CHƯƠNG 2: THÊ LƯƠNG

Sau một buổi tối đầy mệt mỏi, điều đầu tiên Mạc Thiểu Hu làm là thức dậy, cô dụi dụi mắt, tóc tai rối bời, ôm cơ thể tàn tạ lên. Ánh mắt thoái thác, hết vén váy nhìn xuống vùng nữ tính máu me đã loang hết ra chân ra đệm lại thấy tủi thân vô cùng.

Cô không còn đường lui nữa rồi.

Đặt chân xuống đất, rũ tấm váy thiếu sức sống xuống. Cô bước ra phía ban công. Tấm kính chắn ngang lại như ngăn cách cô với những điều hạnh phúc giản dị bên ngoài.

Mạc Thiểu Hu muốn mở cửa, nhưng với bộ dạng này của cô thì làm sao đây.

Trầm luân một đêm, cô không nghĩ bản thân mình sẽ hư hỏng đến mức thế.

Sao vậy?

Rõ ràng đêm qua cô mới là người chủ động cơ mà.

Ánh nắng ngoài kia hắt qua cửa kính, ánh nắng tưới tắn toát lên vẻ đẹp tuyệt diệu của người con gái.

Mặc dù môi bị hôn đến lem cả son, đầu tóc rũ rượi rối như bùi nhùi, những dấu hôn chằng chịt thêu trên những vết thương bị cha mẹ đánh đập cũng không giấu nổi sau lớp váy nhàu nhĩ.

Cô gái nhỏ không biết vì linh cảm gì mà lấy cảm thấy cô đơn đến vậy.

Rõ ràng đã trao thân cho người đàn ông cô yêu nhất, phải phải cô nên suy nghĩ một cách tích cực hơn. Nhưng dường như có một thứ gì đó cứ chặn đứng cô lại.

....

Cứ như vậy, mà hai tháng đã trôi qua, thực tình cái đêm định mệnh đó đi qua, Mạc Thiểu Hu chẳng muốn nhớ về cái đêm đó nữa.

Sáng sớm, một vài bông hoa cưới treo lung khắp nơi, đong thành từng vòng parabol loan mĩ tráng lệ.

Và cô thì cứ phải ở lì trong phòng bận tân trang liên tục cho ngày cưới giữa cô và người ấy.

Đám cưới này được tổ chức tại nhà thờ nổi tiếng ở thành phố. Mạc Thiểu Hu hé mắt ra phía cửa ra vào, cô hạnh phúc, thấy rằng tất cả họ hàng và bạn bè của Dương Trục Lưu liền đến cả. Cô không ngờ khi Dương Trục Lưu đồng ý kết hôn với một kẻ nghèo rớt mùng tới như cô lại được nhiều người ủng hộ đến thế.

Trước hôn lễ mấy ngày cô đã hào hứng mời ba mẹ tới đây để rước dâu nhưng lại chỉ đáp lại một câu từ cứ điện thoại: " Ôi dào, việc đám cưới mày mày phải tự động biết đường mà chuẩn bị chứ, ở quê tao còn có việc trồng rau nuôi cá, hơi đâu lên đấy chỉ để rước mày về nhà thằng chồng mày rồi đi về".

Mạc Thiểu Hu nghe câu đó xong thì cắn răng mỉm cười trong đau khổ, cô khóc mất mấy ngày. Đến hôm nay tâm trạng mới ổn định lại để chuẩn bị tinh thần về nhà chồng.

Mạc Thiểu Hu thoa lên mình chiếc viên son đắng, công việc này đáng lẽ sẽ phải có make- up artist đến để làm. Nhưng cô không có tiền nên phải tự làm nấy. Dù vậy, khi đứng trước gương, với dáng vẻ ngọt ngào của cô thì có làm gì cũng vẫn rất đẹp.

Khi số phận đã ép buộc con người ta phải như thế nào thì dù có đứng giữa ranh giới vòng vây của sự chết người vẫn phải luôn mỉm cười thỏa mãn.

