Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn

Trương Kiều Lệ, cô và hắn làm tới mức không kịp khô quần áo sao? Cô mang vết tích của hắn về đây cho tôi thấy à! Cái tuổi mười tám của cô cũng phong phú hơn người khác quá rồi đấy, đáng lẽ tôi sẽ để cho cô được tận hưởng cảm giác làm con dâu nhà giàu thêm một thời gian nữa, nhưng Giang gia không chứa chấp được loại phụ nữ dơ bẩn như cô. Cố gắng ngủ một đêm cho ngon giấc, sáng mai đi với tôi làm thủ tục ly hôn. 

Giang Tuấn siết tay thành nắm đấm, ném cho cô gái đang bày ra bộ mặt ủ rũ dưới sàn nhà một ánh nhìn khinh bỉ tận cùng, rồi dứt khoát xoay người rời khỏi phòng. 

Đã có lúc anh nghĩ Trương Kiều Lệ rất khác những cô gái ngoài kia, không vòi tiền từ anh, không ỷ thân phận hiện có mà tập tành làm cao. Nhưng hôm nay tất cả những thứ anh cố gắng gom nhặt lại, để dành cho cô chút hảo cảm vụn vặt đã vỡ tan hết rồi. Cuối cùng cô cũng giống như những nhành hoa dại ngoài kia, tham muốn được trồng trong chậu mà thôi. 

Kiều Lệ nhìn cánh cửa tội nghiệp vừa bị Giang Tuấn không chút nương tay đập mạnh, cô khó khăn đứng lên bước từng bước chậm chạp vào phòng tắm. Nhìn bản thân gương, dấu vết của Giang Tuấn còn để lại, đáy lòng chua xót đẩy cho cô một nụ cười thật rạng rỡ và chói lóa. Ván cờ này... cô nắm chắc phần thắng trong tay rồi. 

...

Giang Tuấn rời khỏi nhà suốt cả đêm, sáng hôm sau mới trở về. Lúc đi vào cửa đúng lúc gặp Giang Thừa đang tập thể dục, liền bị bắt lại mắng một trận.

Tâm trạng của anh đang không được tốt, nên hôm nay làm một đứa con bất hiếu không kiên nhẫn nghe hết lời dạy dỗ của cha, đi thẳng một mạch lên phòng. Giang Thừa đứng ở dưới lầu tức đến đỏ mặt, một hai đòi đánh gãy chân của anh ra. 

Cửa phòng bị Giang Tuấn xô mạnh, Trương Kiều Lệ vẫn còn vùi mình trong chăn, anh cao ngạo hừ lạnh, bị vạch trần xong thì đã không cần diễn kịch nữa rồi, không bày ra bộ dạng lừa người tỏ vẻ nghèo hèn để được thương cảm nữa. 

Anh bước tới bên cạnh Kiều Lệ, giật tung chiếc chăn bông ra khỏi người cô, nắm cổ tay của cô kéo mạnh, quát lên một tiếng:

- Còn có thể ngủ ngon được sao? Nhanh lên, ngay hôm nay cút khỏi mắt tôi ngay lập tức. 

Kiều Lệ hiện giờ chẳng khác nào một nạn nhân bị bạo hành, cô nhọc nhằn ngước mắt nhìn Giang Tuấn, nhưng đôi đồng tử hoa lên, đầu nặng trịch như có tảng đá đè nhấn đau nhói, mấy lần mấp máy muốn nói lại không thể thốt nên lời, đành lặng im như vậy. 

Giang Tuấn nhìn thấy Kiều Lệ không phối hợp với mình càng tức tối hơn, anh chẳng thương hoa tiếc ngọc kéo cô xuống giường, dùng sức ép cô phải cùng mình đi ra ngoài. Nhưng còn chưa bước quá ba bước thì cô gái sau lưng hắn đã khuỵu xuống, lúc này anh mới giật mình nhận ra da tay của cô nóng hừng hực như lửa. 

Giữ nguyên bàn tay mình trên cổ tay Kiều Lệ, Giang Tuấn quay đầu, liếc nhìn cô dò xét:

- Cô lại định giở trò sao? Không thấy nó cũ rích quá à? 

Kiều Lệ không trả lời, gần như là gục xuống sàn nhà, da mặt nóng đỏ, môi trắng bệch khô khốc. Giang Tuấn nhận thấy bất thường liền cẩn thận đưa mắt quét một lượt trên người cô, rồi dừng lại trên bàn chân đỏ tấy phồng rộp vô cùng xấu xí. 

