"Gọi Chu ca, mau lên."
"..."
Dù rằng Chu Chí Hâm lớn tuổi hơn Tả Hàng, nhưng chưa bao giờ cậu gọi hắn là ca cả. Bởi vì sao ư?
Cái tên trẻ trâu đó làm sao mà xứng. Suốt ngày trêu ghẹo cậu, người trưởng thành làm gì có như vậy cơ chứ?
Lão ghé sát tai vào cửa: "Mau lên, anh sắp hết kiên nhẫn rồi đó."
Tả Hàng hít sâu một hơi, kiềm chế cơn máu nóng sắp dồn lên tới não.
Một lần nhờ vả, cả đời mang nhục là có thiệt nha.
Cậu khẽ nói: "Chu ca..."
Lão nheo mắt, áp tai vào sát hơn: "Cái gì cơ? Anh không nghe rõ?"
"CHU CA..." Tả Hàng dùng hết sức bình sinh hét lên.
Lão bị chói tai, lập tức né ra.
"Bây giờ thì nghe rõ rồi chứ, mau mở cửa ra cho em." Cậu tức giận, đá chân vào cửa.
Vậy mà lão vẫn chưa chịu ngưng lại.
"Nhưng mà, bây giờ anh đang chán lắm. Em làm gì đó cho anh hết chán đi, rồi anh sẽ mở cho em."
"..."
Mí mắt Tả Hàng giật giật. Gương mặt cậu cũng dần đỏ lên, cậu tức, nghiến răng to đến mức Chu Chí Hâm có đứng cách vài bước bên ngoài cũng có thể nghe thấy.
"Giờ-anh-muốn-cái-quái-gì-nữa-hả?" Tả Hàng gằn từng chữ một.
Chu Chí Hâm ngược lại càng thích thú ra mặt. Hắn hất cằm: "Em nhảy lại vũ điệu "Mèo Ba Tư" anh xem đi."
"Cái gì?" Tả Hàng chau mày.
"Không nhảy thì anh về à."
Cậu đập tay vào cửa, mắng: "Cái tên chó chết nhà anh, anh có bị mất trí không vậy?"
"Dù sao em cũng đã nhảy cho vài nghìn người xem rồi, bây giờ chỉ mỗi mình anh xem, thì có làm sao đâu.?"
Sao sao cái đầu anh?
Ôi đệch...
Giết người phải ở tù
Giết người phải ở tù
Giết người phải ở tù.
Điều quan trọng phải nói lại ba lần.
"Sao? Giờ có nhảy không? Anh đi về à...?"
"..." cậu im lặng.
"Không nhảy thật à? Vậy anh về đây."
Thế là lão xách balo rời đi cái một.
Tả Hàng nắm chặt tay đấm, nghiến răng nghiến lợi mà đồng ý.
Hắn ta hí hửng quay lại. Đôi mắt chăm chú xem màn biểu diễn của cậu.
Tả Hàng bắt đầu nhảy theo yêu cầu hắn nói. Vũ điệu "Mèo Ba Tư" là vũ điệu của nữ, lúc ở trên sân khấu là phần trình diễn của một tập thể, bây giờ chỉ có mỗi mình cậu đơn phương độc mã uốn éo trước mặt hắn, hoá thân thành con mèo nhỏ.
Mịa nó...chẳng khác nào là đang rù quến đối phương.
Kết thúc bài, tai Tả Hàng bắt đầu đỏ ửng lên.
Không phải vì ngại đâu, tuyệt đối không phải ngại nhé. Mà là cậu đang sắp điên lên rồi.
Lão ta vỗ tay, cười ngả ngớn, y hệt như mấy thằng cha bụng bự trong quán lầu xanh vậy đó.
Vẻ mặt Tả Hàng cực kỳ không cam lòng, cứ như sắp sửa bật ra cả đống từ ngữ thô tục. Chu Chí Hâm thừa hiểu, đứa trẻ đang đứng trước mặt hắn là nhị ca, người mà cả cái động F3 ai ai cũng sợ. Vậy mà hắn đem ra giày vò như thú nhồi bông.
