CHƯƠNG 8: TÔI MANG THAI RỒI

Tối hôm qua, Mạc Thiểu Hu đã thức trông mẹ nuôi suốt cả đêm, mí mắt cô khẽ rúng động, đập vào mắt Mạc phu nhân khi tỉnh dậy là đứa con gái nhỏ của mình đã nằm gục trên chân bà.

Mạc phu nhân tặc lưỡi, khoác tạm cho cô tấm chăn mỏng mình vừa đắp, thản nhiên đi ra khỏi giường như chưa từng có tiền lệ.

Ra khỏi ban công, Mạc phu nhân bắt gặp lão Mạc đang rít thuốc ở đó, lão phu nhân giật lấy điếu thuốc hắn hút dở, cho vào miệng mình.

Ông Mạc cũng không lấy làm lạ, chán chường lại chẹp miệng vài cái.

- Bà không cảm thấy có lỗi với con bé à, hôm qua nó đã cãi nhau một trận om củ tỏi với tôi chỉ vì bà đấy, hình như nó còn dự tính sẽ bán thân đi để cứu bà.

Mạc phu nhân nhíu mày, nhướn vai cợt nhả.

- Thế thì liên quan gì đến tôi?

- Trước đây cũng vậy và giờ cũng vậy, nó tự lập từ lúc còn rất nhỏ nên so với những đứa trẻ hiện nay thì cứng cáp hơn rất nhiều. Bán thân? Ông nghĩ nó sẽ dằn vặt, hay đau khổ vì điều đó ư? Có khi, bây giờ có kể lại chuyện lúc nó 4 tuổi ta đã làm gì với nó, nó cũng chẳng giận đâu!

- Bà, bà tốt nhất nên im miệng lại cho tôi!

Mạc lão gia vội vàng bịp miệng bà lại. Ông ngó trước ngó sau, đến khi không thấy ai với thả bà ra.

- Cái ông à này, ngộp chết tôi rồi.

- Nhớ nấy, không được manh động.

Ông chỉ thẳng tay vào mặt bà. Vẻ mặt kia là giận dữ, hay đang bất an về một điều gì đó?

_______

Thoáng cái đó đã là một tuần trở lại đây.

Mạc Thiểu Hu đã sắp xếp lịch dưới quê để bắt xe lên thành phố nhận tấm bằng đại học. Mạc Thiểu Hu cột tạm tóc đuôi ngựa ra đằng sau, lộ cần cổ trắng ngần quyến rũ, cô mặc chiếc đầm xòe qua đầu gối, trưởng thành mà nhã nhặn.

Thiểu Hu vừa đến trường, giảng viên đã ôm cô thật chặt.

- A, Hu à, không ngờ em lại đến đây, thầy vui lắm đấy, mà con của em còn nhỏ, đến đây sớm thế làm gì, sao không đợi đến lúc sinh con rồi hẵng hay...

Mạc Thiểu Hu cười trừ lễ nghĩa đáp lại cái ôm của thầy giáo. Thầy đối đáp với cô chẳng khác gì một người cha cả, nên đối với ông biết chuyện cô mang thai cũng là lẽ thường tình.

- Ai da cái đứa trẻ này thật là, bề ngoài có vẻ lành lặn vậy mà cũng có lúc bồng bột như thế, nhưng vậy cũng không sao, nếu như đối đãi với Dương Trục Lưu thật lòng như thế thì cũng tốt...

Nhưng ông đâu biết người thanh niên mà ông đã đặt cược cả thanh xuân của Thiểu Hu vào đã dối cô hết lần này đến lần khác. Hơn nữa dự định của cô tro trong tương lai là sẽ làm mẹ đơn thân, ảm đạm yên bình sống qua ngày...

Ánh bắng chảy đầy lên vai của người con gái nhỏ, cầm tấm bằng tốt nghiệp không giấu nổi nụ cười hạnh phúc trên môi. Một người thợ chụp ảnh trông thấy đã vời cô lại.

- Cầm khư khư bằng trên tay thế kia chắc là vừa đúng không. Không sao, lại đây để ta chụp cho tấm ảnh, ta chỉ lấy tiền đem rửa thôi, không lấy tiền chụp đâu.

- Mạc Thiểu Hu, chụp cho thầy một tấm với em nữa nhé.

Thầy giáo nhìn cô, vui vẻ đáp lại.

