Chương 2

Lúc Law vào phòng,anh quan sát kĩ cô bé,áo phông trông to tới tận chân, mái tóc màu xanh lam dài ,tay chân trắng trẻo, sạch sẻ không dính một vết bụi. Lúc kiểm tra thì anh phát hiện hơi thở cô bé rất nhẹ tưởng chừng như không thở,cơ thể lạnh lẻo. Anh đành sử dụng năng lực trái ác quỷ của mình "Scan" thanh kiếm kikoku lướt qua cơ thể của cô bé. Kì lạ, Law không phát hiện điều gì bất thường nhưng hơi thở và cơ thể của cô bé này lại bất thường. Law đành quan sát khi cô bé tỉnh dậy. Anh quay người, ngồi lên chiếc ghế ngay bàn làm việc,vớcuốn sách đang đọc dỡ trên bàn mà đọc tiếp.

Một lúc lâu,cô bé vẫn không có dấu hiện sẽ tỉnh dậy nên Law đành đi ra ngoài quan sát hòn đảo này, anh có bảo một thuyền viên trên tàu thấy cô bé có dấu hiệu gì thì báo liền cho anh sau đó Law đi lên đảo thu thập thông tin.

Law đi được một lúc lâu, cô bé đang ngủ đột nhiên mở mắt,cô từ từ ngồi dậy quan sát xung quanh,rồi lại nhìn lại cơ thể của mình. Cô tính bước xuống giường nhưng chân không đụng tới đất,cô té ầm xuống đất. Âm thanh này không qua to nhưng đủ để những thuyền viên chạy đến phòng thuyền trưởng kiểm tra.

Lúc họ mở cửa thì trước mắt họ là một cô bé đang ôm chiếc đầu vừa đập xuống đất,đôi mắt màu xanh lam lấp lánh giọi nước mắt xinh đẹp,mái tóc xanh lam che muốn hết cả cơ thể. Thấy vậy họ liền kêu vài người đi kiếm thuyền trường xem xét.

Thấy những người xa lạ,bản thân ở một nơi lạ lẫm, ai mà chẳng hoảng sợ,mặt cô nhăn lại cô nép vào một góc giường, hoảng sợ. Những thành viên ai ấy cũng hoang mang, chả ai có kinh nghiệm dỗ trẻ em. Đột nhiên cô bé nhìn thấy khuôn mặt quen thuộc, cô liền nhảy lên ôm chầm vào trước sự kinh ngạc của mọi người ở đó. Chú gấu Bepo cũng không khỏi hoang mang trước một cô bé nhỏ nhắn mà có sức bật như một chú sóc bay thẳng vào người cậu. Cô ôm chầm cậu không buông tay, ôm chôn vùi trong đống lông trắng của Bepo, cậu gấu tuy có chút hoang mang nhưng cũng ôm lại cô bé. Khung cảnh đầy màu hồng này đột nhiên bị một cái ho lạnh lùng của thuyền trưởng họ làm dập tắt.

Law khi nghe thuyền viên kể về cô bé đã dậy thì lập tức dùng năng lực của mình biến về tàu, vừa về đã phải chứng kiến cảnh đầy màu hồng đấy. Anh ho một tiếng làm nhưng thuyền viên giật mình,cô bé đang chôn vui trong lớp lông ấm ấp của Bepo cũng phải nhìn sang. Vừa nhìn thấy anh thì cô bé liền rơi nước mắt, những giọt nước mắt long lanh chảy dài trên má thiếu nữ làm tất cả mọi người ở đấy hoang mang, Law cũng không ngoại lệ. Anh chẳng biết bản thân làm gì mà đột nhiên cô bé liền khóc như vậy, Bepo cùng các thuyền viên như bị doạ,bọn họ bắt đầu nhốn nháo lên kiếm cách dỗ cô. Mà dỗ kiểu gì cô càng khóc lớn hơn, họ càng hoảng. Bepo hoang mang không biết lá gan nào lại thôi thúc anh dám đưa cô bé cho thuyền trưởng của họ. Law đang nhức đầu không để ý thì bị Pepo nhét cô bé vào tay,anh theo bản năng mà ôm lấy, lúc nhận thức lại thì anh cũng đã đứng hình trông anh không khác gì bảo mẫu trông trẻ.

Những thuyền viên khác:"cầu chúc cậu bình an Bepo"

Bepo cũng không khỏi hoảng sợ mồm liên tục xin lỗi thuyền trưởng,tính đưa tay bế lại cô bé thì thấy cô bé đã ngừng khóc mà nhìn Law đắm đuối.

Bây giờ thì không chỉ thuyền viên hoang mang thì ngay cả Law cũng hoang mang, cô bé giây trước khóc lóc như mưa thì bây giờ đã nín hẳn giờ lại nhìn anh chầm chầm, ánh mắt kì lạ.

Law chán nản, thở không ra hơi, anh đặt cô bé lên chiếc giường còn bản thân ngồi lên ghế bắt đầu tra hỏi về cô bé,những người khác cũng đứng xung quanh hóng hớt.

Law hỏi:

"-Tên gì?"

Cô bé bắt đầu nhận thức bản thân đang bị tra hỏi, tuy vẫn còn hơi sợ nhưng cũng đành trả lời:

"-Không biết."

Law nghe vậy đành kiên nhẵn hỏi tiếp, sắc mặt lại như muốn hù doạ trẻ em:

"-Tuổi?"

"-Không biết." Cô bé vẫn tiếp tục trả lời gương mặt trông không giống nói dối nhưng có nét lo lắng hoảng sợ

Law tiếp tục vẫn hỏi một đống câu hỏi như ở đâu? Vì sao lại ở đấy lúc đó? Ti tỉ thứ nhưng cô bê vẫn trả lời là không biết. Law không phải loại người quá mức kiên nhẫn nhưng cũng cố gắng kiên nhẫn hết mức có thể trước bệnh nhân có vẻ là bị mất trí nhớ.Trước những câu hỏi thì cô bé gương mặt có vẻ khó chịu và sợ hãi hét to lên:

"-Tôi không biết đừng hỏi nữa..."

Lúc này anh bực mình thấy rõ ràng trên khuôn mặt điển trai xen lẫn lạnh lùng, thoáng thấy lấp lánh dưới chiếc áo phông rộng của cô là một chiếc dây chuyền lấp lánh trước anh sáng của phòng. Law giơ tay tính cầm lấy mặt dây chuyền tìm xem có manh mối nào không. Anh vừa giơ tay hướng về cổ cô bé thì nhưng thành viên sau lưng hoảng sợ,họ nghĩ thuyền trưởng họ bắt đầu mất kiên nhẫn mà bóp cổ cô bé.

Hết hoảng sợ mở miệng nói linh tinh nhảm nhí xin thuyền trưởng đừng giết cô bé,vv... Cô bé nghe bọn nhốn nháo sau lưng nói mà cũng hoảng sợ,mặt trắng bệch. Law thấy vậy, mặt anh liền tối sầm lại,trông mắt họ thì anh là cái loại người gì vậy. Law bực mình cầm kiếm như muốn chém hết bọn thuyền viên này.

Hot

Comments

^<Nhoi>^

^<Nhoi>^

Tất cả chỉ tại ổng đáng sợ quá:)

2024-06-11

0

ST_Azrilder

ST_Azrilder

Hay=)

2024-06-11

0

Toàn bộ

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play