Mắt hạnh híp lại một đường, lòng bồn chồn khó tả, anh không chần chừ ngồi xổm xuống nâng chân của cô lên quan sát, rồi kéo ống quần pijama rộng lên xem. Chân phải của cô đỏ bầm như vừa bị hơ trên lò lửa, bóng nước cũng xuất hiện dày đặc từ mắt cá chân dài đến tận đùi. Giang Tuấn hốt hoảng kéo bả vai Kiều Lệ, nóng lòng tra hỏi:

- Chân của cô bị làm sao vậy? Là ai làm? 

Không có câu trả lời, Kiều Lệ như rơi vào trạng thái mê man, quả tim trú ngụ trong ngực trái Giang Tuấn nảy lên liên hồi, anh không còn kịp suy nghĩ gì nữa, vội bế Kiều Lệ lên chạy như bay xuống nhà. Giang Thừa và Trần Duệ Dung thấy con trai hốt hoảng cũng bị doạ sợ chạy theo hỏi han:

- Con bé bị làm sao vậy? 

- Mau mở cửa xe cho con đi. 

Anh quát lên một tiếng rồi ôm Kiều Lệ vào chiếc xe mà Tô Kỳ vừa lái tới. Hôm nay nhận nhiệm vụ tới đưa tổng giám đốc đi làm thủ tục ly hôn, nhưng nhìn thấy hình ảnh này, chắc là phải đổi điểm đến rồi. 

Tô Kỳ phô diễn hết tài nghệ lái xe của mình để đến bệnh viện nhanh nhất có thể. Giang Tuấn còn không đợi y tá đẩy giường bệnh tới đã trực tiếp ôm Kiều Lệ chạy băng băng vào phòng cấp cứu. 

Nhân viên bệnh viện thấy Giang Tuấn đến liền nhanh chóng báo cáo với Diệp Vạn Thu, ông hay tin cũng vội vàng đi xem tình hình. 

Giang Tuấn ngồi ở hàng ghế chờ, mắt nhìn đăm đăm vào cánh cửa phòng cấp cứu, cảm xúc hỗn độn không biết cái nào chồng lấn cái nào. Tối đêm qua Trương Kiều Lệ nói đau, không phải vì dấu vết Triệu Gia Viễn để lại mới đau, mà vì vết thương kia và... vì anh. 

Hai ngón tay cái bấm chặt vào nhau, anh tự trách mình xốc nổi, đợi cô ấy tỉnh lại phải hỏi cho rõ ràng mới được. 

- Kiều Lệ bị làm sao thế? 

Diệp Vạn Thu đã đến được một lúc, nhưng ông lặng lẽ đứng một bên quan sát sắc mặt biến đổi của Giang Tuấn hồi lâu mới lên tiếng. Anh quay đầu lại nhìn, đứng lên cúi đầu lễ phép chào trưởng bối một cái mới trả lời:

- Chân của cô ấy bị thương nên hành sốt, cháu không biết nguyên nhân là gì. 

Diệp Vạn Thu gật đầu, xoay người nhìn vào cửa phòng cấp cứu, thật lâu mới lên tiếng thêm lần nữa. 

- Chú biết hôn nhân của hai đứa là do chú ép buộc, nhưng Kiều Lệ là một đứa bé đáng thương, nếu có thể... mong cháu quan tâm con bé nhiều hơn một chút. 

Giang Tuấn đưa mắt nhìn Diệp Vạn Thu, muốn hỏi nhưng lại thôi, cũng không đáp lời. 

Một lúc sau Kiều Lệ được chuyển về phòng bệnh thường, tay truyền dịch, y tá bận rộn thoa thuốc trị bỏng cho cô rồi phân thuốc đưa cho Giang Tuấn. 

Anh ngồi bên giường bệnh nhìn gương mặt gầy nhỏ của Kiều Lệ, cô vẫn còn mê man trong cơn sốt. Ngón trỏ chậm rãi đưa lên vuốt nhẹ chóp mũi của cô, rồi lặng lẽ trầm ngâm không nhúc nhích. 

Qua vài tiếng đồng hồ Kiều Lệ mới tỉnh lại, trán cũng không còn nóng như ban sáng. Giang Tuấn cau mày nhìn cô, cảm giác vô cùng khó chịu, nhưng giọng điệu đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều. 

- Đau nhiều không? 

Kiều Lệ chớp mắt nhìn anh, nội tâm mạnh mẽ gào thét cô đã thắng rồi, một bước ngoặt mà cô vô tình rẽ được. Nhưng cô không tự mãn, lặng lẽ nhắm mắt lần nữa không trả lời. 

Giang Tuấn thấy cô như vậy cũng không tức giận, hôm nay anh đặc biệt kiên nhẫn hơn bao nhiêu năm qua tồn tại trên đời, nhỏ nhẹ hỏi thêm một câu:

- Tại sao lại bị bỏng, là tối đêm qua bị sao? 

