Triệu Uy Bình cởi bỏ xong những thứ vướng víu trên cơ thể liền chuẩn bị đưa dị vật vào trong cô nhưng điều hắn không ngờ được là cô đã cắn lưỡi . Đúng cô đã cắn lưỡi tự vẫn để giữ trong trắng .
Sáng sớm hôm sau cô tỉnh dậy bởi những tia nắng ấm áp . Khung cảnh xung quanh xa lạ đến đỗi hoảng sợ . Cô muốn gọi người nhưng không tài nào nói được . Sở Nhược sợ hãi đưa tay sơ lên chiếc lưỡi liền thở phào vì chỉ có một viết cắn hằn sâu ở lưỡi .Cô nghĩ chắc vài ngày nữa nó sẽ không sao nên đứng dậy đi ra ngoài . Nhưng vừa đứng dậy thì từ ngoài cửa một người đàn bà trang điểm diêm dúa sặc sỡ màu mè đi vào .
Bà ta nhìn cô không vui quát mắng :
– Nè ngươi mau chuẩn bị đi hôm nay có các công tử của Tề Các đến chơi đó , nhớ phải phục vụ tận tình vào nếu không đừng mong có cơm ăn .
Kiều Sở Nhược biết bản thân đang ở nơi nào liền lo lắng nhìn bà ta ú ớ .
– Thật là lề mề quá ,tiểu Thanh Thanh , Hồng Liên Hồng Tụ mau lại thay y phục trang điểm cho cô ta đi nhớ chỉ dạy cho cô ta biết ứng sử và phục vụ các công tử như nào cho phải .
Bà ta tên Liễu Đào Là chủ của thanh lâu Mộng Túy . Nơi đây chuyên bán sắc và ca múa hát nhạc . Nhưng chủ yếu nơi đây toàn bán thân mua vui cho các công tử ,lão gia nhà giàu .
Sau khi phân việc cho mấy cô nương đó bà ta liền đi ra ngoài . Bên trong mấy ả đó õng a õng ẹo lôi cô vào thay đồ trang điểm . Lúc sau Kiều Sở Nhược bước ra trên người là bộ xiêm y mỏng tanh . Mấy ả ta kêu cô ngồi đợi họ . Kiều Sở Nhược đâu có ngu mà ở lại , cô lẻn ra ngoài định trốn đi nhưng cô chợt nhớ ra nếu cô đã ở đây thì nhất định bà ta phải có giấy bán thân của cô vậy nên nếu giờ cô mà rời đi thì sau này nó sẽ là một mối họa lớn .
Kiều Sở Nhược quyết định đi kiếm giấy bán thân , sau một hồi vừa đi vừa né , vào không biết bao nhiêu phong thì cuối cùng cô đến một cặn phòng có 2 người canh gác ,Kiều Sở Nhược chắc chắn rằng nó ở trong đó Nhưng không biết phải làm gì . Đang không biết phải làm sao thì cô chợt nghĩ ra một cách . Kiều Sở Nhược đi vào một căn phòng trống gần đó mở tủ đồ ra liền thấy rất nhiều y phục của nam nhân cô bèn mặc vào rồi cầm cây nến trên bàn vất thẳng vào tủ đồ đó . Lửa bắt đầu cháy lên ,Kiều Sở Nhược nhanh tróng đi chốn đến gần căn phòng đó . Lúc sau khói bắt đầu bốc lên nghi ngút, Mọi người thi nhau chạy tán loạn các vũ công và nhưng kỹ nữ ở đây thi nhau kêu gào ,hai tên canh gác chạy tới giúp dập lửa . Nhân cơ hội Kiều Sở Nhược chạy vào lục tung cả căn phòng nhưng mãi không thấy , rồi cô đến gần chiếc rương bị khóa chặt . Nhưng nó không là gì đối với cô Việc bẻ khóa cô có thể cá chắc trên đời không ai giỏi hơn cô . Ngày xưa lúc còn nhỏ mỗi lần mẹ cô không vui liền cho người nhét cô vào một chiếc rương to sau đó khóa lại mặc cô khóc lớn còn mẹ cô thì đi dạo .
Nhưng khóc mệt rồi cô nghĩ đến việc bẻ khóa , Kiều Sở Nhược lấy chiếc trâm trên đầu chọc chọc liền bẻ được . Mỗi lần như vậy mẹ cô đều thay một cái khóa khác nên hầu như chưa từng có loại khó nào cô chưa mở được .
Lúc sau Kiều Sở Nhược mở rương ra , quả nhiên bên trong là hàng chục tờ giấy bán thân của các cô nương khác . Kiều Sở Nhược tìm mãi thì thấy tờ giấy bán thân của cô bên trên còn có cả dấu vân tay .Trong rương còn chứa một đống bạc và vàng .
Không phí thời gian cô lấy một cái tay nải ôm sạch đống bạc , vàng đó rồi đạp đổ nến vào đống giấy bán thân những tờ giấy nhanh tróng bị thiêu rụi thành tro nhưng lửa vẫn không tắt mà ngày càng lớn hơn ,cô nhanh tróng trốn ra ngoài . Vì đám cháy lớn nên Kiều Sở Nhược rễ dàng trốn được . Kiều Sở Nhược đi mãi , đi mãi không biết đã đi được bao xa nhưng rồi trời đất bỗng tối sầm mọi thứ trong mắt cô chỉ còn lại một màu đen .Kiều Sở Nhược ngã xuống ngất đi .
Ánh sáng len lỏi , Kiều Sở Nhược thức dậy đầu có chút đau , cô nhìn khắp căn nhà trúc để kiếm tìm bóng người nhưng không có . Kiều Sở Nhược đứng dậy đi ra ngoài . Bên ngoài là một khu vườn không mấy to cũng chẳng nhỏ .Có hai cây anh đào ngay trước cổng , bên trái có một ruộng rau bên phải là bếp và nhà sí. Bao quanh cả ngôi nhà là rừng trúc Có rất nhiều trúc nhưng đôi khi cũng thấy được những cây mây .
Kiều Sở Nhược theo tự nhiên gọi :
– Có ai không ?
Nhưng tiếng của cô rất khàn lại rất nhỏ .Tuy nhiên Người phụ nữ đang nấu ăn trong bếp vẫn có thể nghe thấy tiếng động do bước chân cô tạo ra nên bà đã đi ra . Bà mặc một bộ y phục màu trắng trên đầu là cây trâm vàng có bông hoa làm bằng cẩm thạch đỏ máu .
Bà ta nhìn Kiều Sở Nhược rồi hỏi :
–Thanh Lâu Mộng Túy bị tổn thất rất nặng các ca kĩ nữ trong đó hôm sau liền rời đi không còn một ai ở lại.Ta không biết cô nương đây đã làm gì mà khiến Mộng Túy chỉ trong một ngày đã tan tành thành như vậy .
Updated 54 Episodes
Comments
Tiểu Qua Qua
tác giả nhớ check lại chính tả trước khi đăng nha
Truyện hay nhưng nhiều lỗi chính tả lắm ạ
2025-02-24
0
Kiếm Bình Triệu
hi/Rose//Rose/
2025-01-19
0