Màn 3: Lệnh triệu tập

-Chán quá đi !

Đó là lời than thở đầy mệt mỏi, đầy chán nản để chào đón một ngày mới của vị thần lười biếng. Bất kể là ngày nắng hay mưa, dù nơi thành thị đông đúc hay nơi nông nhất thôn hoang vu, hắn luôn cảm thấy mệt mỏi và vô vị. Hôm nay cũng thế, hắn đang nằm dài trên một đồi hoa trắng, say giấc trong không gian thoáng mát, với gió thổi nhè nhẹ. Thật thanh bình làm sao ! Cứ nghĩ ngày hôm nay cũng sẽ trôi qua một cách tẻ nhạt như thường lệ. Nhưng…

-Trường hợp khẩn cấp ! Yêu cầu tất cả các vị thần dưới trần thế tập hợp lại.

Một giọng nói văng vẳng trong đầu các vị thần kể cả hắn. Dù có muốn hay không thì hắn vẫn không thể xoá bỏ nó. Một lệnh triệu tập. Lệnh đặc biệt từ “Đấng Sáng Tạo” chỉ dùng trong những trường hợp thực sự cần thiết hay đúng hơn là tình hình nguy cấp. Hắn liền bật dậy. Trong đầu đầy rẫy những câu hỏi. Không chỉ hắn mà các vị thần khác đều có chung một thắc mắc : “lý do của cuộc triệu tập này là gì ?”. Taida ngồi một hồi lâu, hắn cũng chẳng muốn để tâm đến cái thiên giới ấy làm gì vì hắn đâu có được chào đón. Hơn nữa thế giới này có bị hủy diệt thì hắn cũng chẳng bận tâm. Nhưng suy cho cùng thì hắn cũng là một kẻ thích hóng chuyện, trên thiên giới thì đâu đâu cũng có mây trắng mềm mại rất thích hợp để chợp mắt. Phần khác là do hôm nay hắn cũng cảm thấy chán và vô vị nên hắn đã xách đít lên thiên giới. Trên thiên giới, tất cả các công trình kiến trúc đều được dựng lên trên mây. Những đám mây lớn tụ lại như một hòn đảo lơ lửng giữa không trung. Một số đám mây là nhà của các thần còn non nớt, đang được cải thiện. Các vị thần lớn hơn, có đủ khả năng, năng lực cần thiết thì sống nơi trần thế. Thiên giới thường rất yên tĩnh và thoáng khí cho đến khi các vị thần đều bị triẹu tập. Đó là một không gian nặng trĩu áp lực bởi khí chất, bởi ánh nhìn của các vị thần có sức mạnh to lớn. Hơn cả là “Đấng Sáng Tạo” người đã tạo nên thiên giới này. Không một vị thần nào giám thất lễ, giám làm trái lệnh. Ngài bây giờ đang ngụ trong “cây trường sinh”-gốc rễ của cả thiên giới. Không có nó, thiên giới cũng tan nát. Nhưng cái sự phục tùng ấy đối với Taida mà nói giống như bị ép buộc cưỡng chế vậy. Hắn ghét điều đó, ghét bị điều khiển như một con rối không có lý trí; điều hắn thực sự muốn là tự do, một sự do thuần khiết thoát khỏi cái gọi của “Đáng Sáng Tạo”. Tất cả đã tập hợp. Từ dưới bóng “cây trường sinh” một ánh hào quang loé lên sáng chói, từ từ rơi xuống. Hiện ra một chàng trai với dáng người cao ráo. Khuôn mặt thanh tú, đôi hàng mi dài màu vàng nhạt, mái tóc dài màu vàng kim óng ả được buộc gọn ở sau. Anh chính là thần ánh sáng-Raito. Là vị thần đầu tiên được sinh ra sau thảm họa tuyệt diệt. Trọng trách của anh là giữ trật tự cho thiên giới, giám sát các vị thần. Bên cạnh còn xuất hiện một vị thần khác mang ánh tím dịu nhẹ. Cô là Yume-vị thần của giấc mơ. Giấc mơ của cô là biểu hiện của tương lai gần hoặc quá khứ. Là vị thần thứ hai sau Raito. Chất giọng thanh cao nhưng mang hơi ấm của anh cất lên vàng vọng cả thiên giới.

-Hỡi các vị thần, hãy nghe ta nói ! Hiện nay số lượng “cái bóng” đã tăng lên một cách bất thường. Chúng không những tăng về số lượng mà năng lực cũng đã tăng lên đáng kể. Chúng đã bắt đầu có nhận thức vì thế không chỉ có con người hay động vật mà cả chúng ta, các vị thần cũng đang bị đe dọa. Nó cho thấy phong ấn của chúng ta với hắn đang sắp bị phá vỡ.

Nhắc đến “hắn” các vị thần đều không muốn nghĩ tới cái ngày ấy. Cái ngày mà tất cả gần như bị lụi tàn trong tay hắn-thần hủy diệt, Hakaisuru. Cái bi kịch ấy luôn được lưu giữ trong khối óc của thần linh, của “cây trường sinh”. Chỉ cần nhắc tới tên hắn cả thiên giới như chìm trong nỗi sợ hãi tột cùng; sợ hắn trỗi dậy, sợ địa ngục lập lại. Yume biết điều đó đáng sợ như thế nào vì cô là người đầu tiên được trải nghiệm điều đó-trải nghiệm địa ngục toàn mùi máu. Cô không biết hắn sẽ đến lúc nào nhưng chắc chắn sẽ xuất hiện.