Mạc Thiểu Hu bẽn lẽn chạy vào phòng tắm. Khi trở ra ngoài đã là một cô dâu với bộ váy trắng soiree tinh khiết. Một nhánh tóc bện vắt qua mái rồi cột lên búi tóc. Chiếc má hơi phính bánh bao, đôi má phấn lịm. Rắc thêm vài hạt kim tuyến tựa như tinh tú vì sao. Thực tình với chiều cao chỉ hơn mét năm đôi chút dường như mới là điểm trội nhất của cô, vì Mạc Thiểu Hu giờ đây trông hệt như búp bê sống vậy.

Thế này là cô tự mình làm hết đấy.

Cô cứ ấp ủ cái hạnh phúc nhỏ nhoi mãi ở trong lồng ngực, đến thời điểm thích hợp cô sẽ từ từ mà mở bung nó ra.

Giờ Đại Hỉ đã chạy sát tới chân, Thiểu Hu cầm lấy bó hoa hồng trắng chắp vá trước ngực, chỉ có một mình cô thôi, chẳng có người nào khác nữa. Vạt váy bồng bềnh trắng toát bỗng chốc được sự lo lắng kéo đi.

Kết hôn thật rồi...

Rồi Hu vuốt ve phần bụng hơi sưng của mình, mí mắt thoáng chốc ửng đỏ. Muốn tin cũng không ngờ rằng, thấy khẩu phần bản thân gia tăng không ít, bị bội thực, nôn mửa hết ra. Dẫn tới đi khám bệnh, đến khi.. điều không ngờ được, nhận được giấy báo bản thân đã mang thai.

Thật sự, kết quả này dường như đang dẫn lối cô vào ngõ cụt vậy.

Chẳng còn con đường nào để lui nữa rồi.

Đột nhiên có một lực lao tới, cả người cô lao về phía trước. Phía dưới bụng truyền đến cảm giác đau âm ỉ, Mạc Thiểu Hu cố gắng chống đất đứng dậy, nhưng cơn buồn nôn lại ập tới.

Mặt cô tái mét, cố gắng đậy miệng lại, tuy nhiên bất thành.

Ai đó đã nhìn thấy bộ dạng này của cô mà chỉ biết đứng khóc thét.

- Coi cái đống hổ lốn cô ta nôn ra kìa, váy cưới nó cũng vô tội mà sao cô nỡ lòng, haizzz. Eo ơi, cái mùi gì đâu mà tởm quá!

Hu ngẩng mặt.

Tưởng ai, hóa ra là Trần Uyển Dư, cô ta luôn cao ngạo như vậy.Trong chuyện tình giữa cô và Trục Dương, ả ta luôn là người xen vào nhiều nhất.

Nhưng điều kì lạ, sao hôm nay ả cũng bận váy cưới giống cô. Hôm nay, cô ta cũng phải kết hôn sao?

- Hừ, thì sao, váy thôi có thể bỏ tiền đi thuê váy khác, không thì liên quan tới cô.

Nhưng Mạc Thiểu Hu chẳng mảy may quan tâm đến, cô tặc lưỡi, chống đất đứng dậy, lướt qua Uyển Dư như một cơn gió.

Trần Uyển Dư khuôn mặt méo mó, ả cười khẩy, nghiến răng nghiến lợi bước tới, vung tay lên phía trước tính giáng xuống một cái bạt tai vào mặt Thiểu Hu.

- Dám bơ tao, mày chán sống rồi hả con này?

Cô ta bước lên phía trước, nhưng phần eo lại bị giữ lại bằng một bàn tay quen thuộc.

Uyển Dư đỏ mặt, không cần nhìn cô cũng biết người đó là ai rồi.

- Dương... Dương Trục Lưu?

Thiểu Hu ngoái lại nhìn, bọng mắt sưng húp.

Tuy đến bây giờ tiền sính lễ anh cũng còn chưa đưa cho gia đình cô nổi một hào. Lễ vật gia đình cô đều là do một tay Mạc Thiểu Hu chi trả, để qua mắt cha mẹ nhưng cô vẫn chấp nhận vì dù sao người đàn ông này sớm muộn gì cũng thuộc về cô rồi.

Dương Trục Lưu lại nghiễm nhiên hôn lên trán Trần Uyển Dư, ôm eo cô ta xoay người rời đi.

