Chương 4: Tôi Sẽ Giết Anh...

Một lúc sau, anh cũng đến được chỗ địa bàn bị kẻ khác chiếm đóng, anh bước xuống xe với một khí thế ngút trời, một phong thái của một ông chủ thực thụ, cười khinh bỉ nhìn bọn trước mặt.

Đám kẻ ngu xuẩn kia vẫn chưa biết bản thân đang chuẩn bị đối mặt với tử thần, vẫn còn trêu đùa, lời nói tuôn ra khinh thường anh.

" Chúng mày hết người để gọi rồi sao? Cái thằng chỉ được cái to xác này, mà là đại ca của chúng mày sao?"

" Câm miệng."

Bị trêu tức, đám đàn em của anh định xông lên dạy cho bọn chúng một bài học, thì bị anh cản lại " Loại người không coi ai ra gì, thì không cần nói nhiều, trực tiếp ra tay."

Nói xong anh giao cô lại cho đám đàn em bảo vệ, còn anh bước lên phía trước, một tay cầm gậy. khí thế mạnh mẽ không ai sánh bằng, đứng giữa đám người hung hãn kia lại không một chút sợ hãi, nhìn bằng nửa con mắt, khinh thường chỉ cần một mình anh là đủ.

Đám người cướp địa bàn cũng không chịu thua, bên chúng có hơn chục tên, thấy anh một mình nghênh chiến ý coi thường thì vô cùng nổi giận " Mày đang coi thường bọn tao đấy à, thằng nhãi."

Anh nhoẻn miệng cười, một nụ cười chết chóc, không đáp lại mà bật gót lấy đà tung thẳng gậy vào một tên ngã lăn ra đất, hành động tàn bạo dứt khoát và nhanh nhẹn ấy làm chúng run sợ, kinh hãi.

Người bên anh thì thấy quá bình thường, một tên trong đó nói khẩy " Đại ca bọn tao mới chỉ dùng có tý sức, chưa tung hết kỹ năng ra đâu."

Đám còn lại chứng kiến cảnh này thì có chút run sợ.

Nhưng chúng không quan tâm, liều chết lao đến tưởng đông người thì sẽ ăn lại, nào ngờ bị anh cho ăn gậy hết tên này đến tên khác nằm la liệt dưới đất, rên rỉ kêu đau.

" Tha...tha cho chúng tôi...chúng tôi sai rồi, không dám nữa."

Chúng sợ hãi, run lên cầm cập, luật giang hồ cướp không được thì sẽ để lại mạng, anh cười khẩy " Bọn mày chỉ có mấy người mà cũng đòi đi cướp địa bàn của tao sao?"

Tên cầm đầu vội vã quỳ dập đầu xin lỗi " Tôi sai rồi, chúng tôi không dám nữa, làm ơn tha cho chúng tôi."

Anh khinh khỉnh vốn định không quan tâm, nhưng lại liếc nhìn cô một cái. Thấy cô đang từ từ tỉnh lại thì trong đầu anh lại nảy ra một ý nghĩ khác, cong miệng nhếch cười, rồi quay xuống nhìn bọn quỳ dưới chân mà nói:

" Bọn mày đánh người của tao, chết có thể tha nhưng sống thì không. Để lại một ngón tay út, tao sẽ tha cho."

Chúng hoảng loạn van xin rối rít, Ngọc Dao vừa mới tỉnh lại mà đã nghe Mặc Tử Lâm nói mà không khỏi kinh hãi trong lòng " Anh ta điên rồi."

" Đem cô ta lại đây." Mặc Tử Lâm lên tiếng.

Còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, đám đàn em của Mặc Tử Lâm đã nhanh chóng kéo cô đến.

Ngọc Dao có chút hoảng sợ, dè chừng " Anh...Anh muốn làm gì?"

Đứng trước mặt Tử Lâm, con người điên cuồng máu lạnh này, cơ thể không rét mà run cúi xuống tay siết chặt vào nhau.

Anh nhìn cô cười khẩy " Sợ tôi đến vậy à?"

