chương 3: trường mới

Mặc Nhiễm lập tức im mồm lại, tay hắn đưa đến gần miệng mình ra dáng kéo khóa lại.

Lạc Khuynh Ca hừ một tiếng: "Sao lại ở đây?"

"Còn không phải cái 'lục giới nhiệm vụ' phiền phức kia sao." Mặc Nhiễm miệng lập tức nói.

Nhân giới bao la, không gian khác nhau vô ngàn vô vạn, làm 'lục giới nhiệm vụ' cùng một không gian cũng quá là trùng hợp.

"A." Mặc Nhiễm nghĩ đến chuyện gì đó mà lập tức vui vẻ nói: "Thiếu chủ Minh giới đến đây khi nào thế? Thật là xui xẻo nha, ai sẽ ngờ được là ngươi bây giờ thân thể lại yếu ớt, sắp chết đói trên đường. Chậc, chuyện này mà nói ra chắc lục giới mười năm vẫn bàn tán chuyện này ha ha."

Lạc Khuynh Ca đứng dậy, Mặc Nhiễm có phản xạ muốn lui ra sau nhưng mà đang ngồi lên ghế sao lui lại được, hắn đang muốn đứng dậy bỏ chạy lấy thân thì một cánh tay như ma quỷ đồng dạng đặt lên vai hắn.

Mặc Nhiễm: "!!!"

Mặc Nhiễm thây mình cứng đờ lại, chân như vạn cân không nhúc nhích được. Bên tai cảm thấy ngứa, Lạc Khuynh Ca hơi nhún chân miệng ghé sát tai hắn, từ bề ngoài thì người khác sẽ cảm thấy rất ái muội, nhưng mà đối với người trong cuộc như Mặc Nhiễm thì run rẩy. Mợ! Tại cái mồm họa cái thân, miệng hại thân bao nhiêu năm nhưng mà có rút kinh nghiệm nhưng mà vẫn ngăn được cái mồm nói.

Lạc Khuynh Ca tri kỉ nói: "Huynh đệ, nói xem nào? Ngươi muốn chỗ nào đổi màu? Ta tuyệt đối sẽ thành toàn cho ngươi. À, trên gương mặt đẹp trai của ngươi nếu được đổi màu hẳn là chú ý càng thêm chú ý a."

Mặc Nhiễm run lẩy bẩy: "Không, không,..."

"Sao lại không nha, ngươi dạo này chưa được như vậy nên hẳn thèm muốn rồi, khẩu thị tâm phi nha, là bằng hữu với ngươi bao nhiêu năm rồi ta rất hiểu." Lạc Khuynh Ca nhẹ nhàng bên tai hắn nói.

Tay cô trượt lên da mặt trơn láng của Mặc Nhiễm làm hắn rợn người nổi da gà, hắn chưa kịp phản ứng thì con mắt phải đã truyền đến đau đớn mà ôm mắt, sau đó người bị Lạc Khuynh Ca đạp sập mặt trên sàn.

Lạc Khuynh Ca đồi đổi giọng nói từ ôn nhu sang cảnh cáo: "Còn không biết giữ lại miệng thì các tầng địa ngục thời sơ khai chờ ngươi đến tham quan."

Mặc Nhiễm nằm trên sàn ủy khuất không thôi.

...

Lúc Phong quản gia đến phòng khách thì thấy cảnh thiếu gia lạnh lùng nhìn hắn, nếu là trước kia ông sẽ quen rồi, nhưng mà bây giờ trên mặt thiếu gia lại có có một hình tròn màu tím thâm bên mắt phải, nhìn sao cũng thấy buồn cười.

Vì giữ thể diện cho Mặc Nhiễm nên ông nín cười lại, cố gắng ra vẻ bình thường như mọi ngày: "Thiếu gia, có thông tin mới về phu nhân và lão gia, vài ngày nữa hai người họ về đến đây."

Mặc Nhiễm lạnh mặt gật đầu tỏ vẻ đã biết, nói: "Ông bây giờ đi làm thủ tục nhập học cho Lạc tiểu thư, ngày mai cô ấy sẽ đi học cùng ta."

Phong quản gia kinh ngạc vẻ mặt sau đó nhanh chóng giấu đi, rồi cung kính với Mặc Nhiễm rời đi.

Trong lòng Phong quản gia kinh thán, thiếu gia trong mười bảy năm qua thì ngoại trừ Mặc tiểu thư Mặc Nhiên, phu nhân và tiểu thư Mị gia ra thì không thấy chịu kết giao với cô gái nào cả chứ nói gì đến cái chuyện cùng một cô gái lần đầu gặp cùng đi chung xe đến trường.

Chẳng lẽ mùa xuân của thiếu gia đến rồi? Cuối cùng thiếu gia lạnh lùng này đã có người mình thích, cô gái Lạc gia đó ông nhìn cũng rất được không giống như mấy tiểu thư màu mè ngoài kia, phải nhanh chóng nói chuyện này với lão gia và phu nhân lẫn tiểu thư mới được, đây là chuyện lớn a!

Nếu Mặc Nhiễm biết được trong đầu Phong quản gia nghĩ cái gì, nhất định sẽ nhảy vồ lên bụp cho ông ta một trận. Hắn có ra điên mới thích Lạc Khuynh Ca, hắn còn đang rất yêu đời!

Tối đó, đến giờ ăn.