- Còn em thì sao, Dương... Dương Trục Lưu?...

Mạc Thiểu Hu thất thần đứng yên tại chỗ, trái tim như vỡ vụn.

Bước chân Dương Trục Lưu dừng lại, hắn cười vào mặt cô gái nhỏ:

- Cô nghĩ cô đáng giá bao nhiêu?

- Anh cái nói gì?!!

Ngày một khóc nhiều hơn.

- Cũng tại cô ngu dốt, nhân gian lắm tai ương bẫy bùng, vậy mà chỉ mới đôi ba câu cô đã tin lời người ta đến vậy.

Mạc Thiểu Hu đứng trân trân tại chỗ, cô lắc đầu, nghẹn ngào nói:

- Trục Lưu à...

- Mạc Thiểu Hu, cô câm mồm lại, khóc cái gì mà khóc. Cô nghĩ mình là cái thá gì mà bắt tôi phải cưới cô? Nhìn cô xem, cái gì cũng không có, tôi có điên?

Tên đàn ông mắng cô xong chợt tém lại, hắn vuốt cằm lại nói tiếp.

- Mà cũng cho cô biết luôn, chính vào cái đêm hai tháng trước là do tôi gài bẫy cô đấy, hắn trả cho tôi những vài triệu đô lận, đúng là đại gia mà!

Aaaa....

Mạc Thiểu Hu thống khổ, cô đau lòng, cô đau lòng quá, tại sao ông trời lại đối xứ với cô như thế, nước mắt ồ ạt chảy ra.

- Tại sao anh lại bán em đi?!

Cô rất muốn hỏi tại sao, tại sao hắn ta lại làm như thế. Thật tàn độc, nhẫn tâm phá hủy cuộc đời của cô mà lại còn là người mà cô yêu thương nhất thế gian này có tồi tệ không cơ chứ.

Dương Trục Lưu im lặng không trả lời làm cô hận hắn nhiều hơn, cô gào thét.

Bất giác cơn ốm nghén của cô lại ập tới, cô buồn nôn quá, nhanh chóng lao tới thùng rác trước sự khinh bỉ của họ hàng Dương Trục Lưu hắn.

Mà người đàn ông kia vẫn ra sức chửi cô mắng cô làm cô mất mặt trước bao nhiêu người.

Sau hôm đó, cô tuyệt vọng vô cùng, mất hết tất cả rồi, trời đột điên đổ cơn mưa to tầm tã như muốn khóc thay cô...

Tình yêu từng ấy năm cứ thế mà theo đám mây đi mất, tình yêu từng ấy năm dần vụt tắt

