Chương 16: Si Tình

Lâm Vân Thiên và Hồ Vân Thư nắm tay đi học từ mẫu giáo cho đến cấp hai, nhưng khi học lớp 8 thì hai người tách ra, không còn nắm tay nhau nữa.

Lâm Vân Thiên đến tuổi dậy thì, suy nghĩ cũng dần thay đổi, lại nghe bạn bè đùa giỡn về mối quan hệ thân thiết đến nổi dắt tay nhau như người yêu với Hồ Vân Thư. Anh ngay lập tức từ chối bàn tay trông mong đang đưa ra của cậu, khiến cậu buồn đến rưng rưng nước mắt.

Anh giải thích, cậu là Omega, còn anh là Alpha, cũng giống như một cặp nam nữ nếu nắm tay nhau mỗi ngày, người khác sẽ hiểu lầm cả hai đang yêu nhau, như vậy là không tốt. Lúc đó anh không hề có một chút tâm tư nào với cậu cả, khi bị đồn đoán khắp trường như vậy, anh không khỏi khó chịu, thế nên có hành động thô lỗ với cậu.

Hồ Vân Thư vẫn luôn dịu ngoan nghe lời, anh giải thích cậu cũng chấp nhận, chỉ là hơi tiếc nuối khi không thể tay trong tay cũng nhau nữa.

Tiếc nuối này, lên đến cấp ba, đã trở thành khát vọng của Hồ Vân Thư.

Rõ ràng anh đang ở rất gần mình, giơ tay chạm là đến, nhưng phía trước cứ luôn xuất hiện một bức tường lớn, ngăn cản cậu.

Nên khi nghe Trần Vi Vũ nói hai người có thể nắm tay nhau, cậu thật sự rất vui, nụ cười tươi tắn cuối cùng cũng quay trở về khuôn mặt.

"Hì hì, Vân Thiên...Khụ khụ!" Cười vui quá

Tay Trần Vi Vũ cũng cùng kích cỡ với tay của Lâm Vân Thiên lúc học cấp hai, khi đó anh cũng chỉ cao một mét sáu mươi lăm là cùng, có nhiều Alpha phát dục muộn. Có điều bàn tay của cậu ta bóng loáng hơn nhiều.

Lâm Vân Thiên bước chân chậm vài ba nhịp, đi ở đằng sau, nghe mà nhói.

Anh nhìn bóng lưng gầy yếu của Hồ Vân Thư, cùng nụ cười mà lúc nào anh cũng muốn thấy, nhíu mày.

Anh nhìn bàn tay của mình, trên ngón tay còn có cái kén nhỏ, nắm chặt rồi buông ra liên tục vài lần.

Tay của Vân Thư rất mềm, ngón tay cũng tròn tròn béo béo non mịn như là viên trôi nước nhỏ, móng tay lúc nào cũng được cắt ngắn sạch đẹp. Lúc nắm tay, cậu thích chủ động nắm anh, nắm cả bàn tay cùng một lúc.

Vân Thư không hề ấm áp, cậu rất dễ bị nhiễm lạnh, tay cũng không ấm, nhưng lại thích mang hơi ấm đến cho người khác.

Khi nhận ra mình không thể quên được cảm giác đó, Hồ Vân Thư không hề chủ động chạm vào anh một chút nào nữa. Cậu đã hiểu chuyện đến nổi làm Lâm Vân Thiên khó thở.

Một cậu bé ngoan, ngoan đến độ làm anh đau lòng.

Quá khứ, anh đúng là một thằng khốn sĩ diện.

Sau khi cậu khôi phục trí nhớ, anh nhất định sẽ là người đầu tiên chủ động nắm lại đôi bàn tay đó.

Đi chừng năm phút nữa là đến trường, trời bắt đầu trở gió, mây đen cũng kéo đến che kín Mặt Trời.

Trần Vi Vũ run cầm cập: "Trời ơi đừng có mưa giùm con. Vân Thư, mình đi nhanh lên."

"Ừm." Hồ Vân Thư gật đầu, gió lạnh vừa thổi qua, cậu mới nhảy mũi vài cái mũi đã đỏ bừng, siết chặt lớp áo khoác đồng phục mỏng manh.

Lâm Vân Thiên ngừng bước chân, vội vàng chạy ngược về đường cũ.

