Chương 2: Tương Tư Khó Giấu

Lâm Vân Thiên thích Alpha mạnh mẽ và cá tính, không thích Omega yếu ớt cần được bảo vệ lại còn hay phát tình lung tung. Anh thích tình yêu AA không bị một thứ gì hạn chế, không tin vào định mệnh và bị ràng buộc bởi nó.

Anh luôn nghĩ, tình yêu thì nên không phân biệt giới tính, hiểu ý nhau, hợp nhau từ sở thích lẫn suy nghĩ. Cho nên anh không đem Hồ Vân Thư trở thành đối tượng yêu đương, vì hai người hoàn toàn trái ngược nhau. Cậu thích ăn ngọt trong khi anh lại không thích, cậu thích chơi thú bông anh lại thích chơi mô hình, cậu không thích vận động, anh lại thích,...

Hồ Vân Thư vẫn luôn biết điều Lâm Vân Thiên hướng tới. Nhưng cậu đã ôm hi vọng mong manh rằng anh đối xử tốt vì có tình cảm với mình. Anh đã kiên nhẫn với cậu rất nhiều lần, chiều chuộng cậu rất nhiều lần.

Nhưng anh lại nói đã thích người khác, còn tìm đến cậu xin tư vấn.

Hồ Vân Thư không biết mình dùng cách gì vượt qua được ngày hôm đó.

Trong lòng cậu rối bời, suy nghĩ tiêu cực mọc lên như nấm.

Nói dối, đã hứa sẽ ở bên nhau suốt đời kia mà.

Lâm Vân Thiên, anh thất hứa.

Ngồi trong lớp học, một chữ cậu cũng nghe không vô, đến giờ ăn trưa cũng không phát giác.

"Vân Thư à, hôm nay cậu cứ sao sao á? Cãi nhau với Lâm Vân Thiên à?"

Bạn cùng bạn của Hồ Vân Thư thấy cậu đờ đẫn ngồi, lo lắng không thôi, lay nhẹ cậu.

Giờ ra chơi người tích cực bước ra ngoài trước nhất chính là Hồ Vân Thư, cậu từ khu O bên này chạy qua khu A bên kia chỉ để liếc nhìn Lâm Vân Thiên đang chơi bóng rổ trên sân.

Hôm nay sao lạ quá.

Hồ Vân Thư vẫn còn chưa hết bàng hoàng trước lời bộc bạch của người mình thương, làm gì còn tâm trạng ăn uống hay đi tìm anh nữa.

Nhìn thấy rồi, chỉ càng làm cậu suy sụp.

"Xin lỗi, để mình một mình đi."

Cậu chỉ muốn khóc thôi.

Tại sao cậu không phải là Alpha chứ?

Tại sao?

Trần Vi Vũ nào nhẫn tâm để bé Omega non mềm sầu thảm ở lại một mình, cậu ta cũng mất hứng đi ăn trưa, ngồi xuống cạnh cậu, đưa qua chiếc khăn tay.

Chỉ có thể là chuyện liên quan đến Lâm Vân Thiên mới khiến cậu nhóc xinh xắn này có cảm xúc dữ dội như vậy thôi.

Ai đời lại làm tổn thương một bé cưng an tĩnh đa sầu đa cảm này chứ.

Đôi khi khóc ra sẽ thoải mái trong lòng.

_______

Tan học mà Hồ Vân Thư luôn mong chờ, cũng chẳng tốt đẹp như thường ngày cậu vẫn trải qua bao năm.

Lâm Vân Thiên dẫn xe ra cổng đón cậu, anh ấy trông có vẻ vui, điều đó làm cậu bất an.

"Hôm nay về thẳng nhà nhé?"

Cậu gật đầu, ngồi lên ghế sau: "Về nhà mình ăn cơm à?" Vẫn như thường lệ, cậu vẫn giữ cảm xúc tốt.

Anh vừa cười tủm tỉm vừa đạp xe lao nhanh đi: "Chắc không được rồi, mình có hẹn nên không ăn tối với nhà cậu."

"Cậu cũng biết mà, là cuộc hẹn với cô ấy đó."