-Cho hỏi, nếu thần bị “cái bóng” chiếm đoạt thì sẽ ra sao hả ?

-Caia này cũng chưa biết. Tạm thời có thể gọi là “quỷ thần”

Một cánh tay giơ lên. Câu hỏi đến từ phía một vị thần với mái tóc vàng điểm chút đỏ rực rỡ. Dáng người cao lớn, nét mặt uy nghiêm, điển trai. Anh chính là Hino-vị thần của ngọn lửa. Anh được các vị thần khác ví như mặt trời rực lửa thiêu rụi cái ác, ấm áp với cái thiện. Một con người ngay thẳng, chỉ cần không ưng là sẽ nói thẳng. Anh cũng là một vị hay tò mò về những thứ mình chưa biết nên câu hỏi kia cũng là bình thường thôi. Từ câu trả lời không chắc chắn của Raito, anh lại càng thêm tò mò nhưng cũng không thể đem vị thần khác ra thử nghiệm được. Khi anh đang suy nghĩ thì một giọng nói đã cắt ngang những thứ ấy.

-Cứ làm thử thì sẽ biết thôi

Giọng nói phát ra từ phía “cây trường sinh” nhưng không phải của Raito mà là từ trên cành cây vọng ra. Một vị thần đang nằm chiễm chệ trên cành “cây trường sinh”, không hề có một sự trang nghiêm nào cả, hắn đang nằm một cách rất tự nhiên và thoải mái. Sự tức giận cùng lo lắng hoà quyện vào nhau trước hành động của vị thần kia. Tức vì thái độ thiếu tôn trọng kia; lo vì họ chẳng biết vị thần này là ai, cũng có thể là thân cận của Hakaisuru phái tới.

-Hỗn xược !

Một giọng nói vang lên dõng dạc, nghiêm nghị. Một dáng người cao gầy, bước nhanh tới trước hắn.

-Ai cho ngươi cái quyền nằm trên “cây trường sinh” ? Đến cả bọn ta còn chưa từng làm vậy, sao một kẻ vô danh như ngươi dám…!

Anh là Kaze-vị thần phong ba. Mặt đẹp trai nhưng cứng nhắc, khó gần lại hay nói luật. Trong những trường hợp vi phạm như vậy thì chắc chắn anh sẽ lên tiếng.

-Vậy thì thử đi.

-Cái-

Câu nói của Taida đã hoàn toàn trọc tức Kaze rồi. Câu nói không khác gì lời thách thức ấy kiến anh muốn bay thẳng lên tẩn cho hắn một phát. Nhưng luật lệ không cho phép anh làm vậy nên chỉ biết nhịn thôi. Raito nhăn mày định lên tiếng thì Hino đã nhanh hơn một bước.

-Ngươi…là kẻ định ?!

Chất giọng mạnh mẽ như áp đảo tất cả vừa thốt ra thì áp lực như đang trong miệng núi lửa lại toát ra từ Hino. Anh nhìn hắn với ngọn lửa như thiêu rụi vạn vật. Chỉ cần là kẻ địch, anh sẵn sàng đi tới và kéo hắn xuống thiêu chết hắn bằng sức nóng từ mặt trời. Anh đang đợi câu trả từ hắn. Hắn lại bình thản mà im lặng đến ngạc nhiên. Có thể chịu được áp lực này thì hắn cũng không phải dạng vừa.

-Đều không phải.

-Cái gì !?

Câu nói thờ ơ của hắn làm bọn hình không hiểu. “Đều không phải” là ý gì chứ ?

-Cái gì-

-Cái gì mà “đều không phải” chứ ? Xưng danh đi. Ngươi là kẻ nào ?

Ba lần liên tiếp. Lần nào định phát biểu ra một câu hùng hồn cũng bị chặn họng. Raito giờ lủi thủi ngồi một góc. Bên này vị thần kia cũng chịu nhảy xuống. Ngáp dài một tiếng rồi mới nói.

-Taida. Thần lười biếng !

Hắn vừa từ từ tiến lại chỗ họ vừa lười nhác mà nói.

-Các ngươi cũng thật là đáng thương ! Chẳng thể nào tự quyết định số phận, chẳng bao giờ có được tự do.

-Ý gì đây ?

-Ta chẳng phải kẻ định cũng chẳng muốn làm đồng minh của các người. Ta chỉ muốn tự do thôi, nhóc con ạ !

Hắn lại gần vỗ vai Kaze rồi nói nhỏ vào tai anh hai từ “nhóc con” làm anh như phát điên, nghiên chặt răng dùng sức mạnh thổi bay hắn. Cái khoảng khắc mà anh phát động sức mạnh hắn đã biến mất. Kaze thực sự muốn đập chết hắn rồi, anh sẽ tìm hắn rồi giã cho nhừ tử thì thôi. Hino thì khác, anh lại cảm thấy cái tên này có gì đó rất thu hút anh.

-Taida à, thú vị đấy !

Bên dưới chỗ hắn vừa biến mất, Hino có thấy một cái túi thơm màu đỏ, bên trên lại ghi tên hắn. Anh liền nghĩ rất có thể hắn muốn ai đó phát hiện ra nó và đi tìm hắn. Nhưng anh cũng không chắc chắn điều đó là đúng. Với bản tính tò mò thì Hino sẽ không bỏ qua cơ hội này đâu.

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play