Chương 17: Phá lệ

Giang Tuấn còn chưa quay lại phòng bệnh thì Diệp Vạn Thu đã cho người mang đồ ăn tới. Rõ ràng không hề có chuyện chú ấy được cứu sống một mạng gì đó, vụ gãy chân kia cũng là giả, thì tại sao lại quan tâm tới Trương Kiều Lệ như thế? Anh trầm ngâm một lúc, mối quan hệ thật sự của hai người họ chắc chắn không phải bình thường. 

Lúc Giang Tuấn trở lại Kiều Lệ vẫn còn đang nhắm mắt, anh cẩn thận đổ cháo ra bát rồi nâng giường lên giúp cô. 

- Ăn một chút rồi uống thuốc. 

Kiều Lệ mở mắt ra nhìn, không có ý định để anh ta đút cho mình nên tự động cầm muỗng lên trước. 

- Cô không tiện, để tôi làm cho. 

Giang Tuấn giành lại muỗng từ tay Kiều Lệ nhưng cô giữ chặt không buông, đuôi mắt nhếch lên mang theo ý cười không thiện cảm. 

- Anh cảm thấy áy náy nên cố gắng dỗ dành tôi đấy à? Nếu đúng thì không cần đâu. 

Cô đảo mắt sang một bên không muốn tiếp chuyện, mà Giang Tuấn vô duyên vô cớ lại thấy hành động này của Trương Kiều Lệ cũng không quá đáng ghét. Anh kéo ghế ngồi sát mép giường, phá lệ nhỏ nhẹ thêm lần nữa. 

- Dỗ dành gì chứ, tôi thấy cô đang bệnh lại còn bị thương nên muốn giúp thôi. 

- Không sao, trước giờ tôi bị bệnh cũng chỉ có một mình, không có người đút... tôi vẫn sống đến bây giờ đấy thôi. 

Lời của Kiều Lệ nhẹ tênh không mang bất kỳ hàm ý nào, nhưng lọt vào tai Giang Tuấn lại khiến đáy lòng nặng trĩu. Anh lẳng lặng nhìn cô múc từng muỗng cháo nhỏ, ngoan ngoãn ăn dù anh biết cô chẳng có vị gì.

Tự dưng, anh cảm nhận thấy những xúc cảm mơ hồ lởn vởn trong trí não mình, ở đâu đó mắc kẹt lại thứ gì không rõ, anh lại muốn biết cô gái trước mặt này đã sống thế nào sau từng ấy năm? 

Một người thinh lặng nuốt từng ngụm cháo ấm, một người an tĩnh ngắm nhìn, không ai nói với ai câu nào, chung một không gian nhưng lại giống như tách biệt hai thế giới. Chẳng biết thời gian trôi qua bao lâu, Kiều Lệ là người lên tiếng trước. 

- Bao giờ thì đi? 

Giang Tuấn hoàn hồn, giật mình thẳng lưng nhìn cô khó hiểu. 

- Đi đâu? 

- Làm thủ tục ly hôn, tối qua anh đã nói vậy mà. 

Nhớ tới chuyện tối qua Giang Tuấn ho khan liên tục mấy cái, mày chau lại thở hắt ra, rồi đứng lên thu dọn thuốc trên bàn, gương mặt anh tuấn tỏ ra vô cùng điềm tĩnh, lạnh giọng trả lời:

- Nằm nghỉ thêm một chút đi, để tôi đi hỏi thử khi nào thì có thể xuất viện. 

Nói rồi anh bước nhanh ra cửa, Kiều Lệ còn lờ mờ nhận thấy anh ta dường như đang rất vội vàng. Cô vén chăn nhìn thử vết bỏng trên da mình, không quá nặng nhưng có lẽ do mặc quần bó sát nên bóng nước mới nổi nhiều như thế. 

Cô trượt dài xuống gối nở nụ cười đầy kiêu ngạo, tay bài cô cầm toàn những lá đen chuồng và bích, tự nhiên lá thứ mười ba lại nhặt được một con "hai cơ" giá trị thế này. 