Ngọc Dao không có hành động gì cũng không trả lời, giác quan thứ sáu của người phụ nữ cho cô biết một chuyện chẳng tốt lành gì sắp xảy đến.

Mặc Tử Lâm lấy ra một con dao ném xuống đất lạnh giọng nói " Cô chặt ngón út của từng bọn chúng cho tôi."

Nghe câu này, lòng cô chấn động như tiếng sét đánh ngang tai, run rẩy lùi từng bước, lắc đầu ấp úng " Tôi... tôi không làm..."

" Làm." Giọng anh quát lên khiến cô giật mình hoảng sợ.

Ngọc Dao chỉ là một cô gái bình thường, chưa bao giờ làm mấy chuyện này. Cho dù có ba là sát thủ giết người không gớm tay, nhưng cô là cô, còn ba là ba hai con người hoàn toàn khác nhau.

Giọng cô run rẩy như sắp khóc " Tôi...Không, tôi không làm được."

Rồi định bỏ chạy.

Nhưng ngay sau đó đã bị Mặc Tử Lâm tức giận, cầm cổ tay cô giật ngược về phía đám người đang quỳ dưới, làm cô ngã nhào ra đất ngay cạnh con dao.

Anh trừng mắt quát lên " Nhặt nó lên."

" Không, tôi không làm, anh muốn thì tự đi mà làm."

Mặc Tử Lâm như bị chọc tức, ánh mắt như một con thú hoang nhìn Ngọc Dao đay nghiến " Đừng giả bộ thanh cao tội nghiệp ở đây, đừng quên cô chính là con gái của một tên giết người không gớm tay."

" Tôi là con gái ông ấy, nhưng không có nghĩa tôi chính là ông ấy."

" Mẹ kiếp, cô còn dám già mồm với tôi."

Anh nghiến răng, ngồi xuống trước mặt rồi bóp chặt miệng cô, cặp mắt sắc lẹm như dao, trên trán còn nổi lên những gân xanh đầy tức giận. " Nghe cho rõ đây, chừng nào lão già nhà cô không xuất hiện thì đừng mong cô có được tự do. Cắt ngón út của bọn chúng cho tôi."

Ngọc Dao không sợ, mở tròn mắt nhìn anh mà đáp " Tôi, không, làm."

" Ai cho cô lá gan mở trừng mắt nhìn tôi?"

Mặc Tử Lâm nổi giận gằn giọng lên, chưa kẻ nào dám làm thế với anh. Cả đám người bên cạnh cũng phải khiếp sợ.

Anh hất mạnh tay ra, trực tiếp cấm lấy con dao lên " Mở to mắt mà nhìn cho kỹ, đã là người phụ nữ của tôi. Tôi tuyệt đối không cho phép yếu đuối và nhân nhượng cùng tồn tại."

Rồi đâm một phát xuống bàn tay một tên đang bị ghì chặt dưới đất.

Tiếng hét thảm thiết vang lên, theo đó là một cái ngón út văng đến chỗ cô đang ngồi, máu vẫn còn chảy ra không ngừng. Chứng kiến cảnh tưởng tàn nhẫn này, cơ thể cô bất động tại chỗ, mặt cắt không còn giọt máu, chỉ còn run rẩy và sợ hãi trước mặt người đàn ông tàn bạo này.

Mặc Tử Lâm vẫn tỏ ra bình thản, bước đến trước mặt cô, cầm con dao dính máu ném về chỗ cô đang ngồi, giọng nói đầy uy hiếp:

" Cô không lấy của bọn chúng, thì tôi sẽ lấy ngón út của mẹ cô."

Nghe nhắc đến mẹ, Ngọc Dao như tỉnh lại gấp rút hỏi " Anh đưa mẹ tôi đi đâu rồi?"

Anh cúi xuống, dùng tay nâng nhẹ chiếc cằm nhỏ nhắn lên, khoé miệng nhếch cười " Cô cãi một, tôi sẽ cắt một ngón tay của bà ta. Cãi hai thì cắt hai. Đừng thách thức sự kiên nhẫn của tôi."