Cậu có để ý đến hành động của anh, nhưng vì không thân thuộc cho nên không bận lòng mấy.

Đến cổng trường.

Trần Vi Vũ nhìn cô tổng phụ trách lại bắt các học sinh xếp hàng kiểm tra đồng phục mới cho vào, lắc đầu ngán ngẩm: "Trời, lỡ mà mưa một cái hé, toi cả lũ." Mưa ướt nhẹp lại ngồi trong phòng máy lạnh, bảo đảm không bệnh không lấy tiền.

Hồ Vân Thư bị chọc cười.

"Trần Vi Vũ, tôi bảo này." Lâm Vân Thiên nhễ nhại mồ hôi do chạy vội, trên tay còn cầm một túi đồ, gọi cậu ta ra nói chuyện.

Tuy cả hai đều là Omega nhưng anh càng nhìn càng khó chịu. Giống như người bạn thân thiết nhất có bạn mới, đẩy anh ra rìa vậy.

Trần Vi Vũ mồm miệng lanh lợi đầu óc thông minh cũng không đoán được anh bảo ban mình chuyện gì, cậu ta bước ra khỏi hàng, khó hiểu: "Chuyện gì?" Hai người ngoại trừ có một điểm chung là Hồ Vân Thư ra, không hề thân thiết, cậu ta còn ghét anh vì anh làm cho cậu khóc.

Lâm Vân Thiên đưa qua hai cái túi, cẩn thận dặn dò: "Nhờ cậu đưa Vân Thư giúp tôi nhé, cảm ơn."

Một túi chứa áo khoác lông cừu vừa mềm vừa ấm, anh đã chạy vội về nhà của Hồ Vân Thư để mang đến. Anh sợ cậu không thích anh nên đến áo khoác có mùi của anh cũng không thích dùng.

Một túi khác là thuốc cảm, một viên kẹo ngậm và một hộp yomost sữa chua vị dâu. Sợ bệnh cảm của cậu nặng hơn, anh liền nhanh chóng chạy đi mua thuốc lẫn đồ uống cho kịp.

Trần Vi Vũ nhìn bên trong mới đưa tay nhận, đánh giá anh lại một lượt: "Sao cậu không tự đưa đi?"

Lâm Vân Thiên cười bất đắc dĩ: "Vân Thư không thích tôi mà."

...

Lát sau, Hồ Vân Thư nhận được hai túi đồ, cũng biết là do người ban sáng gặp cho mình, cậu hoang mang hỏi Trần Vi Vũ: "Bạn í sao lại quan tâm mình vậy?" Không những biết cậu đang bệnh mà còn biết đồ uống ưa thích của cậu.

Trần Vi Vũ lấy sách vở ra bày đầy bàn, có ẩn ý nói: "Mình cũng không rõ nữa, sao cậu không đi hỏi xem?"

Cậu ngay tức khắc lắc đầu: "Thôi, mình không dám."

Trần Vi Vũ thở dài.

Một kẻ si tình nhưng không biết rằng mình si tình, một kẻ si tình khác thì lại suy đến nổi khờ khạo.

Hot

Comments

🄲🄻🄾🅄🄳

🄲🄻🄾🅄🄳

Nhưng mà ông anh có bà bồ rồi ấy...

2024-07-23

6

Diệp Tử Y❄ (❤🍀Bỉ Ngạn Hoa🍀❤)

Diệp Tử Y❄ (❤🍀Bỉ Ngạn Hoa🍀❤)