Giang Tuấn đi tới phòng của Diệp Nam Thành - con trai của Diệp Vạn Thu hỏi một chút về tình hình của Kiều Lệ, nắm rõ cô không sao, buổi chiều có thể xuất viện cũng yên tâm phần nào. 

Diệp Nam Thành dựa vào ghế, thoải mái xoay xoay mấy cái đánh giá biểu cảm trên mặt Giang Tuấn một hồi, cười cười chậc lưỡi chọc ghẹo:

- Chà chà, chẳng phải lúc trước nói sẽ không bao giờ quan tâm đến người ta sao, bây giờ là sao đây, ý hợp tâm đầu rồi à? 

Giang Tuấn chẳng chút nể nang với lấy cây bút trên bàn ném thẳng về phía Diệp Nam Thành, lườm anh một cái. 

- Ngậm miệng lại, cậu cho người chăm sóc cô ấy giúp tớ một chút, tớ có việc phải đi ra ngoài, sẽ quay lại nhanh thôi. 

Chơi thân với nhau từ bé đến lớn, Diệp Nam Thành chưa bao giờ nghe thấy từ miệng Giang Tuấn mấy lời quan tâm đến người khác như thế này. Hôm nay đại thiếu gia thị phạm đúng là mở mang tầm mắt, anh nhặt lại cây bút quay mấy vòng, trầm tư suy nghĩ hồi lâu. Trương Kiều Lệ có gì đặc biệt mà chỉ trong thời gian ngắn, cả ba và Giang Tuấn đều bị cô ta "thu phục" rồi? 

Giang Tuấn ngồi trên xe dán chặt hai mắt lên màn hình ipad, toàn bộ diễn biến trong khu vực bếp tối qua đều được camera ghi lại không sót chi tiết nào. Trương Kiều Lệ ở trước mặt anh ngang ngạnh nói một câu cãi lại một câu, vậy mà trước mặt người khác lại nhẫn nhịn mặc cho họ ức hiếp. 

Đồng tử Giang Tuấn tối dần trước hình ảnh đám người kia đổ nồi súp lên người Kiều Lệ rồi xịt vòi nước qua loa để chữa nóng cho cô, sau đó vô tâm bỏ mặc người bị thương mà đi về hết. Cô gái gầy gò nửa thân ướt sũng đứng đó không nói một lời nào, còn nhoẻn miệng cười đầy xót xa. 

Đoạn băng ghi hình cứ nối tiếp nhau đưa cảm xúc của Giang Tuấn mỗi lúc một trùng xuống, chiếc xe buýt giữa đêm tối vội vã rời đi để Trương Kiều Lệ khổ sở suốt một đoạn đường dài, anh tự hỏi lúc đó trong lòng cô nghĩ gì? 

Nam Châu rộng lớn như vậy mà chẳng ai dang đôi tay che chở cho một cô gái chân yếu tay mềm, nếu không vô tình gặp được Triệu Gia Viễn cho quá giang thì bao lâu cô ấy mới về đến nhà, hay sẽ ngã gục trên đường mà chẳng ai hay biết? 

Giang Tuấn trầm ngâm, răng cắn chặt môi tràn đầy hối hận, anh vậy mà lại trách lầm một cô gái, còn dồn ép, nói mấy lời không đứng đắn chỉ trích cô. Xưa nay anh chưa bao giờ tự kiểm điểm bản thân mình, hôm nay là lần đầu tiên, mà anh đã phá luật của bản thân thì người khác cũng phải thế. 

Chiếc Mercedes-Maybach dừng lại trước nhà hàng Mộc Hoa, Giang Tuấn một thân âu phục đen sải từng bước dài vào khu vực bếp. Phó Ninh nhìn khí thế bức người của anh tỏa ra khắp nơi cũng bắt đầu hoảng sợ, vội vã chạy theo sau nghe chỉ bảo. 