Ngọc Dao tức giận đến bật khóc, hất mạnh tay anh ra, giọng nói uất nghẹn " Anh là tên khốn...Tôi sẽ giết chết anh."

Hot

Comments

Lăng Nguyệt

Lăng Nguyệt

sao mà ác dữ dậy

2023-08-22

3

Hsbb Bdnd

Hsbb Bdnd

rồi ah sẽ phải hoi hận

2023-03-03

1

Fuyukirin~

Fuyukirin~

Èo, ghê zậy

2023-01-08

2

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Mèo Vờn Chuột
2 Chương 2: Đồ Khốn... Đừng Chạm Vào Tôi (H)
3 Chương 3: Tôi Đau...(H+)
4 Chương 4: Tôi Sẽ Giết Anh...
5 Chương 5: Tôi Là Con Người Mà
6 Chương 6: Dơ Bẩn
7 Chương 7: Tôi Chưa 18...
8 Chương 8: Dạy Cô Vứt Bỏ Sự Yếu Đuối
9 Chương 9: Nhất Định Phải Sống
10 Chương 10: Trái Tim Nhỏ Bé Rung Động
11 Chương 11: Tôi Ghét Nhất Những Kẻ Nói Dối
12 Chương 12: Tôi Chỉ Cắn Người Phụ Nữ Tôi Thích
13 Chương 13: Anh Là Chó. Là Con Cờ Hó.
14 Chương 14: Giết Đi. Dù Gì Cũng Chỉ Là Một Nô Lệ
15 Chương 15: Tôi Hận Anh...
16 Chương 16: Chết Là Hết Phải Không?
17 Chương 17: Ý Nghĩ Tiêu Cực
18 Chương 18: Cam Tâm Chấp Nhận Số Phận
19 Chương 19: Nô Lệ Của Tôi Là Cực Phẩm
20 Chương 20: Người Phụ Nữ Của Tôi, Ăn Có Ngon Không?
21 Chương 21: Tàn Nhẫn Đến Đau Lòng
22 Chương 22: Giá Như...
23 Chương 23: 18 Cũng Chơi
24 Chương 24: Dụ Dỗ Bất Thành
25 Chương 25: D.ục Vọng
26 Chương 26: Nhẹ Nhàng (H+)
27 Chương 27: Cái Giá Phải Trả Cho Sự Kiêu Ngạo
28 Chương 28: Làm T.ình Không?
29 Chương 29: Đừng Nói Cho Anh Ấy Biết, Tôi Đã Mang Thai
30 Chương 30: Làm Ơn...Cứu Con Tôi Với!
31 Chương 31: Trái Tim Cũng Biết Khóc
32 Chương 32: Anh Vốn Chưa Bao Giờ Tin Tôi
33 Chương 33: Anh Có Sợ Mất Tôi Không?
34 Chương 34: Hộp Đêm Với Gái Lạ
35 Chương 35: Cơ Hội Cuối Cùng, Sinh Con Cho Tôi!
36 Chương 36: Nếu Ngày Mai Tôi Chết, Anh Có Đau Lòng Không?