Lạc Khuynh Ca đến bàn ăn mới ngồi xuống thì Phong quản gia như gió lốc bay đến bên cạnh làm cô giật mình. Chạy như vậy cô còn tưởng bị chó đuổi đấy!

Phong quản gia mọi ngày quy cũ rất ít khi cười, hôm nay lại phá lệ mỉm cười tươi rất nhiều: "Lạc tiểu thư, ngài muốn ăn cái gì? Cô không cần phải ngại ngùng khi ở đây nên cô cứ muốn ăn cái gì cứ nói với tôi, tôi nhất định sẽ để tiểu thư ăn ngon nhất!"

Lạc Khuynh Ca cứ cảm thấy ánh mắt Phong quản gia nhìn mình có chút kì quái, bộ dáng này rất khác khi trưa a. Không phải cái thứ gì kỳ quái ám lấy đó chứ?

Cô quay sang nhìn Mặc Nhiễm, ánh mắt cô như muốn hỏi: Ông ta không bị gì đấy chứ?

Mặc Nhiễm nhún vai, ông ta bị gì sao hắn biết cho được, nhưng mà quả thực... Hắn nhìn ông ta đang cười híp mắt như trăng lưỡi liềm sắp không thấy đường thẳng tới nơi, hắn thầm nghĩ, hay là ngày mai bảo ông ta đi khám tổng quát nhỉ?

Lạc Khuynh Ca cố gắng không chú ý nữa, nói: "Cái gì cũng được."

"Được được được, tôi đi ngay, Lạc tiểu thư chờ một chút." Dứt lời, Phong quản gia chạy như bay vào phòng bếp, ra lệnh cho người hầu trong nhà làm việc nhanh tay nhanh chân.

Ăn xong, Lạc Khuynh Ca đến phòng của Mặc Nhiễm lấy giấy tờ nhập học mà Phong quản gia đưa đến rồi quay về phòng mà Mặc Nhiễm sắp xếp. Nằm trên giường trắng, cô xem xét thông tin ngôi trường ngày mai phải học.

Trường Anh Nam.

Một ngôi trường thượng lưu cấp ba cho con nhà giàu đến học, những ai học ở đây thì đều là những con em ở trong giới hào môn cả.

Chia làm ba khối là 10 11 12, khối 11 chia làm sáu lớp theo thứ tự là A B C D E F, khối 10 và 12 chia làm năm lớp theo thứ tự là A B C D E. Lớp A ở mỗi khối đều là lớp học dành cho những ai học giỏi nhất khối, những ai được vào ba lớp này thì rất nở mày nở mặt, có quyền lên tiếng trong đám học sinh trong trường. Khối 11 có lớp 11F cũng là lớp kém nhất trường, trong lớp chỉ có đám nhà giàu chỉ biết ăn chơi, học hành không ra cái hệ thống cống rãnh gì cả.

Tên Mặc Nhiễm kia học lớp 11A rất nổi bật, danh khí trong trường rất lớn. Nhà giàu, đẹp trai, học giỏi, là người có fan nữ nhiều nhất trường. Lạc Khuynh Ca tưởng là hắn sẽ cho cô vào lớp 11A không ngờ lại quăng cô vào lớp 11F.

Chậc, đây là đang trả đũa sao?

Lạc Khuynh Ca cũng không có tức giận, cho cô lớp nào cũng được, chỉ cần không đụng cô là tất cả đều hòa bình.

Thật ra thì nguyên chủ cung có đi học, chỉ là lúc đó học trường khác mà thôi, bây giờ cô chuyển trường.

...

Sáng hôm sau.

Lạc Khuynh Ca vừa mới ngủ dậy thì người hầu gõ cửa: "Lạc tiểu thư, đồng phục trường Nam Anh đây ạ."

Lạc Khuynh Ca tiến đến mở cửa nhận lấy đồng phục áo váy mà xanh đậm, rồi cảm ơn với người hầu đưa lên rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Cô vệ sinh cá nhân xong rồi mặc đồng phục trường, sau đó xuống nhà ăn cơm với Mặc Nhiễm. Ăn xong, hai người được tài xế chở đến trường học.

Đến nơi, hai người bước xuống xe. Lạc Khuynh Ca nhìn xung quanh, trường học này rất lớn, tuy bây giờ còn sớm nên ít xe nhưng mà xe đưa học sinh đến đều là xe sang cả, cánh cửa cổng vừa lớn vừa cao trước mắt, bên trên con ghi dòng chữ nổi bật: Trường Học Nam Anh.

Lạc Khuynh Ca nhếch môi, mong rằng cuộc sống đến ngôi trường này sẽ không quá nhàm chán.

"Mặc Nhiễm."

Đột nhiên, một nữ sinh khá xinh đẹp chạy đến trước mặt Mặc Nhiễm.

Mặc Nhiễm quay đầu lại, không quên lùi ra sau vài bước chân, tỏ vẻ không ai được đến gần.

Vị nữ sinh kia nhìn hắn mắt phải bầm tím mà giật mình: "Mặc Nhiễm mắt bị sao vậy?"

Mặc Nhiễm gương mặt nghe đến lập tức tối sầm.

Mặc Nhiễm liếc nữ sinh kia làm cô ấy gật mình rồi lui ra mấy bước. Ánh mắt của Mặc Nhiễm hôm nay rất đáng sợ.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play