Chương 2: Thiên Đế Mặc Nhiễm.

Lạc Khuynh Ca từng đi qua các không gian hiện đại nên rất nhanh tiếp thu qua.

Lạc Khuynh Ca bình tĩnh bước xuống nhà, mới vào phòng bếp đã thấy ba người đã ngồi xuống ăn cơm trước, là một cặp nam nữ trung niên và một cô gái khoảng 17 tuổi xinh đẹp, bất quá nếu so với dung nhan trước mắt Lạc Khuynh Ca cô mà nói thì chính là thua cuộc.

Lạc Khuynh Ca trong lòng tự luyến một trận.

Lạc Ngọc dung mạo thanh thuần, nhìn không khác gì em gái nhà bên.

Lạc phu nhân đang ăn cơm ngon lành thì thấy bóng dáng Lạc Khuynh Ca liền lập tức khó chịu, đối với bà ta mà nói thì đứa con này bà ta muốn không có còn hơn.

Bà ta cáu gắt: "Đứng đờ đó làm gì, mau lại ăn đi! Đã dậy muộn còn không biết chào hỏi gì cả, coi cha mẹ cô là không khí à? Đúng là không biết quy củ gì cả."

Lạc Khuynh Ca nhíu mày nhưng mà không có nói gì cả, tối qua bị vợ chồng nhà này chửi cả buổi rồi đuổi về phòng không cho ăn cơm nên bây giờ bụng đói meo. Đều tại Lạc Ngọc kia cả, tối qua hãm hãi nguyên chủ trộm đồ cô ta nên mới bị chửi. Ăn xong rồi xử lý cô ta, nếu không sẽ thẹn với cái danh của mình.

Chỉ là Lạc gia đối với nguyên chủ chỉ có chán ghét, nếu như ông bà Lạc không chán ghét và yêu thương cô thì sẽ là cha mẹ tốt, chỉ là quá sỉ diện.

Lạc Khuynh Ca vừa ngồi xuống thì phía người đối diện bàn ăn là Lạc Ngọc nói: "Mẹ, mẹ đừng giận với cô ấy làm gì, chuyện tối qua hay là chuyện lúc trước hẳn là cô ấy không có cố ý."

Không nhắc tới thì có lẽ Lạc phu nhân sẽ im lặng ăn cơm, nhưng mà khi nhắc đến thì Lạc phu nhân lập tức dừng ăn lại.

Bà ta nhìn Lạc Ngọc đầy yêu thương: "Lạc Ngọc, con không nên quá tốt bụng làm gì, con càng đối tốt cô ta thì cô ta càng trèo lên đầu con thôi."

Nói xong bà ta mặt lửa giận hướng Lạc Khuynh Ca: "Hừ, đối với đứa con này chỉ biết làm xấu mặt Lạc gia ta, làm một thiên kim tiểu thư cũng không ra gì, đúng là từ nông thôn ra có khác."

Biểu cảm bà ta đối với Lạc Khuynh Ca và Lạc Ngọc khác một trời một vực, Lạc Khuynh Ca có chút hoài nghi Lạc Ngọc mới mới chân chính là con gái bà.

"Im lặng ăn cơm đi, mới sáng ra đã ồn ào rồi." Lạc tiên sinh nói.

Lạc Ngọc cũng hùa theo: "Đúng vậy đó mẹ, buổi sáng không nên tức giận đâu."

Lạc phu nhân hừ lạnh liếc hai người: "Người như cô ta, không dạy dỗ sao được! Nếu không dạy cho ra trò thì có mà hại Lạc gia, hại chúng ta a!"

Bà ta nói càng ngày càng khó nghe.

Lạc Khuynh Ca tay đưa cơm lên miệng dừng lại, cuối cùng không chịu nổi nữa mà tay phải đập lên bàn cái rầm một tiếng lớn làm cho Lạc phu nhân câu chửi tiếp theo nghẹn cứng tại cổ họng.

Lạc Khuynh Ca bùng cháy. Bụng thì đói, cơm ngon trước mặt, bà chửi cô lúc này đúng là ngứa đòn rồi! Có người mẹ nào mà nói như vậy với con mình không? Không biết nên khen Lạc Ngọc công phu quá cao hay là Lạc gia quá sỉ diện!

"Bà nói lại xem?"

Lạc Ngọc kinh ngạc: "Sao cô có thể chất vấn với mẹ mình như vậy chứ?"

Lạc phu nhân đứng dậy, nói: "Muốn làm phản sao? Muốn đánh mẹ luôn sao?"

"Bà xứng sao?" Lạc Khuynh Ca buông đũa xuống rời khỏi biệt thự.

Đi trên trên đường lớn, Lạc Khuynh Ca tâm tình không mấy tốt.

Trong đầu cô hiện lên ai người Lạc tiên sinh và Lạc phu nhân, rồi nghĩ đến dụng mạo hiện tại này... Cứ thấy kỳ quái.

Lúc cô qua đường mà quên mất nhìn đèn giao thông thì bị một chiếc ô tô lao đến, cũng may ô tô đó phanh kịp lúc trước khi cô bị húc bay, thân thể không chịu nổi nên Lạc Khuynh Ca ngất đi giữa đường.

...

Lạc Khuynh Ca tỉnh lại.

