vì cái tên "Trương Kiều Lệ" mà mất ngon, Giang Thừa ngồi tại bàn nhắc nhở vợ mình phải biết đối nhân xử thế. Giang Tuấn không nghe nổi mấy lời nhắc nhở phải đối tốt với vợ từ ba mình, đành tìm cớ tới nhà hàng để hai lỗ tai được thông thoáng. 

Lúc Tô Kỳ tới đón Giang Tuấn, đem chuyện chuyện sáng nay báo cáo lại:

- Giám đốc, buổi sáng cô Trương chờ xe rất lâu mới đợi được đúng tuyến để đi. 

Hot

Comments

Kieu Luc

Kieu Luc

ô hô

2022-12-10

1

Đinh Hanh

Đinh Hanh

tặng bạn bông hoa

2022-10-23

3

So Lucky I🌟

So Lucky I🌟

Cảm giác điện giật rồi , oho . Để coi anh mạnh miệng được bao lâu -))

2022-10-23

8

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2 Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3 Chương 3: Con nuôi
4 Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5 Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6 Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7 Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8 Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9 Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10 Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11 Chương 11: Đều là giả vờ cả
12 Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13 Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14 Chương 14: Triệu Gia Viễn
15 Chương 15: Cược một ván lớn
16 Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17 Chương 17: Phá lệ
18 Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19 Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20 Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21 Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22 Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23 Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24 Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25 Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26 Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27 Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28 Chương 28: Gió đổi chiều
29 Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30 Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31 Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32 Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33 Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34 Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35 Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36 Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37 Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38 Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39 Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40 Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41 Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42 Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43 Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44 Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45 Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46 Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47 Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48 Chương 48: Anh có tin tôi không?
49 Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50 Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51 Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52 Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53 Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54 Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55 Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56 Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57 Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58 Chương 58: Kế hoạch lớn
59 Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60 Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61 Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62 Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63 Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64 Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65 Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66 Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67 Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68 Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69 Chương 69: Tuổi mười chín
70 Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71 Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72 Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73 Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74 Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75 Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76 Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77 Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78 Chương 78: Chuyện năm ấy...
79 Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80 Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81 Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82 Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83 Chương 83: Lần cuối
84 Chương 84: Và thế là hết!
85 Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86 Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87 Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88 Chương 88: Cơn rét cuối đông
89 Chương 89: Trả cho em
90 Chương 90: Những cái dập đầu
91 Chương 91: Nữ vương của anh!
92 Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93 Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94 Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95 Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96 Chương 96: Nguyện vọng của em
97 Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98 Chương 98: Ngoại truyện (1)
99 Chương 99: Ngoại truyện (2)
100 Chương 100: Ngoại truyện (3)
101 Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102 Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2
Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3
Chương 3: Con nuôi
4
Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5
Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6
Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7
Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8
Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9
Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10
Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11
Chương 11: Đều là giả vờ cả
12
Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13
Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14
Chương 14: Triệu Gia Viễn
15
Chương 15: Cược một ván lớn
16
Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17
Chương 17: Phá lệ
18
Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19
Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20
Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21
Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22
Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23
Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24
Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25
Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26
Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27
Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28
Chương 28: Gió đổi chiều
29
Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30
Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31
Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32
Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33
Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34
Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35
Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36
Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37
Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38
Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39
Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40
Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41
Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42
Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43
Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44
Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45
Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46
Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47
Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48
Chương 48: Anh có tin tôi không?
49
Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50
Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51
Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52
Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53
Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54
Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55
Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56
Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57
Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58
Chương 58: Kế hoạch lớn
59
Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60
Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61
Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62
Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63
Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64
Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65
Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66
Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67
Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68
Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69
Chương 69: Tuổi mười chín
70
Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71
Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72
Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73
Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74
Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75
Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76
Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77
Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78
Chương 78: Chuyện năm ấy...
79
Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80
Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81
Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82
Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83
Chương 83: Lần cuối
84
Chương 84: Và thế là hết!
85
Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86
Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87
Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88
Chương 88: Cơn rét cuối đông
89
Chương 89: Trả cho em
90
Chương 90: Những cái dập đầu
91
Chương 91: Nữ vương của anh!
92
Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93
Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94
Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95
Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96
Chương 96: Nguyện vọng của em
97
Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98
Chương 98: Ngoại truyện (1)
99
Chương 99: Ngoại truyện (2)
100
Chương 100: Ngoại truyện (3)
101
Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102
Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play