37 Chương 37: Mệt Rồi, Đau Rồi, Buông Tay Thôi...
38 Chương 38: Tiểu Dao Dao, Anh Xin Lỗi
39 Chương 39: Chạy Ư!? Tôi Sẽ Săn Em Một Lần Nữa
40 Chương 40: Em Có Chạy Đằng Trời Với Tôi!
41 Chương 41: Em Chỉ Thuộc Về Một Mình Tôi
42 Chương 42: Sau Này...Đừng Chọn Em Nữa
43 Chương 43: Cuối Cùng Tôi Cũng Quên Được Anh
44 Chương 44: Buông Không Được Mà Nắm Cũng Không Xong
45 Chương 45: Đau Tới Đây Thôi
46 Chương 46: Chữ Thương Nặng Lắm...
47 Chương 47: Chú Rể Bên Em, Chỉ Có Thể Là Tôi
48 Chương 48: Tôi Lấy Anh
49 Chương 49: Tôi Đã Thử Tin Em, Vậy Mà Lại Dám Lừa Tôi?
50 Chương 50: Kìm Nén Cơn Thịnh Nộ
51 Chương 51: Thuốc K.ích Tình
52 Chương 52: Anh Qua Đây (H+)
53 Chương 53: Tao Sẽ Khiến Hai Người Các Ngươi. Mãi Mãi Chia Ly
54 Chương 54: Cả Đời Này, Em Mãi Mãi Là Của Tôi.
55 Chương 55: Tôi Là Một Nô Lệ, Thì Có Tư Cách Gì Chứ?
56 Chương 56: Em Muốn Tôi Yêu Người Khác? Tôi Yêu Cho Em Xem
57 Chương 57: Không Cần Anh Thương Hại
58 Chương 58: Sao Phải Khóc?
59 Chương 59: Em Bẩn Chỗ Nào? Tôi Rửa Cho Em
60 Chương 60: Tôi Ghét Anh! Ghét Anh...(H)
61 Chương 61: Lần Này, Tôi Sẽ Yêu Em Bằng Chính Cách Yêu Của Tôi
62 Chương 62: Ả Giết Con Chúng Ta, Anh Bắt Ả Phải Trả Giá
63 Chương 63: Tôi Thương Em Như Vậy Chưa Đủ Sao?
64 Chương 64: Em Muốn Chết, Tôi Cho Em Chết
65 Chương 65: Cảm Nhận Đau Đớn
66 Chương 66: Lòng Dạ Con Người. Lấy Ân Báo Oán
67 Chương 67: Cầu Xin Em, Đừng Bỏ Anh...
68 Chương 68: Anh Thề Sẽ Không Làm Em Đau Nữa
69 Chương 69: Xin Em Đừng Bỏ Con Chúng Ta...
70 Chương 70: Anh Chọn Em... Nhưng Nguyện Chết Theo Con
71 Chương 71: Chấp Nhận Bỏ Qua Và Tha Thứ
72 Chương 72: Mặc Tử Lâm Hôm Nay Nhất Định Phải Chết
73 Chương 73: Kết Thúc Viên Mãn ( END)
Chapter