Cô đang ở một căn phòng tông màu chủ đạo là màu trắng, dường như là chủ căn phòng rất yêu màu này bởi vì rất ít đồ có màu khác. Là người thích sạch sẽ sao? Người mắc bệnh sạch sẽ thì phần lớn đều thích màu này.

Cô nhớ là chính mình bị xe suýt nữa tông bị thương rồi vì hết sức mà ngất đi, sau đó, sau đó, sau đó... Hết rồi. Là ai đưa cô đến đây nha? Hẳn là người tốt vì bây giờ rất ít ai chịu nhặt một người sắp chết đói trên đường.

Cạch.

Tiếng cửa mở vang lên, Lạc Khuynh Ca nghiêng đầu nhìn về phía cửa thì thấy một người đàn ông trung niên nhìn rất phúc hậu, ăn mặc rất giống một quản gia thực thụ, trên tay ông còn cầm một thay đồ ăn đủ cả thức ăn mặn nhạt nhìn rất ngon.

Thấy mùi thơm, bụng Lạc Khuynh Ca liền lên tiếng muốn ăn.

Đàn ông trung niên bước đến cạnh giường, lễ phép cung kính chào hỏi: "Xin chào Lạc tiểu thư, xin tự giới thiệu tôi họ Phong, tiểu thư có thể gọi tôi là Phong quản gia. Tiểu thư hẳn đã đói, đây là thức ăn cho tiểu thư, mời thưởng thức. Chúc Lạc tiểu thư ngon miệng."

Lạc Khuynh Ca lập tức nhận lấy ăn ngấu nghiến, người này quả thực là đang đang đưa lò sưởi giữa mùa đông gió rét cho cô. Mặc kệ trong đây có độc hay không, ăn trước rồi tính có độc hay không. Dù chết thì khi cô sống lại làm một trang anh hùng hảo hán rồi xử lý kẻ hạ độc cũng không muộn.

Lạc Khuynh Ca ăn xong nhanh chóng rồi hỏi Phong quản gia: "Đây là đâu?"

"Lạc tiểu thư hiện tại đang ở nhà biệt thự chính của Mặc gia, lúc ở trên đường thấy tiểu thư ngất thì thiếu gia đã đưa ngài về."

Lạc Khuynh Ca suy nghĩ, là Mặc gia kia sao? Giới hào môn như là một cái kim tự tháp, càng lên trên cao thì địa ở giới quý tộc thượng lưu lại càng lớn. Lạc gia nhìn sa hoa giàu có thì cũng chỉ là ở dưới đáy kim tự tháp. Còn Mặc gia thì chính là nằm ở tầng đỉnh kim tự tháp, địa vị tôn quý, người người ngẩng đầu lên cao mà nhìn.

Lạc Khuynh Ca cô từ khi nào được đại nhân vật như vậy đưa về? Trí nhớ nguyên chủ thì cũng không có liên quan gì đến Mặc gia cả, chẳng lẽ vì cô đẹp quá nên thiếu gia nhà này coi trọng? Cô càng không khỏi thấy việc này có khả năng.

"A, thiếu gia còn nói là nếu tiểu thư ăn cơm xong rồi thì gọi ngài xuống gặp thiếu gia." Phong quản gia nói.

Lạc Khuynh Ca gật đầu xuống giường rồi theo Phong quản gia, cô cũng muộn biết vị Mặc thiếu Mặc gia đỉnh cấp này là ai.

Quả thực biệt thự Mặc gia rất lớn, lớn hơn của Lạc gia không biết bao nhiêu lần. Quản gia đưa Lạc Khuynh Ca đến phòng khách, ở đó có một thiếu niên đã ngồi ở đó không biết bao lâu. Là một thiếu niên 17 tuổi bằng tuổi cô, nhìn là biết gương mặt chưa nảy nở hết nhưng lại rất là đẹp trai, tương lại khi trưởng thành thì tuyệt đối sẽ là người đàn ông tuấn mỹ.

Lạc Khuynh Ca nháy nháy mắt vài cái, sao cứ thấy dung mạo này hơi quen quen, hình như đã gặp đâu rồi.

Phong quản gia: "Thiếu gia, Lạc tiểu thư đã đến. Xin giới thiệu với tiểu thư, đây là đại thiếu gia Mặc gia chi chính, Mặc Nhiễm."

"Chúng ta gặp nhau đâu rồi sao?" Lạc Khuynh Ca ngồi lên ghế đối diện.

Mặc Nhiễm mặt lạnh lùng liếc Phong quản gia, ra hiệu ông lui ra, Phong quản gia lập tức cúi đầu lui ra.

"Thiếu chủ sao lại quên ta nhanh thế?" Mặc Nhiễm vứt đi mặt lạnh lùng mà giọng có chút ai oán nói.

Lạc Khuynh Ca liếc mắt nhìn hắn, thầm than trong lòng, chả trách nhìn tên này lại quen đến thế. Đây còn không phải là Thiên Đế Mặc Nhiễm sao?

"Mới mấy năm không gặp thì đã quên ta rồi." Mặc Nhiễm bộ dáng ôm tim đau đớn, ánh mắt nhìn Lạc Khuynh Ca đầy thất vọng như vật nhỏ tội nghiệp bị chủ nhân bỏ rơi: "Ngươi thật là..."

Mặc Nhiễm chưa nói xong hết câu thì Lạc Khuynh Ca trước mắt mỉm cười thân thiện nói: "Lâu rồi chưa ăn đòn nên ngứa rồi phải không?"

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play