Lâm Vân Thiên vì quá mãi mê đạp xe, liên thuyên nói về người mình thích, không chú ý đến đôi mắt đỏ hoe, vẻ mặt trắng bệch của cậu bạn thân. Hơn nữa, có ánh hoàng hôn đậm màu như đổ lửa thêm, anh đương nhiên nhìn không rõ.

Là anh vô tâm.

Bây giờ Lâm Vân Thiên chỉ muốn đưa cậu về thật nhanh rồi vòng về trường, chở cô bạn Alpha đang mập mờ đi ăn chiều.

Lại là cô gái đó.

Hồ Vân Thư cười khổ, không nói thêm gì nữa, dù bây giờ cậu có rơi nước mắt, anh ấy hẳn là không phát hiện ra đâu.

Một người từ những điều nhỏ nhặt nhất đã không còn để ý đến mình, có lẽ là một điềm báo không tốt cho một mối quan hệ lỏng lẻo sắp bị chặt đứt bởi một mối quan hệ mới mẻ khăn khít khác.

Lâm Vân Thiên không nhận thấy điều bất thường vì quá hưng phấn.

Nếu anh lưu tâm, sẽ thấy cậu bạn đang khóc thầm.

...

Một ngày rồi lại một ngày trôi qua trong vô vị và vô vọng.

Lâm Vân Thiên càng chú tâm vào cô bạn gái ấy nhiều hơn, cuộc trò chuyện của hai người bạn thân cũng biến thành một mình anh kể về những chuyện vụn vặt của mình với cô bạn cùng bàn.

"Cô ấy cũng thích uống cà phê đậm vị, bọn mình cũng có gu ăn uống khá giống, không như cậu kén chọn đâu..."

"Hôm qua mình và cô ấy đi ăn ở chỗ kia ngon lắm, lần sau sẽ đưa cậu đi cùng..."

"Cô ấy học giỏi cực, chơi thể thao cũng đỉnh, cậu nên tập thể dục nhiều hơn nữa cho khỏe mạnh..."

"Mình quên chưa giới thiệu, cô ấy tên là Hà Y Bình đấy. Vân Thư, tên của cậu cũng..."

Dừng lại đi.

Cậu đã nghe đủ lắm rồi.

Xin anh đó, Vân Thiên.

Hồ Vân Thư trước giờ luôn tập thói quen lắng nghe người khác rất tốt. Nhưng lần này, cậu có chút giận bản thân không thể ngừng câu chuyện của anh lại.

Cậu chỉ biết im lặng, nuốt ngược uất ức vào lòng.

Đến cuối cùng, Lâm Vân Thiên vẫn không hề nhận thấy sự tuyệt vọng tràn trề trong mắt của cậu.

"Ngày mai mình sẽ tỏ tình với Y Bình, nếu thành công, thời gian sắp tới chắc là sẽ không về cùng cậu được nữa..."

Ngay cả phúc lợi cuối cùng cũng bị tước đoạt rồi.

Cậu cũng lỡ mất, một cơ hội tỏ tình rồi.

Hot

Comments

Sakura Haruka

Sakura Haruka

dẹp mẹ nó đi, ăn uống gì tầm này

2025-01-18

2

Kẻ hèn me dam

Kẻ hèn me dam

Tại sao tôi lại là 1 Tg truyện Sad mà lại khóc v:(((

2024-08-18

1

🄲🄻🄾🅄🄳

🄲🄻🄾🅄🄳

EQ của Thiên có vẻ không được cao, vô ý làm tổn thương một bé con đa sầu đa cảm ;(((