Quả thực, người con gái hiền dịu, nói năng thùy mị nết na như Mạc Thiểu Hu dễ tan chảy thật, muốn ghét lấy cũng khó.

Thiểu Hu gật đầu, tự sửa soạn lại tóc tai mình, thầy giáo bắt đầu đặt tay lên vai Thiểu Hu tạo dáng.

Đột nhiên, vang lên tiếng hò hét của nữ sinh gây sự chú ý. Từ xa bóng dáng hào nhoáng hết sức lố bịch đi lại- với Mạc Thiểu Hu thì đó là thế!

Cô đơ cả người, thầy trợ giảng cứ lay lay lấy vai cô liên hồi.

- Thiểu Hu à, sao thế em, hình như người ta đang đi về phía em đấy!

Đám nữ sinh kia không ngừng hò hét. Đến khi hắn dừng chân lại trước cô, Mạc Thiểu Hu mới hoàn hồn lại.

Người đàn ông này môi đẹp, mắt đẹp, gì cũng đẹp, gì cũng thật chuẩn mực. Lồng ngực trái cô ấy, nó nhộn nhạo hết lên rồi.

Lạ thật, sao tên này hôm nay lại tới đây.

Một tay hắn cầm hoa, tay còn lại xỏ mũi túi quần. Đầu nghiêng về một bên.

- Tặng hoa cho bạn gái lúc tốt nghiệp sao, ngọt chết tui rùi~

Nữ sinh trong trường xỉu ngang một hàng.

- Chào mừng, bé cưng, em cũng đã lớn rồi.

Người đàn ông này mỉm cười thật dịu dàng, khiến trái tim cô xao xuyến biết bao.

Quỷnh Ngạn Hoa đưa bó hoa trước mặt cô, nhưng mãi không thấy cô đáp lại, sắc mặt hắn liền xịu xuống.

Chỉ thấy, bó hoa cả triệu đô sau đó bị văng xuống nền đất, cánh hoa rơi lõa xõa còn sắc mặt Thiểu Hu liền biến đổi, hai chân cô quắp chặt vào eo hắn, đôi mắt ngấn lệ, cô không tin vào trước mắt mình nữa rồi.

Quỷnh Ngạn Hoa vậy mà lại hôn cô trước mặt bao người.

Mạc Thiểu Hu môi lưỡi bị cắn mút đến hổ thẹn, mông áp sát vào người hắn, gáy hổn lọn bị giữ chặt lại không cho cơ hội phản kháng. Mùi hương nam tính bao bọc lấy vị giác cô, cơ thể đã bắt đầu sinh ra phản ứng.

Thiểu Hu hai chân giãy nảy, cho đến lúc hắn rời môi mới thôi.

- Tại sao lại không hưởng thụ?

Quỷnh Ngạn Hoa thật sự rất khó chịu, hắn nghiêng đầu hỏi.

Mạc Thiểu Hu ngại ngùng, nhanh chóng lau miệng đi.

- Tôi... tôi... Hay là ta tới cục dân chính đi!

Quỷnh Ngạn Hoa lần này đã thực sự mở tròn con mắt, hắn cô lên trên vai.

- Được, từ giờ anh sẽ chỉ nghe theo mình em thôi!

...

- Ưm, thả tôi ra.

Mạc Thiểu Hu bị đẩy ngã xuống đệm xe, quần áo liền bị sờ soạng khắp nơi.

Người đàn ông ông này tác phong thật bá đạo, bằng một nét kí tên hắn và cô ở cục dân chính liền ném cô vào trong xe một cách thô bạo.

Đôi dép quai hậu bị tháo ra quăng về buồng lái, Mạc Thiểu Hu chống cự, cô buông lơi cánh tay hắn ra liền bị chế trụ lên trên đỉnh đầu.

Bàn tay thon dài mơn trớn lấy chốt áo con của cô, tháo nó ra. Lần thứ hai bị đụng chạm vào ngực, Mạc Thiểu Hu vẫn chưa thể thích ứng nổi cảm giác này.

Có chút lạnh lẽo lại như có dòng điện chạy khắp sống lưng vậy. Má mochi ửng hồng, quay sang một bên.

- Sao? Hối hận?

Quỷnh Ngạn Hoa cúi xuống thì thầm vào tai cô một cách nhẹ nhàng, hắn rút tay còn vương lại mùi vị trên cơ thể Thiểu Hu, vuốt ve lấy bọng cằm, nâng niu nó như viên ngọc trân quý vậy.