Đại thiếu gia nhà họ Giang vừa đánh vừa xoa, ai nhìn vào cũng phải xiêu lòng gục ngã, nhưng Kiều Lệ chưa từng điền hai chữ "thức thời" vào từ điển của mình nên tiếp tục lặng im. Cô cố tình tránh né anh, nghiêng người qua một bên kéo giãn khoảng cách, lại vô tình đụng trúng chỗ bị bỏng khiến cô "rít" lên đau đớn. 

Giang Tuấn hết cách với Kiều Lệ, nhưng thấy cô đau cũng không nỡ mắng, anh đứng lên giữ vai cô lại để cô nằm yên một chỗ, rồi nhỏ nhẹ lên tiếng:

- Mới thoa thuốc đừng có cựa nguậy lung tung, coi chừng tróc da sẽ để lại sẹo. Ngoan ngoãn một chút, lát nữa sẽ cho cô ăn. 

Anh buồn bực thở hắt một hơi rồi đi ra ngoài, một mình đứng ở ban công cuối dãy phòng bệnh gọi điện thoại cho Tô Kỳ. 

- Cậu gửi camera ở chỗ làm việc của Kiều Lệ qua cho tôi, tìm luôn các camera dọc từ Mộc Hoa đến khách sạn Lam Tử nữa, làm nhanh một chút. 

Hot

Comments

Người Xa Lạ

Người Xa Lạ

mình đọc truyện cũng nhiều nhưng câu truyện này đã khóc từ chạp đầu tiên rồi. rất hay cảm ơn tg❤❤❤

2023-08-27

0

Trương gia

Trương gia

nếu năm đó ông ko tham tiền thì con nhỏ đâu đi đến con đường này

2023-06-26

0

Vo Ngọc Bình

Vo Ngọc Bình

nh

2023-05-06

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2 Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3 Chương 3: Con nuôi
4 Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5 Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6 Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7 Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8 Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9 Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10 Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11 Chương 11: Đều là giả vờ cả
12 Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13 Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14 Chương 14: Triệu Gia Viễn
15 Chương 15: Cược một ván lớn
16 Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17 Chương 17: Phá lệ
18 Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19 Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20 Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21 Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22 Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23 Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24 Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25 Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26 Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27 Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28 Chương 28: Gió đổi chiều
29 Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30 Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31 Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32 Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33 Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34 Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35 Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36 Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37 Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38 Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39 Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40 Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41 Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42 Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43 Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44 Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45 Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46 Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47 Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48 Chương 48: Anh có tin tôi không?
49 Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50 Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51 Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52 Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53 Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54 Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55 Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56 Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57 Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58 Chương 58: Kế hoạch lớn
59 Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60 Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61 Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62 Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63 Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64 Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65 Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66 Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67 Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68 Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69 Chương 69: Tuổi mười chín
70 Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71 Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72 Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73 Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74 Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75 Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76 Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77 Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78 Chương 78: Chuyện năm ấy...
79 Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80 Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81 Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82 Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83 Chương 83: Lần cuối
84 Chương 84: Và thế là hết!
85 Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86 Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87 Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88 Chương 88: Cơn rét cuối đông
89 Chương 89: Trả cho em
90 Chương 90: Những cái dập đầu
91 Chương 91: Nữ vương của anh!
92 Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93 Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94 Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95 Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96 Chương 96: Nguyện vọng của em
97 Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98 Chương 98: Ngoại truyện (1)
99 Chương 99: Ngoại truyện (2)
100 Chương 100: Ngoại truyện (3)
101 Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102 Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2
Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3
Chương 3: Con nuôi
4
Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5
Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6
Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7
Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8
Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9
Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10
Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11
Chương 11: Đều là giả vờ cả
12
Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13
Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14
Chương 14: Triệu Gia Viễn
15
Chương 15: Cược một ván lớn
16
Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17
Chương 17: Phá lệ
18
Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19
Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20
Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21
Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22
Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23
Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24
Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25
Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26
Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27
Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28
Chương 28: Gió đổi chiều
29
Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30
Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31
Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32
Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33
Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34
Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35
Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36
Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37
Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38
Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39
Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40
Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41
Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42
Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43
Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44
Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45
Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46
Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47
Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48
Chương 48: Anh có tin tôi không?
49
Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50
Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51
Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52
Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53
Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54
Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55
Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56
Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57
Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58
Chương 58: Kế hoạch lớn
59
Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60
Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61
Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62
Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63
Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64
Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65
Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66
Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67
Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68
Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69
Chương 69: Tuổi mười chín
70
Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71
Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72
Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73
Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74
Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75
Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76
Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77
Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78
Chương 78: Chuyện năm ấy...
79
Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80
Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81
Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82
Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83
Chương 83: Lần cuối
84
Chương 84: Và thế là hết!
85
Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86
Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87
Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88
Chương 88: Cơn rét cuối đông
89
Chương 89: Trả cho em
90
Chương 90: Những cái dập đầu
91
Chương 91: Nữ vương của anh!
92
Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93
Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94
Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95
Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96
Chương 96: Nguyện vọng của em
97
Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98
Chương 98: Ngoại truyện (1)
99
Chương 99: Ngoại truyện (2)
100
Chương 100: Ngoại truyện (3)
101
Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102
Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play