- Tối đêm qua ai tham gia vào vụ đổ nước súp lên người Trương Kiều Lệ, bước hết ra đây!

Nhân viên đứng trong bếp cúi gằm mặt lén lút nhìn nhau không ai dám lên tiếng, cũng không ai dám nhúc nhích. Phó Ninh thấy tình hình không ổn liền quát bọn họ một tiếng:

- Ai có liên quan thì thành thật nhận lỗi đi, nếu không sẽ bị đuổi việc đấy. 

- Không có nếu không, mà chắc chắn sẽ bị đuổi, bao gồm cả quản lý trong khu vực này. 

Giang Tuấn nghiêm nghị chỉnh lời Phó Ninh, mắt quét một lượt những người có mặt không chút khách khí, bọn họ cũng ý thức được vấn đề liền vội vàng nối đuôi nhào lên phía trước xin tha. 

- Giám đốc, chúng tôi không có cố ý đâu, là Trương Kiều Lệ kia cản đường chúng tôi, ngài đừng nghe cô ta nói bậy. 

- Đúng vậy, là cô ta lười biếng nên mới ăn vạ, mong ngài suy xét lại đừng đuổi chúng tôi đi. 

Đám người kia vẫn nhao nhao trần tình không ngớt tiếng, nhân viên ở phía ngoài cũng tò mò ngấp nghé rình xem thử. Chuyện tổng giám đốc của Mộc Hoa ra mặt khiển trách nhân viên trước nay là chưa từng có, nay vì một Trương Kiều Lệ mà đích thân điểm mặt từng người. Xem ra cô gái kia không hề tầm thường, lần đầu tiên là gây ấn tượng, bây giờ kéo luôn đại thiếu của nhà họ Giang về phía mình, đúng là tuổi trẻ tài cao. 

Giang Tuấn nhìn ba người trước mặt bày ra đủ dáng vẻ hèn mọn để xin tha, nhưng đáng tiếc anh lại chẳng vừa ý biểu cảm nào, hai mắt âm u không chút thương tình nói thẳng:

- Ở Mộc Hoa này cái không thiếu nhất chính là camera, các người nghĩ chuyện vô lương tâm mà mình làm sẽ không ai phát hiện ra sao? Đã không nhận sai mà còn đổ tội cho người khác, các người nên mừng vì cô ấy đã không sao, nếu không tôi nhất định sẽ giao các người cho cảnh sát xử lý. Quản lý Phó, giải quyết tiền lương cho bọn họ rồi đuổi khỏi đây ngay cho tôi. 

Hot

Comments

Trương gia

Trương gia

conditinhyeu tới rồi

2023-06-26

0

Ngô Huệ

Ngô Huệ

anh nhà bị cái gọi là tình yêu nó đánh trúng rồi

2022-12-28

1

Bảo Liên Tiên Tử

Bảo Liên Tiên Tử

Không thương em gái hả anh ơi

2022-12-13

0

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2 Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3 Chương 3: Con nuôi
4 Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5 Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6 Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7 Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8 Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9 Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10 Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11 Chương 11: Đều là giả vờ cả
12 Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13 Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14 Chương 14: Triệu Gia Viễn
15 Chương 15: Cược một ván lớn
16 Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17 Chương 17: Phá lệ
18 Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19 Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20 Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21 Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22 Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23 Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24 Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25 Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26 Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27 Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28 Chương 28: Gió đổi chiều
29 Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30 Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31 Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32 Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33 Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34 Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35 Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36 Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37 Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38 Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39 Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40 Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41 Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42 Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43 Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44 Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45 Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46 Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47 Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48 Chương 48: Anh có tin tôi không?
49 Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50 Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51 Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52 Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53 Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54 Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55 Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56 Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57 Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58 Chương 58: Kế hoạch lớn
59 Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60 Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61 Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62 Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63 Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64 Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65 Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66 Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67 Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68 Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69 Chương 69: Tuổi mười chín
70 Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71 Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72 Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73 Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74 Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75 Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76 Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77 Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78 Chương 78: Chuyện năm ấy...
79 Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80 Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81 Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82 Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83 Chương 83: Lần cuối
84 Chương 84: Và thế là hết!
85 Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86 Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87 Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88 Chương 88: Cơn rét cuối đông
89 Chương 89: Trả cho em
90 Chương 90: Những cái dập đầu
91 Chương 91: Nữ vương của anh!
92 Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93 Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94 Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95 Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96 Chương 96: Nguyện vọng của em
97 Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98 Chương 98: Ngoại truyện (1)
99 Chương 99: Ngoại truyện (2)
100 Chương 100: Ngoại truyện (3)
101 Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102 Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt
Chapter