Khắp mình Mạc Thiểu Hu run rẩy. Cô nhắm mắt, hai mí môi khép chặt vào nhau một cách cam chịu.

Bàn tay hắn cứ mơn trớn khắp người cô, khuôn miệng quyến rũ há ra cắn mút cần cổ trắng ngần cô như một viên kẹo.

- Em có biết một phép tối thiểu nhất của người con gái là không được phép buộc tóc đuôi ngựa trước mặt người đàn ông không?

Quỷnh Ngạn Hoa vô sỉ vén áo cô lên cao, thổi nhẹ vào ngực cô một cái.

- Bé yêu, sao ngực em lại nhỏ thế này, chưa lớn hết à?

Tôi không phải trẻ con nữa!- Mạc Thiểu Hu thật sự muốn hét lên như vậy.

Nhưng giây sau đó Mạc Thiểu Hu giật thột. Người đàn ông này không ngờ lại cắn vào ngực của cô.

Đầu nhũ hoa bị đụng chạm liên tục làm Mạc Thiểu Hu có chút nhộn nhạo. Hai cánh tay dần được buông lỏng, Mạc Thiểu Hu nhanh chóng che đi miệng mình, ngăn cho tiếng rên rỉ phát ra khỏi miệng. Nhìn đầu nốt ruồi mị hoặc trên cổ hắn, thật sự không dám tin vào con người trước mắt mình nữa.

- Hoa...

Thiểu Hu nghẹn ngào nói, nhẹ nhàng ôm ấp lấy lồng ngực mình.

- Anh làm thế với tôi cũng được thôi, nhưng có thể nhẹ nhàng được không... Tôi, tôi đang mang thai.

Quỷnh Ngạn Hoa liền đứng hình lại, tròng mắt nổi đầy tơ máu, hắn giận quá mất khôn, túm lấy cổ áo cô, lực tay ép vào khiến cô tắt thở đến nơi, gằn từng chữ một.

- Cô nói gì? Mẹ kiếp, dám lừa tôi?

Người phụ nữ này, giấy giấy đăng ký kết hôn đã xong xuôi cả. Bây giờ con nói bản thân đang mang thai. Đổ vỏ cho ăn hay gì?

Là một người đàn ông, việc không biết bản thân nuôi phải đứa con của một thằng khác là nỗi sỉ nhục to lớn đến lòng tự trọng.

Nếu nói đến đêm đó mà nói thì chỉ có một lần duy nhất hắn cùng cô. Ừ thì lúc đó quên mang biện pháp phòng tránh đi nhưng nói cho trót lọt thì rốt cuộc thì tiền trả cho cũng xong xuôi cả thì đêm đó mục đích duy nhất cũng chỉ là muốn vui vẻ cùng cô, và còn ý gì khác nữa là để nói sau. Xét cho cùng thì khả năng mang thai vẫn rất là thấp, dường như không có.

Hơn nữa khi ký hợp đồng một đêm mua bán Mạc Thiểu Hu của Dương Trục Lưu là trước đây anh ta và cô từng là người yêu cũ của nhau. Tuy rằng chỉ là chia tay đơn phương và Thiểu Hu không biết. Nhưng nếu có thể khiến cô gái nhỏ đơn phương say đắm thì ắt phải hai người đã phải trải qua cuộc tình đậm nồng như chuyện giường chiếu rồi cũng nên.

Quỷnh Ngạn Hoa cũng không quan tâm quá đến lần đầu của người con gái rằng sẽ ra máu bởi vì chuyện phụ nữ sinh con vẫn còn tấm "màng " không phải là hiếm gặp. Có khi Mạc Thiểu Hu đã phẫu thuật "nâng cấp " hay... do trong lúc quan hệ "cái đó " của Dương Trục Lưu không đủ lớn nên không rách được...