"Em đứng ra xa một chút." Lão nói.
Cậu nghe theo, lùi chân về phía sau.
"Thêm nữa đi."
"..."
Trong lúc đó hắn chuẩn bị tinh thần tra chìa khoá vào ổ. Sau khi thấy cửa đã được mở, Tả Hàng bắt đầu dùng tất cả sức lực lao về phía hắn, còn hắn thì đã phòng bị trước nên cũng co giò bỏ trốn.
"Chu Chân Núi kia, đứng lại."
Hắn chạy bạt mạng. Cậu cứ vậy mà đuổi theo xuống dưới 18 lầu.
"Cái tên chết tiệt, hôm nay em sẽ giết anh rồi đem xương cốt anh cho chó ăn..."
"Đứng lại đó."
"Anh đâu có ngu mà đứng lại."
Cậu mệt quá, nên phải dừng chân, dựa vào thành cầu thang mà thở.
Còn Chu Chí Hâm đã vội vã đón taxi lánh nạn rồi.
Tả Hàng nhếch môi: "Để xem anh thoát được đằng trời nào."
...oOo...
Sáng hôm sau...
Nhị ca đã túm được cổ áo đại ca và dúi hắn ta vào tường.
"Hôm nay anh chết chắc rồi."
"Khoan đã. Trước khi chết, cho anh vài lời trăn trối."
"Nói"
Hắn lấy trong túi quần ra điện thoại, sau đó đưa cho Tả Hàng xem. Là đoạn video clip tối qua, lúc cậu nhảy hắn đã bí mật quay lại.
"Em xem, cái này mà gửi trong nhóm thì viral lắm á."
"..." Mặt cậu biến sắc.
"Trong nhóm cũng không nhiều người. À hay là anh gửi cho cả các sư huynh TNT, các anh chị staff luôn." Lão xoa cằm.
Tả Hàng đưa tay muốn giật lại, hắn lanh lẹ bỏ vào túi: "Đâu có dễ vậy được".
Tả Hàng hít sâu một hơi, dường như muốn nói gì nhưng lại không thốt lên được thành lời. Chỉ nghiến răng nghiến lợi, nhưng âm thanh cực kỳ nhỏ, bất chấp nói: "Anh kiếm chuyện đủ chưa hả? Anh có giỏi thì đem nó đi gửi hết cho mọi người đi, để xem em làm gì anh."
"Vậy nên..." Hắn nở nụ cười quái dị, xoa đầu cậu: "Em hãy làm một con mèo nhỏ ngoan ngoãn vâng lời anh một chút đi. Hung dữ lên chả đáng yêu gì cả."
Đáng yêu cái cục shit.
Hắn nói xong, miệng huýt sáo, ung dung rời đi như một kẻ chiến thắng.
Tả Hàng thì mặt đen như đít nồi trở lại phòng tập.
Cả bọn đang tập trung ở đó.
Một trong số đám nhóc đó hỏi cậu, nhưng vì đầu óc đang bị cái cục tức chiếm hết nên Tả Hàng quên mất là đứa nào.
Ẻm hỏi: "Ủa anh đây? Rồi Chu ca đâu?"
Gãi đúng chỗ ngứa, Tả Hàng bắt đầu nổi khùng lên, hét to: "CHU CA CÁI MÔNG, KỂ TỪ GIỜ PHÚT NÀY ĐỨA NÀO DÁM NHẮC TÊN LÃO CHU CHÂN NÚI TRƯỚC MẶT TAO THÌ ĐỪNG CÓ TRÁCHHHHH. AAAAAAAA."
Đám nhóc: "..."
Updated 66 Episodes
Comments
🐰
nách hoại tử chua anh=))
2025-02-02
0
Iu ZuoHang 🥟💙
thâm vãi
2025-03-26
0
Iu ZuoHang 🥟💙
oooohhh anh thật là
2025-03-26
0