"Ồ! Nở rồi!"
Ba chữ khiến cho Y Hòa nhận ra trong động còn có một người khác ngoài mình. Cậu đưa mắt nhìn qua, trong tầm mắt là một người nam nhân có vẻ ngoài rất phù hợp với hai chữ “lạnh lùng”.
"Chíp chíp!" Anh là ai?
!!!
m thanh phát ra khiến Y Hòa ngay lập tức ngậm miệng lại, trong lòng sợ hãi không thôi. Cậu bị làm sao thế này? Tại sao lời nói ra lại thành tiếng chim kêu rồi?
Nam nhân nhìn thấy phản ứng của cậu thì cười lạnh một tiếng, trong mắt đều là ý tứ khinh thường. Gã đi đến truớc mặt cậu, sau đó đưa bàn tay khổng lồ túm cổ cậu lên rồi nói: "Đừng giả vờ giả vịt nữa! Y Hòa!"
Y Hòa nghe vậy thì giật mình, nhìn chằm chằm vào nam nhân, trong đầu tự hỏi tại sao người này lại biết tên cậu? Phải chăng là người do đối thủ phái tới để thủ tiêu cậu?
Thẩm Húc Thần đương nhiên nhìn thấy những cảm xúc phức tạp từ trong mắt của Y Hòa, nhưng gã chẳng quan tâm chút nào. Gã nhét cậu vào một cái túi đen, sau đó mặc kệ một tràng âm thanh đầy rẫy thê lương phát ra mà rời đi.
Nói thật gã cũng chẳng muốn dính líu đến Y Hòa, nhưng ông nội gã lại bắt gã phải đến đưa cậu về, nếu gã không làm e rằng sẽ bị ông dùng gậy gỗ đánh đến ba ngày không xuống giường được.
Lại nói cái tên Y Hòa này thật sự khiến Thẩm Húc Thần gã không kiên nhẫn nổi. Cả ngày chỉ biết ăn chơi trác táng, không như Tiểu Hiện ngoan ngoãn đáng yêu, chẳng trách lại bị chú Lý ghét bỏ.
Cũng may là gã đã hủy hôn cùng với cậu rồi.
Y Hòa không biết những suy nghĩ của Thẩm Húc Thần. Cậu bị gã đột ngột nhét vào trong một cái túi đen như mực làm giật mình nên không nhịn được mà phát ra tiếng kêu liên tục. Nhưng nhận ra kêu cũng không có tác dụng nên cậu lại im lặng trở lại, trong đầu bắt đầu tự hỏi đây là tình huống quái quỷ gì? Gã tại sao lại nhốt cậu vào phòng tối? Hơn nữa cậu rốt cuộc bị làm sao rồi?
Chẳng lẽ cậu biến thành một con chim?
Cũng không phải không có khả năng, bởi lẽ cậu phát hiện ra trên người mình tất cả đều là lông, cộng với tiếng kêu “chíp chíp” phát ra từ cổ họng nếu không phải là chim chẳng lẽ lại là gà?
Cậu tự hỏi một lúc, sau đó liền bình tĩnh lại, lúc này lại bắt đầu lòng như lửa đốt. Cậu đúng là một người cha tồi, ngay cả con trai cũng không thể bảo vệ đuợc.
Y Thần! Cục cưng, con đang ở đâu?
...
Khi Y Hòa lần nữa nhìn thấy anh sáng thì phát hiện trước mắt mình là một biệt phủ vô cùng xa hoa. Tuy rằng căn nhà này nhìn hơi cổ xưa, nhưng giá trị tuyệt đối không thua gì biệt phủ ở tinh cầu Mino.
Thẩm Húc Thần xách theo Y Hòa tiến vào biệt phủ. Y Hòa còn muốn giãy giụa nhưng cách biệt về sức lực khiến cậu chỉ có thể lực bất tòng tâm.
Còn Thẩm Húc Thần, đương nhiên gã không thèm để ý đến cậu rồi. Gã tiếp tục đi vào, trùng hợp gặp ông nội đang uống trà trong vườn thế là gã tiến lại, chào hỏi ông rồi thả cậu lên bàn.
Ông lão thấy Y Hòa thì mỉm cười dịu dàng, đưa tay búng nhẹ đầu cậu, đầy từ ái nói: "Cháu đó! Nghịch ngợm!"
Thẩm Húc Thần đứng một bên âm thầm bĩu môi tự hỏi mình hay cậu mới là cháu trai của ông nội, khi mà thái độ ông nội đối với cậu còn tốt hơn gã.
Y Hòa thì không thể nói. Bị ông lão búng một cái lên đầu chỉ có thể mở miệng kêu “chíp” một cái, hai cánh giơ lên che lấy đầu, nhưng cũng không lùi lại bởi cậu nhận thấy ông lão này dường như rất có hảo cảm với mình, chắc chắn sẽ không làm mình bị thương.
Ông lão thấy vậy thì cười ha hả một trận, sắc mặt già nua hiện lên ý cười hiền từ. Cười xong, lúc này ông mới đưa tay bắt lấy cậu thả xuống đất, sau đó miệng ông lẩm bẩm gì đó mà cậu không hiểu.
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng màu vàng kim từ ngón tay ông tỏa ra, truyền đến người của cậu. Ba giây sau, chỉ thấy con chim vừa mới ở trên mặt đất đã không còn, thay vào đó là một chàng thiếu niên mặc sơ mi đen có vẻ ngoài đẹp tựa như tranh, một nét đẹp vừa lạnh lùng vừa diễm lệ.
Ông nội Thẩm nhìn thấy người thì thu lại nét cười trên mặt. Đang định giáo huấn cho tên nhóc này thì hoảng hốt nhìn thấy cậu ngã xuống.
Thẩm Húc Thần trong giây phút ấy cũng hoảng loạn không kém gì ông nội mình. Gã không thể không thừa nhận vừa rồi bản thân đã nhìn Y Hòa đến ngẩn người. Gã biết cậu rất đẹp, hình dáng cậu gã đã nhìn từ nhỏ đến lớn, nhưng vừa rồi vẫn không nhịn được kinh diễm. Sao cậu lại trắng như vậy? Trắng đến mức dưới ánh nắng cậu như thể phát sáng vậy. Cậu hệt như là một đóa tuyết lê mỏng manh, chỉ có thể nhìn chứ không thể nắm. Cái nhan sắc khi không cười trông lạnh lùng như tượng ấy quả thật khiến người ta nhịn không đuợc nhìn nhiều hơn. Hơn nữa gã nhận thấy dường như cậu đã có gì đó thay đổi, tuy không rõ là thay đổi ở đâu nhưng gã chắc chắn mình không sai. Có lẽ cũng chính vì kinh diễm như vậy nên khi nhìn thấy cậu ngã xuống gã mới hốt hoảng đến thế.
"Y Hòa!"
…
Updated 24 Episodes
Comments