Sáng hôm Ninh An tỉnh dậy , khắp người đau nhức nhìn bên cạnh là Mạn Thiên Diễn đang ôm lấy mình , cô không khỏi bực mình mắng nhiếc :
– Đúng là cái đồ cầm thú , đã giúp ngài giải xuân dược rồi còn không biết điều hành ta đây đến chân cũng không nhấc được . Tức chết đi được .
Mạn Thiên Diễn mắt vẫn nhắm nhưng tai vẫn nghe cô mắng , hắn nói :
– Đó là trả ơn không phải giúp ! Cô nói mà .
Ninh An giật mình hét lên :
– Á ...! Ngài thức rồi sao không mở mắt , dọa ta chết mất .
Mạn Thiên Diễn ngồi dậy kéo y phục khoác vào , đột nhiên cánh cửa vang lên người hầu ở ngoài nói :
– Thưa Thiếu gia , Thiếu phu nhân chúng nô tì vào giúp Thiếu phu nhân tắm rửa thay y phục lên triều ạ .
Ninh An nghe đến lên chiều liền quay qua hỏi Mạn Thiên Diễn :
– Lên triều ?
Mạn Thiên Diễn mặc y phục xong qua bàn ngồi nói :
– Đoàn sứ giả nước Ba Lia đến để cầu hòa , cô , ta và cha mẹ đều phải đi Trác Hàn , Từ Hiên cũng vậy .
Ninh An ậm ừ , người hầu lên tiếng nhắc lại ,Ninh An mới nhớ đến họ vội với chiếc áo trong ở dưới sàn nhưng chẳng thể với tới cô nhìn Mạn Thiên Diễn , hắn đứng dậy nhặt lên đưa cho cô . Ninh An vội mặc vào cho người hầu đi vào .
Họ chuẩn bị nước tắm xong người đi đầu nhìn cô ý muốn nói cô đi vào bồn để họ giúp cô tắm rửa Ninh An ngượng ngùng vẫy tay với người hầu nữ đó lại . Cô ta đi lại Ninh An thì thầm vào tai nói :
– Cô dìu ta đi với ta hơi đau .
Người hầu mỉm cười dìu Ninh An vào bồn , mấy người hầu nhìn những vết đỏ trên người Ninh An không khỏi đỏ mặt . Sau khi tắm rửa thay y phục xong mấy người hầu đi ra , Ninh An bám vào bàn đứng dậy , Mạn Thiên Diễn đi lại chỗ cô định bế cô lên thì Ninh An đẩy tay anh ra .
Mạn Thiên Diễn nhìn cô đi tập tễnh đành dìu cô đi , Ninh An khó chịu không muốn động vào anh , Mạn Thiên Diễn cứ kè kè cạnh cô để tránh cô ngã bị thương . Ra đến ngoài cửa lớn hai người gặp Thái Úy và Phu nhân đang đi ra xe ngựa . Họ thấy hai người một đuổi một không đi thì cũng hiểu . Cả hai chào cha mẹ :
– Cha , mẹ !
– Phu .....mẹ , cha !
Ông bà gật đầu nói đôi ba câu rồi ra xe , chợt Mạn Sở Nhược xuất hiện lao ra xe ngựa đi mất , ông bà thắc mắc không biết cô đi đâu . Ninh An mở lời giải vây cho cô :
– Cha , mẹ hôm nay Sở nhược tỷ ấy nói muốn đến doanh trại của cha để chơi một lúc chắc vui quá nên mới không kịp chào cha mẹ ạ .
Ông bà ậm ừ , rồi Bà nói :
– Ấy ! Con đừng gọi nó là tỷ nữa giờ nó là em chồng của con nói vậy không nên đâu con . Ta biết bắt con đổi cách xưng hô ngay là không được nhưng cái gì cũng phải có tôn ti trật tự con ạ .
Ninh An vâng lời gật đầu , Ông bà lên xe ngựa đi trước , Ninh An và Mạn Thiên Diễn cũng lên xe ngựa đi theo .
Vào đến Điện Trường Khang mọi người ngồi vào vị trí , công công nói lớn :
– Thái Hậu , Hoàng Thương , Hoàng Hậu , Quý phi đến !