Hot

Comments

Mai uyên - 梅渊

Mai uyên - 梅渊

chap này đọc thấy thương quá tr oi

2024-08-04

0

Mai uyên - 梅渊

Mai uyên - 梅渊

ác v máa

2024-08-04

0

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 1: NGOÀI DỰ KIẾN
2 CHƯƠNG 2: THÊ LƯƠNG
3 CHƯƠNG 3: LẠC LÕNG
4 CHƯƠNG 4: ÁNH SÁNG LẬP LÒE
5 CHƯƠNG 5: MANG THAI RỒI THÌ KHÔNG NÊN ẢO TƯỞNG
6 CHƯƠNG 6: NGƯỢC NẮNG
7 CHƯƠNG 7: MỘC LAN
8 CHƯƠNG 8: TÔI MANG THAI RỒI
9 CHƯƠNG 9: MỐI THÙ PHẢI TRẢ
10 CHƯƠNG 10: VUI THẬT ĐẤY
11 CHƯƠNG 11: VỠ MỘNG
12 CHƯƠNG 12: TÂM TÍNH KHÓ ĐOÁN
13 CHƯƠNG 13: TẠI SAO CÔ LẠI QUÊN MẤT ĐIỀU NÀY CHỨ
14 CHƯƠNG 14: CÔ TA LÀ CON GÁI BÁC CÓ ĐÚNG KHÔNG
15 CHƯƠNG 15: BẤT NGỜ
16 CHƯƠNG 16: ẬP ĐẾN
17 CHƯƠNG 17: CHỊ, EM THÍCH CHỊ
18 CHƯƠNG 18: TÊN ĐÀN ÔNG NÀY CHÍNH LÀ ĐỒ HAI MẶT
19 CHƯƠNG 19: CẢM ĐỘNG NHƯNG RỒI THẤT VỌNG
20 CHƯƠNG 20: EM CÒN QUÁ YẾU ĐUỐI MỚI ĐỂ BỊ ĐÁNH NHƯ THẾ
21 CHƯƠNG 21: BIẾT ĐƯỢC SỰ THẬT
22 CHƯƠNG 22: CÔ SẼ MẤT CON SAO
23 CHƯƠNG 23: KẺ BỎ CON NHƯ ÔNG THÌ CÓ QUYỀN GÌ MÀ LÊN ÁN TÔI.
24 CHƯƠNG 24: MẸ CHỒNG NÀNG DÂU KHÓ KHĂN
25 CHƯƠNG 25: EM TỰ MÌNH MÀ LÀM ĐI
26 CHƯƠNG 26: LÀM TÌNH NHÂN CỦA TÔI ĐI
27 CHƯƠNG 27: THỨ LỖI CHO CHA
28 CHƯƠNG 28: RƯỢU NGỌT, RƯỢU NGON
29 CHƯƠNG 29: NỖI LÒNG CỦA TRIỆN TUỆ KHIẾT
30 CHƯƠNG 30: QUỶNH NGẠN HOA ĐI NGOẠI TÌNH?
31 CHƯƠNG 31: HAI ĐỨA TRẺ ÔM NHAU
32 CHƯƠNG 32: QUÁ KHỨ
33 CHƯƠNG 33: NGÀY CON HẠNH PHÚC NHẤT LÀ KHI NÀO ẤY NHỈ?
34 CHƯƠNG 34: VỢ CHỒNG LÀM HÒA
35 CHƯƠNG 35: THẠC ÂN ĐÁNG NGHI?