Updated 102 Episodes

1
Chương 1: Ác mộng đêm giao thừa
2
Chương 2: Gặp lại đôi mắt ấy
3
Chương 3: Con nuôi
4
Chương 4: Đổi cô dâu (1)
5
Chương 5: Đổi cô dâu (2)
6
Chương 6: Cùng một giuộc với nhau thôi
7
Chương 7: Lễ cưới của một kẻ bần tiện
8
Chương 8: Không gả vào nhà giàu hưởng phúc, đến để tặng họ một vé khứ hồi
9
Chương 9: Nụ hôn đầu bị lấy đi rồi
10
Chương 10: Làm một người hiểu chuyện
11
Chương 11: Đều là giả vờ cả
12
Chương 12: Đại thiếu gia, anh làm tôi thất vọng quá!
13
Chương 13: Trao đi ánh nhìn hờ hững, nhận lại một câu bất cần
14
Chương 14: Triệu Gia Viễn
15
Chương 15: Cược một ván lớn
16
Chương 16: Cảm xúc hỗn độn chồng lấn
17
Chương 17: Phá lệ
18
Chương 18: Món quà Diệp Y Sương dốc lòng chuẩn bị
19
Chương 19: Môi của tôi ngon không?
20
Chương 20: Cô cũng không được ám mùi của thằng đàn ông nào
21
Chương 21: Chút giận dữ hóa điêu tàn
22
Chương 22: Vệt sáng lộng lẫy trước mắt cách anh và cô như hàng thiên niên kỷ
23
Chương 23: Có yêu thương gì đâu sao phải bận lòng
24
Chương 24: Người ở trước mắt, muốn đuổi kịp lại phải vượt cả ngàn dặm
25
Chương 25: Người trao họ một cái cong môi, người xem ta chỉ là tùy tiện
26
Chương 26: Họ đánh giá một con người bằng những lời dè bỉu
27
Chương 27: Một lá chắn chẳng ngờ
28
Chương 28: Gió đổi chiều
29
Chương 29: Nếu đã không xem là một con người...
30
Chương 30: Tết của người giàu và Tết của kẻ nghèo
31
Chương 31: Bao lâu sẽ có câu trả lời?
32
Chương 32: Ở đây đã từng có ai chưa?
33
Chương 33: Thật và giả cái nào chiếm nhiều hơn?
34
Chương 34: Chuyện xưa nhắc lại
35
Chương 35: Tuổi mười tám đẹp như thế bị cô ấy giẫm nát đi rồi
36
Chương 36: Ở nơi cõi trần phàm tục này, chỉ có một Trương Kiều Lệ mà thôi
37
Chương 37: Ánh mắt ấy đừng nên như thế, nụ cười kia cũng đừng như thế
38
Chương 38: Trong trái tim kia chưa từng đập vì anh một lần nào
39
Chương 39: Một lời khẳng định lập lờ cũng khiến người ta trăn trở
40
Chương 40: Vậy thì anh ném tôi đi
41
Chương 41: Cái hố vừa đào lại tự mình nhảy xuống
42
Chương 42: Biết là lời không thật, nhưng vẫn mê muội tin theo
43
Chương 43: Mối quan hệ tạm bợ
44
Chương 44: Kéo căng quá đàn sẽ đứt dây
45
Chương 45: Lòng nàng cũng giống như bọt biển... lênh đênh rồi tan biến
46
Chương 46: Tôi muốn anh có được không?
47
Chương 47: Đến bao giờ mới được nhìn thấy nụ cười thật lòng đó
48
Chương 48: Anh có tin tôi không?
49
Chương 49: Mối quan hệ này bao lâu mới đi đến hồi kết?
50
Chương 50: Những dự tính ấy rồi sẽ thực hiện được đến đâu?