2024-07-23

10

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ngày Hôm Đó
2 Chương 2: Tương Tư Khó Giấu
3 Chương 3: Đã Xong Rồi
4 Chương 4: Xa Cách
5 Chương 5: Nổi Giận
6 Chương 6: Cãi Nhau
7 Chương 7: Hôn Rồi
8 Chương 8: Từ Chối
9 Chương 9: Về Nhà
10 Chương 10: Trốn Tránh
11 Chương 11: Gặp Bạn Gái
12 Chương 12: Quở Trách
13 Chương 13: Gặp Tai Nạn
14 Chương 14: Không Muốn Quên
15 Chương 15: 3 Không
16 Chương 16: Si Tình
17 Chương 17: Khoảng Cách
18 Chương 18: Tự Sướng
19 Chương 19: Phát Hiện
20 Chương 20: Nhận Ra
21 Chương 21: Nhận Nhầm
22 Chương 22: Tử Tế
23 Chương 23: Mãi Không Tỉnh Mộng
24 Chương 24: Bỡ Ngỡ
25 Chương 25: Ngày Mưa
26 Chương 26: Tiếng Mưa
27 Chương 27: Lo Sợ
28 Chương 28: Đi Du Lịch
29 Chương 29: Chung Phòng
30 Chương 30: Sốt
31 Chương 31: Hôn
32 Chương 32: Lời Đồn
33 Chương 33: Nhận Ra
34 Chương 34: Chính Chắn Quá Cũng Không Tốt
35 Chương 35: Niềm Vui Ngắn Ngủi
36 Chương 36: Nhớ Lại
37 Chương 37: Quá Khứ
38 Chương 38: Gặp Gỡ
39 Chương 39: Thuở Bé
40 Chương 40: Lý Do
41 Chương 41: Bày Tỏ
42 Chương 42: Não Yêu Đương
43 Chương 43: Hiện Tại
44 Chương 44: Tương Lai
45 Chương 45: Thiếu Cảm Giác An Tâm
46 Chương 46: Ánh Mắt Không Biết Nói Dối
47 Chương 47: Không Còn Là Bạn
48 Chương 48: Hứa Hẹn
49 Chương 49: Suy Nghĩ
50 Chương 50: Kỳ Phát Tình
51 Chương 51: Lý Tính Và Cảm Tính
52 Chương 52: Đốt Lửa
Chapter

Updated 52 Episodes

1
Chương 1: Ngày Hôm Đó
2
Chương 2: Tương Tư Khó Giấu
3
Chương 3: Đã Xong Rồi
4
Chương 4: Xa Cách
5
Chương 5: Nổi Giận
6
Chương 6: Cãi Nhau
7
Chương 7: Hôn Rồi
8
Chương 8: Từ Chối
9
Chương 9: Về Nhà
10
Chương 10: Trốn Tránh
11
Chương 11: Gặp Bạn Gái
12
Chương 12: Quở Trách
13
Chương 13: Gặp Tai Nạn
14
Chương 14: Không Muốn Quên
15
Chương 15: 3 Không
16
Chương 16: Si Tình
17
Chương 17: Khoảng Cách
18
Chương 18: Tự Sướng
19
Chương 19: Phát Hiện
20
Chương 20: Nhận Ra
21
Chương 21: Nhận Nhầm
22
Chương 22: Tử Tế
23
Chương 23: Mãi Không Tỉnh Mộng
24
Chương 24: Bỡ Ngỡ
25
Chương 25: Ngày Mưa
26
Chương 26: Tiếng Mưa
27
Chương 27: Lo Sợ
28
Chương 28: Đi Du Lịch
29
Chương 29: Chung Phòng
30
Chương 30: Sốt
31
Chương 31: Hôn
32
Chương 32: Lời Đồn
33
Chương 33: Nhận Ra
34
Chương 34: Chính Chắn Quá Cũng Không Tốt
35
Chương 35: Niềm Vui Ngắn Ngủi
36
Chương 36: Nhớ Lại
37
Chương 37: Quá Khứ
38
Chương 38: Gặp Gỡ
39
Chương 39: Thuở Bé
40
Chương 40: Lý Do
41
Chương 41: Bày Tỏ
42
Chương 42: Não Yêu Đương
43
Chương 43: Hiện Tại
44
Chương 44: Tương Lai
45
Chương 45: Thiếu Cảm Giác An Tâm
46
Chương 46: Ánh Mắt Không Biết Nói Dối
47
Chương 47: Không Còn Là Bạn
48
Chương 48: Hứa Hẹn
49
Chương 49: Suy Nghĩ
50
Chương 50: Kỳ Phát Tình
51
Chương 51: Lý Tính Và Cảm Tính
52
Chương 52: Đốt Lửa

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play