hóngggggg

2024-06-28

1

ebe muốn làm cá mặn phơi khô

ebe muốn làm cá mặn phơi khô

:) để mẹ xem con rễ chuộc lỗi như nào ms cho cưới

2024-06-28

7

Toàn bộ
Chapter
1 Chương 1: Ngày Hôm Đó
2 Chương 2: Tương Tư Khó Giấu
3 Chương 3: Đã Xong Rồi
4 Chương 4: Xa Cách
5 Chương 5: Nổi Giận
6 Chương 6: Cãi Nhau
7 Chương 7: Hôn Rồi
8 Chương 8: Từ Chối
9 Chương 9: Về Nhà
10 Chương 10: Trốn Tránh
11 Chương 11: Gặp Bạn Gái
12 Chương 12: Quở Trách
13 Chương 13: Gặp Tai Nạn
14 Chương 14: Không Muốn Quên
15 Chương 15: 3 Không
16 Chương 16: Si Tình
17 Chương 17: Khoảng Cách
18 Chương 18: Tự Sướng
19 Chương 19: Phát Hiện
20 Chương 20: Nhận Ra
21 Chương 21: Nhận Nhầm
22 Chương 22: Tử Tế
23 Chương 23: Mãi Không Tỉnh Mộng
24 Chương 24: Bỡ Ngỡ
25 Chương 25: Ngày Mưa
26 Chương 26: Tiếng Mưa
27 Chương 27: Lo Sợ
28 Chương 28: Đi Du Lịch
29 Chương 29: Chung Phòng
30 Chương 30: Sốt
31 Chương 31: Hôn
32 Chương 32: Lời Đồn
33 Chương 33: Nhận Ra
34 Chương 34: Chính Chắn Quá Cũng Không Tốt
35 Chương 35: Niềm Vui Ngắn Ngủi
36 Chương 36: Nhớ Lại
37 Chương 37: Quá Khứ
38 Chương 38: Gặp Gỡ
39 Chương 39: Thuở Bé
40 Chương 40: Lý Do
41 Chương 41: Bày Tỏ
42 Chương 42: Não Yêu Đương
43 Chương 43: Hiện Tại
44 Chương 44: Tương Lai
45 Chương 45: Thiếu Cảm Giác An Tâm
46 Chương 46: Ánh Mắt Không Biết Nói Dối
47 Chương 47: Không Còn Là Bạn
48 Chương 48: Hứa Hẹn
49 Chương 49: Suy Nghĩ
50 Chương 50: Kỳ Phát Tình
51 Chương 51: Lý Tính Và Cảm Tính
52 Chương 52: Đốt Lửa
Chapter

Updated 52 Episodes

1
Chương 1: Ngày Hôm Đó
2
Chương 2: Tương Tư Khó Giấu
3
Chương 3: Đã Xong Rồi
4
Chương 4: Xa Cách
5
Chương 5: Nổi Giận
6
Chương 6: Cãi Nhau
7
Chương 7: Hôn Rồi
8
Chương 8: Từ Chối
9
Chương 9: Về Nhà
10
Chương 10: Trốn Tránh
11
Chương 11: Gặp Bạn Gái
12
Chương 12: Quở Trách
13
Chương 13: Gặp Tai Nạn
14
Chương 14: Không Muốn Quên
15
Chương 15: 3 Không
16
Chương 16: Si Tình
17
Chương 17: Khoảng Cách
18
Chương 18: Tự Sướng
19
Chương 19: Phát Hiện
20
Chương 20: Nhận Ra
21
Chương 21: Nhận Nhầm
22
Chương 22: Tử Tế
23
Chương 23: Mãi Không Tỉnh Mộng
24
Chương 24: Bỡ Ngỡ
25
Chương 25: Ngày Mưa
26
Chương 26: Tiếng Mưa
27
Chương 27: Lo Sợ
28
Chương 28: Đi Du Lịch
29
Chương 29: Chung Phòng
30
Chương 30: Sốt
31
Chương 31: Hôn
32
Chương 32: Lời Đồn
33
Chương 33: Nhận Ra
34
Chương 34: Chính Chắn Quá Cũng Không Tốt
35
Chương 35: Niềm Vui Ngắn Ngủi
36
Chương 36: Nhớ Lại
37
Chương 37: Quá Khứ
38
Chương 38: Gặp Gỡ
39
Chương 39: Thuở Bé
40
Chương 40: Lý Do
41
Chương 41: Bày Tỏ
42
Chương 42: Não Yêu Đương
43
Chương 43: Hiện Tại
44
Chương 44: Tương Lai
45
Chương 45: Thiếu Cảm Giác An Tâm
46
Chương 46: Ánh Mắt Không Biết Nói Dối
47
Chương 47: Không Còn Là Bạn
48
Chương 48: Hứa Hẹn
49
Chương 49: Suy Nghĩ
50
Chương 50: Kỳ Phát Tình
51
Chương 51: Lý Tính Và Cảm Tính
52
Chương 52: Đốt Lửa

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play