36 CHƯƠNG 36: CUỘC GẶP GỠ BAN ĐÊM
37 CHƯƠNG 37: QUỶNH NGẠN HOA HỐI LỖI
38 CHƯƠNG 38: MẠC THIỂU HU BỊ VU OAN
39 CHƯƠNG 39: PHANH TRẦN TỘI LỖI
40 CHƯƠNG 40: MỌI VIỆC XONG XUÔI
41 CHƯƠNG 41: NGƯỜI BẠN CHÍ CỐT
42 CHƯƠNG 42: HIỂU LẦM ĐÁNG TIẾC.
43 CHƯƠNG 43: ANH YÊU EM
44 CHƯƠNG 44: BUỘC PHẢI RỜI XA
45 CHƯƠNG 45: NGỦ ĐI NHÉ, EM GÁI NHỎ CỦA ANH.
46 CHƯƠNG 46: NGỘ RA
47 CHƯƠNG 47: CÔ VÀ ĐỨA BÉ MAU ĐI CHẾT ĐI!
48 CHƯƠNG 48: LẠI MỘT LẦN NỮA NGUY KỊCH
49 CHƯƠNG 49: ANH VỢ EM RỂ ĐI ĂN VỚI NHAU
50 CHƯƠNG 50: ĐỨA BÉ KHÔNG GIỮ ĐƯỢC.
51 CHƯƠNG 51: ANH MUỐN BÙ ĐẮP NHƯNG EM LẠI NÓI MUỐN LY HÔN.
52 CHƯƠNG 52: RA DÁNG BÀ QUỶNH
53 CHƯƠNG 53: THẤU HIỂU
54 CHƯƠNG 54: EM CŨNG CÓ BẤT NGỜ
55 CHƯƠNG 55: BẤT NGỜ KHÔNG CHẠM ĐẾN
56 CHƯƠNG 56:
57 CHƯƠNG 58: CON GÁI: GIAI NHI VÀ THI NHIỄM
58 CHƯƠNG 58: VỀ QUỶNH GIA
59 CHƯƠNG 59: BA NĂM, CÔ ĐÃ ĐỦ NĂNG LỰC.
60 CHƯƠNG 60: ĐỘT NHẬP
61 CHƯƠNG 61: BA NĂM, ANH TRỪNG PHẠT
62 CHƯƠNG 62: GIẰNG CO
63 CHƯƠNG 63: DUỆ MINH TỚI NHÀ
64 CHƯƠNG 64: LẠI LÀ "BẤT NGỜ " GÌ NỮA ĐÂY
65 CHƯƠNG 65: CHÂN TƯỚNG DẦN HÉ LỘ
66 CHƯƠNG 66: CHÚNG TA LẠI KẾT HÔN ĐI
67 CHƯƠNG 67: LẠI LÀ ANH VỢ EM RỂ
68 CHƯƠNG 68: ĐÃ ĐẾN BỆNH VIỆN THẨM MỸ NÀO RỒI?
69 CHƯƠNG 69: ĐI TÌM DUỆ MINH (BIẾN CỐ LỚN ). TRỜI HÔM ĐÓ NHẤT ĐỊNH SẼ NẮNG
70 CHƯƠNG 70: MỘT PHA ĐỐI ĐẦU
71 CHƯƠNG 71: DÌ ĐẾN NHÀ
72 CHƯƠNG 72: LẬT MẶT
73 CHƯƠNG 73: BƯỚC QUA XÁC TAO ĐÃ
74 CHƯƠNG 74: NHANH GỌN LẸ
75 CHƯƠNG 75: QUỶNH NGẠN HOA KHÔNG CÒN NỮA?
76 CHƯƠNG 76
Chapter