Updated 73 Episodes

1
Chương 1: Mèo Vờn Chuột
2
Chương 2: Đồ Khốn... Đừng Chạm Vào Tôi (H)
3
Chương 3: Tôi Đau...(H+)
4
Chương 4: Tôi Sẽ Giết Anh...
5
Chương 5: Tôi Là Con Người Mà
6
Chương 6: Dơ Bẩn
7
Chương 7: Tôi Chưa 18...
8
Chương 8: Dạy Cô Vứt Bỏ Sự Yếu Đuối
9
Chương 9: Nhất Định Phải Sống
10
Chương 10: Trái Tim Nhỏ Bé Rung Động
11
Chương 11: Tôi Ghét Nhất Những Kẻ Nói Dối
12
Chương 12: Tôi Chỉ Cắn Người Phụ Nữ Tôi Thích
13
Chương 13: Anh Là Chó. Là Con Cờ Hó.
14
Chương 14: Giết Đi. Dù Gì Cũng Chỉ Là Một Nô Lệ
15
Chương 15: Tôi Hận Anh...
16
Chương 16: Chết Là Hết Phải Không?
17
Chương 17: Ý Nghĩ Tiêu Cực
18
Chương 18: Cam Tâm Chấp Nhận Số Phận
19
Chương 19: Nô Lệ Của Tôi Là Cực Phẩm
20
Chương 20: Người Phụ Nữ Của Tôi, Ăn Có Ngon Không?
21
Chương 21: Tàn Nhẫn Đến Đau Lòng
22
Chương 22: Giá Như...
23
Chương 23: 18 Cũng Chơi
24
Chương 24: Dụ Dỗ Bất Thành
25
Chương 25: D.ục Vọng
26
Chương 26: Nhẹ Nhàng (H+)
27
Chương 27: Cái Giá Phải Trả Cho Sự Kiêu Ngạo
28
Chương 28: Làm T.ình Không?
29
Chương 29: Đừng Nói Cho Anh Ấy Biết, Tôi Đã Mang Thai
30
Chương 30: Làm Ơn...Cứu Con Tôi Với!
31
Chương 31: Trái Tim Cũng Biết Khóc
32
Chương 32: Anh Vốn Chưa Bao Giờ Tin Tôi
33
Chương 33: Anh Có Sợ Mất Tôi Không?
34
Chương 34: Hộp Đêm Với Gái Lạ
35
Chương 35: Cơ Hội Cuối Cùng, Sinh Con Cho Tôi!
36
Chương 36: Nếu Ngày Mai Tôi Chết, Anh Có Đau Lòng Không?
37
Chương 37: Mệt Rồi, Đau Rồi, Buông Tay Thôi...
38
Chương 38: Tiểu Dao Dao, Anh Xin Lỗi
39
Chương 39: Chạy Ư!? Tôi Sẽ Săn Em Một Lần Nữa
40
Chương 40: Em Có Chạy Đằng Trời Với Tôi!
41
Chương 41: Em Chỉ Thuộc Về Một Mình Tôi
42
Chương 42: Sau Này...Đừng Chọn Em Nữa
43
Chương 43: Cuối Cùng Tôi Cũng Quên Được Anh
44
Chương 44: Buông Không Được Mà Nắm Cũng Không Xong
45
Chương 45: Đau Tới Đây Thôi
46
Chương 46: Chữ Thương Nặng Lắm...
47
Chương 47: Chú Rể Bên Em, Chỉ Có Thể Là Tôi
48
Chương 48: Tôi Lấy Anh
49
Chương 49: Tôi Đã Thử Tin Em, Vậy Mà Lại Dám Lừa Tôi?
50
Chương 50: Kìm Nén Cơn Thịnh Nộ
51
Chương 51: Thuốc K.ích Tình
52
Chương 52: Anh Qua Đây (H+)
53
Chương 53: Tao Sẽ Khiến Hai Người Các Ngươi. Mãi Mãi Chia Ly
54
Chương 54: Cả Đời Này, Em Mãi Mãi Là Của Tôi.
55
Chương 55: Tôi Là Một Nô Lệ, Thì Có Tư Cách Gì Chứ?
56
Chương 56: Em Muốn Tôi Yêu Người Khác? Tôi Yêu Cho Em Xem
57
Chương 57: Không Cần Anh Thương Hại
58
Chương 58: Sao Phải Khóc?
59
Chương 59: Em Bẩn Chỗ Nào? Tôi Rửa Cho Em
60
Chương 60: Tôi Ghét Anh! Ghét Anh...(H)
61
Chương 61: Lần Này, Tôi Sẽ Yêu Em Bằng Chính Cách Yêu Của Tôi
62
Chương 62: Ả Giết Con Chúng Ta, Anh Bắt Ả Phải Trả Giá
63
Chương 63: Tôi Thương Em Như Vậy Chưa Đủ Sao?
64
Chương 64: Em Muốn Chết, Tôi Cho Em Chết
65
Chương 65: Cảm Nhận Đau Đớn
66
Chương 66: Lòng Dạ Con Người. Lấy Ân Báo Oán
67
Chương 67: Cầu Xin Em, Đừng Bỏ Anh...
68
Chương 68: Anh Thề Sẽ Không Làm Em Đau Nữa
69
Chương 69: Xin Em Đừng Bỏ Con Chúng Ta...
70
Chương 70: Anh Chọn Em... Nhưng Nguyện Chết Theo Con
71
Chương 71: Chấp Nhận Bỏ Qua Và Tha Thứ
72
Chương 72: Mặc Tử Lâm Hôm Nay Nhất Định Phải Chết
73
Chương 73: Kết Thúc Viên Mãn ( END)

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play