Mọi người đứng ra hành lễ :
– Chúng thần tham kiến Thái Hậu , Tham Kiến Hoàng Thượng Tham kiến hoàng Hậu , Quý phi Nương nương ! Thái hậu vạn thọ kim an , Hoàng Thương vạn tuế vạn tuế vạn vạn vạn tuế , Hoàng Hậu vạn phúc kim an .
Hoàng Thượng lên tiếng :
– Chúng khanh bình thân !
Mọi người lại ngồi về vị trí , Hoàng thượng nhìn xung quanh thấy thiếu đoàn sứ giả , Mạn Sở Nhược và Hoắc Cẩn Mặc nên lên tiếng nói :
– Hôm nay trẫm đích thân mời Trại chủ của Sơn Hạ trại đến tham gia tiệc chắc là sắp đến rồi . Đoàn sứ giả đâu ?
Lão công công nói :
– Bẩm Hoàng Thượng Đoàn sứ giả đáng trên đường đến .
Lúc này tại vườn hoa đào , Mạn Sở Nhược khi vào cung liền đi thay y phục , Thái giám dẫn cô đến Tọa Uyển khang điện cạnh điện Trường khang để thay đồ , hắn không nói rõ là phòng nào nên cô vào đại một căn phong . Cô cởi hết đồ trên người ra vì sợ khi vào cha mẹ hoặc Nhị ca và Tam ca cô nhận ra .
Nhưng vừa định mặc y phục khác vào thì một tiếng nói vang lên :
– Ai đó ?
cô vội cầm kiếm lên chĩa thẳng về nơi phát ra âm thanh , kiếm cô vị kẹp chặt bởi thứ gì đó . căn phòng tối đen nên cô không nhìn thấy gì hết . Bất chợt ngọn nến bên cạnh sáng lên , cả căn phòng cũng bừng sáng , Khuôn mặt của Hoắc Cẩn Mặc cũng hiện ra , cả hai mặt đối mặt . Hoắc Cẩn Mặc thấy cả người cô trần như nhộng liền quay đi . Mạn Sở Nhược cũng vội thổi tắt nến , gằn lên đuổi Hoắc Cẩn Mặc :
– Cút ra ngoài !
Hoắc Cẩn Mặc tuy chẳng hiểu vì sao đây là phòng của anh ở khi trong cung vậy mà giờ đây lại phải răm rắp nghe cô cun cút ra ngoài . Mạn Sở Nhược vò đầu mặt đỏ bừng mặc y phục .
Mạn Sở Nhược thay một bộ Y phục đen lẫn vàng kim , thắt đai bằng vàng đính ngọc đỏ , Gương mặt trang điểm tỉ mỉ với mầu son đỏ máu . Khuyên làm bằng pha lê ánh bạc , trên tay đeo nhẫn linh thạch đen , Vòng vàng đính ngọc trai , chân đeo lắc vào mỗi một cử động nhỏ đều tạo nên âm thanh êm tai . Tóc bối gọn , kết hợp với một chiếc dây đeo trán mặt ngạch xanh biển .Trên đầu cài trâm Hoan Tương Kính , cả cây trâm đều làm bằng ngọc phỉ tím , đoạn đuôi điểm một quả cầu pha lê trắng tinh . Đây là món đồ mẹ nuôi cô tặng cô .
Cuối cùng là một chiếc mặt nạ đen che đi 1 phần 3 mặt ( Nghĩa là che đi một mắt bên trái ) .
Tay cầm kiếm Ngọc Huyết tâm lệ Lão sư phụ truyền lại cho cô . Mạn Sở Nhược mặc bộ y phục này làm toát lên khí chất bất phàm , làn da trắng nõn được tôn lên khi mặc với bộ y phục đen vàng kim .
Mạn Sở Nhược bước ra ngoài nhìn thấy hắn quay lưng với căn phòng , nhìn thẳng về phía trước . Tuy cố bình tĩnh nhưng tai Hoắc Cẩn Mặc đã đỏ hừng hực lên .
Updated 54 Episodes
Comments