Updated 76 Episodes

1
CHƯƠNG 1: NGOÀI DỰ KIẾN
2
CHƯƠNG 2: THÊ LƯƠNG
3
CHƯƠNG 3: LẠC LÕNG
4
CHƯƠNG 4: ÁNH SÁNG LẬP LÒE
5
CHƯƠNG 5: MANG THAI RỒI THÌ KHÔNG NÊN ẢO TƯỞNG
6
CHƯƠNG 6: NGƯỢC NẮNG
7
CHƯƠNG 7: MỘC LAN
8
CHƯƠNG 8: TÔI MANG THAI RỒI
9
CHƯƠNG 9: MỐI THÙ PHẢI TRẢ
10
CHƯƠNG 10: VUI THẬT ĐẤY
11
CHƯƠNG 11: VỠ MỘNG
12
CHƯƠNG 12: TÂM TÍNH KHÓ ĐOÁN
13
CHƯƠNG 13: TẠI SAO CÔ LẠI QUÊN MẤT ĐIỀU NÀY CHỨ
14
CHƯƠNG 14: CÔ TA LÀ CON GÁI BÁC CÓ ĐÚNG KHÔNG
15
CHƯƠNG 15: BẤT NGỜ
16
CHƯƠNG 16: ẬP ĐẾN
17
CHƯƠNG 17: CHỊ, EM THÍCH CHỊ
18
CHƯƠNG 18: TÊN ĐÀN ÔNG NÀY CHÍNH LÀ ĐỒ HAI MẶT
19
CHƯƠNG 19: CẢM ĐỘNG NHƯNG RỒI THẤT VỌNG
20
CHƯƠNG 20: EM CÒN QUÁ YẾU ĐUỐI MỚI ĐỂ BỊ ĐÁNH NHƯ THẾ
21
CHƯƠNG 21: BIẾT ĐƯỢC SỰ THẬT
22
CHƯƠNG 22: CÔ SẼ MẤT CON SAO
23
CHƯƠNG 23: KẺ BỎ CON NHƯ ÔNG THÌ CÓ QUYỀN GÌ MÀ LÊN ÁN TÔI.
24
CHƯƠNG 24: MẸ CHỒNG NÀNG DÂU KHÓ KHĂN
25
CHƯƠNG 25: EM TỰ MÌNH MÀ LÀM ĐI
26
CHƯƠNG 26: LÀM TÌNH NHÂN CỦA TÔI ĐI
27
CHƯƠNG 27: THỨ LỖI CHO CHA
28
CHƯƠNG 28: RƯỢU NGỌT, RƯỢU NGON
29
CHƯƠNG 29: NỖI LÒNG CỦA TRIỆN TUỆ KHIẾT
30
CHƯƠNG 30: QUỶNH NGẠN HOA ĐI NGOẠI TÌNH?
31
CHƯƠNG 31: HAI ĐỨA TRẺ ÔM NHAU
32
CHƯƠNG 32: QUÁ KHỨ
33
CHƯƠNG 33: NGÀY CON HẠNH PHÚC NHẤT LÀ KHI NÀO ẤY NHỈ?
34
CHƯƠNG 34: VỢ CHỒNG LÀM HÒA
35
CHƯƠNG 35: THẠC ÂN ĐÁNG NGHI?
36
CHƯƠNG 36: CUỘC GẶP GỠ BAN ĐÊM
37
CHƯƠNG 37: QUỶNH NGẠN HOA HỐI LỖI
38
CHƯƠNG 38: MẠC THIỂU HU BỊ VU OAN
39
CHƯƠNG 39: PHANH TRẦN TỘI LỖI
40
CHƯƠNG 40: MỌI VIỆC XONG XUÔI
41
CHƯƠNG 41: NGƯỜI BẠN CHÍ CỐT
42
CHƯƠNG 42: HIỂU LẦM ĐÁNG TIẾC.
43
CHƯƠNG 43: ANH YÊU EM
44
CHƯƠNG 44: BUỘC PHẢI RỜI XA
45
CHƯƠNG 45: NGỦ ĐI NHÉ, EM GÁI NHỎ CỦA ANH.
46
CHƯƠNG 46: NGỘ RA
47
CHƯƠNG 47: CÔ VÀ ĐỨA BÉ MAU ĐI CHẾT ĐI!
48
CHƯƠNG 48: LẠI MỘT LẦN NỮA NGUY KỊCH
49
CHƯƠNG 49: ANH VỢ EM RỂ ĐI ĂN VỚI NHAU
50
CHƯƠNG 50: ĐỨA BÉ KHÔNG GIỮ ĐƯỢC.
51
CHƯƠNG 51: ANH MUỐN BÙ ĐẮP NHƯNG EM LẠI NÓI MUỐN LY HÔN.
52
CHƯƠNG 52: RA DÁNG BÀ QUỶNH
53
CHƯƠNG 53: THẤU HIỂU
54
CHƯƠNG 54: EM CŨNG CÓ BẤT NGỜ
55
CHƯƠNG 55: BẤT NGỜ KHÔNG CHẠM ĐẾN
56
CHƯƠNG 56:
57
CHƯƠNG 58: CON GÁI: GIAI NHI VÀ THI NHIỄM
58
CHƯƠNG 58: VỀ QUỶNH GIA
59
CHƯƠNG 59: BA NĂM, CÔ ĐÃ ĐỦ NĂNG LỰC.
60
CHƯƠNG 60: ĐỘT NHẬP
61
CHƯƠNG 61: BA NĂM, ANH TRỪNG PHẠT
62
CHƯƠNG 62: GIẰNG CO
63
CHƯƠNG 63: DUỆ MINH TỚI NHÀ
64
CHƯƠNG 64: LẠI LÀ "BẤT NGỜ " GÌ NỮA ĐÂY
65
CHƯƠNG 65: CHÂN TƯỚNG DẦN HÉ LỘ
66
CHƯƠNG 66: CHÚNG TA LẠI KẾT HÔN ĐI
67
CHƯƠNG 67: LẠI LÀ ANH VỢ EM RỂ
68
CHƯƠNG 68: ĐÃ ĐẾN BỆNH VIỆN THẨM MỸ NÀO RỒI?
69
CHƯƠNG 69: ĐI TÌM DUỆ MINH (BIẾN CỐ LỚN ). TRỜI HÔM ĐÓ NHẤT ĐỊNH SẼ NẮNG
70
CHƯƠNG 70: MỘT PHA ĐỐI ĐẦU
71
CHƯƠNG 71: DÌ ĐẾN NHÀ
72
CHƯƠNG 72: LẬT MẶT
73
CHƯƠNG 73: BƯỚC QUA XÁC TAO ĐÃ
74
CHƯƠNG 74: NHANH GỌN LẸ
75
CHƯƠNG 75: QUỶNH NGẠN HOA KHÔNG CÒN NỮA?
76
CHƯƠNG 76

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play