51
Chương 51: Không phải là anh, cô sẽ hụt hẫng. Vì sao nhỉ?
52
Chương 52: Người còn nuôi mộng sợ gì không theo kịp
53
Chương 53: Lại đây, anh ôm em
54
Chương 54: Câu hỏi ấy, đáng buồn thay đã có sẵn câu trả lời
55
Chương 55: Câu chuyện ấy đã biến đổi hết sức hoang đường
56
Chương 56: Hai từ ước mơ quá đỗi cổ tích
57
Chương 57: Sự thật vẫn là sự thật
58
Chương 58: Kế hoạch lớn
59
Chương 59: Anh không gian dối, nhưng cô thì không thể thành thật
60
Chương 60: Chút nhân từ sót lại đem cho, họ đã chẳng thèm nhận
61
Chương 61: Chuyến xe buýt số 13
62
Chương 62: Chân thành đổi lại lừa dối
63
Chương 63: Kết cục này có sớm quá hay không?
64
Chương 64: Việc sắp thành, nhưng sao lòng lại đau?
65
Chương 65: Giữa hai chữ "thù hận" sẽ không có chỗ cho một chữ "yêu"
66
Chương 66: Một kẻ như cô làm gì có tư cách để ước
67
Chương 67: Cánh én nhỏ đậu trên môi em
68
Chương 68: Nếu có thể là một người bình thường...
69
Chương 69: Tuổi mười chín
70
Chương 70: Tại sao lại không nỡ...
71
Chương 71: Điều lo sợ nhất cũng đã đến
72
Chương 72: Chút ngụy tạo cuối cùng đã đổ nát
73
Chương 73: Khi con đến, trong tay mẹ chỉ có hai chữ "hận thù"
74
Chương 74: Em tệ như thế, sao anh vẫn yêu?
75
Chương 75: Một người hứa-một người hy vọng, một người dối-một người trông mong
76
Chương 76: Người muốn che chở - người muốn tìm đường lui
77
Chương 77: Yêu đương đâu cần phải có lý do
78
Chương 78: Chuyện năm ấy...
79
Chương 79: Cậu thiếu niên ấy...
80
Chương 80: Cứ coi như là một kỷ niệm đẹp khó phai đi...
81
Chương 81: Đã trót diễn vai một kẻ bạc tình
82
Chương 82: Em đau lắm, nhưng em không thể
83
Chương 83: Lần cuối
84
Chương 84: Và thế là hết!
85
Chương 85: Nước mắt rơi... mặn đắng như cuộc đời
86
Chương 86: Mất trí và điên cuồng
87
Chương 87: Yêu ấy mà! Bắt đầu là giả dối hay thật lòng có quan trọng gì đâu
88
Chương 88: Cơn rét cuối đông
89
Chương 89: Trả cho em
90
Chương 90: Những cái dập đầu
91
Chương 91: Nữ vương của anh!
92
Chương 92: Hối hận và tạ lỗi
93
Chương 93: Hận thù không còn, lòng cũng an yên
94
Chương 94: Trời đã có anh chống, dưới chân có bùn anh cõng em đi
95
Chương 95: Chàng trai năm ấy trở về rồi
96
Chương 96: Nguyện vọng của em
97
Chương 97: Giang Hạ Vĩ
98
Chương 98: Ngoại truyện (1)
99
Chương 99: Ngoại truyện (2)
100
Chương 100: Ngoại truyện (3)
101
Chương 101: Ngoại truyện đặc biệt
102
Chương 102: Ngoại truyện đặc biệt

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play