Hot

Comments

Hà Tiêu🐰

Hà Tiêu🐰

Thế ông ngực có to hơn bả hum:) Để tui thử cái

2024-08-13

0

۵𝑴𝒊𝒏~𝑱𝒚۵

۵𝑴𝒊𝒏~𝑱𝒚۵

/Puke//Puke//Puke/

2024-07-24

0

#ngpduy😘

#ngpduy😘

cha ơi chaa

2024-07-20

1

Toàn bộ
Chapter
1 CHƯƠNG 1: NGOÀI DỰ KIẾN
2 CHƯƠNG 2: THÊ LƯƠNG
3 CHƯƠNG 3: LẠC LÕNG
4 CHƯƠNG 4: ÁNH SÁNG LẬP LÒE
5 CHƯƠNG 5: MANG THAI RỒI THÌ KHÔNG NÊN ẢO TƯỞNG
6 CHƯƠNG 6: NGƯỢC NẮNG
7 CHƯƠNG 7: MỘC LAN
8 CHƯƠNG 8: TÔI MANG THAI RỒI
9 CHƯƠNG 9: MỐI THÙ PHẢI TRẢ
10 CHƯƠNG 10: VUI THẬT ĐẤY
11 CHƯƠNG 11: VỠ MỘNG
12 CHƯƠNG 12: TÂM TÍNH KHÓ ĐOÁN
13 CHƯƠNG 13: TẠI SAO CÔ LẠI QUÊN MẤT ĐIỀU NÀY CHỨ
14 CHƯƠNG 14: CÔ TA LÀ CON GÁI BÁC CÓ ĐÚNG KHÔNG
15 CHƯƠNG 15: BẤT NGỜ
16 CHƯƠNG 16: ẬP ĐẾN
17 CHƯƠNG 17: CHỊ, EM THÍCH CHỊ
18 CHƯƠNG 18: TÊN ĐÀN ÔNG NÀY CHÍNH LÀ ĐỒ HAI MẶT
19 CHƯƠNG 19: CẢM ĐỘNG NHƯNG RỒI THẤT VỌNG
20 CHƯƠNG 20: EM CÒN QUÁ YẾU ĐUỐI MỚI ĐỂ BỊ ĐÁNH NHƯ THẾ
21 CHƯƠNG 21: BIẾT ĐƯỢC SỰ THẬT
22 CHƯƠNG 22: CÔ SẼ MẤT CON SAO
23 CHƯƠNG 23: KẺ BỎ CON NHƯ ÔNG THÌ CÓ QUYỀN GÌ MÀ LÊN ÁN TÔI.
24 CHƯƠNG 24: MẸ CHỒNG NÀNG DÂU KHÓ KHĂN
25 CHƯƠNG 25: EM TỰ MÌNH MÀ LÀM ĐI
26 CHƯƠNG 26: LÀM TÌNH NHÂN CỦA TÔI ĐI
27 CHƯƠNG 27: THỨ LỖI CHO CHA
28 CHƯƠNG 28: RƯỢU NGỌT, RƯỢU NGON
29 CHƯƠNG 29: NỖI LÒNG CỦA TRIỆN TUỆ KHIẾT
30 CHƯƠNG 30: QUỶNH NGẠN HOA ĐI NGOẠI TÌNH?
31 CHƯƠNG 31: HAI ĐỨA TRẺ ÔM NHAU
32 CHƯƠNG 32: QUÁ KHỨ
33 CHƯƠNG 33: NGÀY CON HẠNH PHÚC NHẤT LÀ KHI NÀO ẤY NHỈ?
34 CHƯƠNG 34: VỢ CHỒNG LÀM HÒA
35 CHƯƠNG 35: THẠC ÂN ĐÁNG NGHI?
36 CHƯƠNG 36: CUỘC GẶP GỠ BAN ĐÊM
37 CHƯƠNG 37: QUỶNH NGẠN HOA HỐI LỖI
38 CHƯƠNG 38: MẠC THIỂU HU BỊ VU OAN
39 CHƯƠNG 39: PHANH TRẦN TỘI LỖI
40 CHƯƠNG 40: MỌI VIỆC XONG XUÔI
41 CHƯƠNG 41: NGƯỜI BẠN CHÍ CỐT
42 CHƯƠNG 42: HIỂU LẦM ĐÁNG TIẾC.
43 CHƯƠNG 43: ANH YÊU EM
44 CHƯƠNG 44: BUỘC PHẢI RỜI XA
45 CHƯƠNG 45: NGỦ ĐI NHÉ, EM GÁI NHỎ CỦA ANH.
46 CHƯƠNG 46: NGỘ RA
47 CHƯƠNG 47: CÔ VÀ ĐỨA BÉ MAU ĐI CHẾT ĐI!
48 CHƯƠNG 48: LẠI MỘT LẦN NỮA NGUY KỊCH
49 CHƯƠNG 49: ANH VỢ EM RỂ ĐI ĂN VỚI NHAU
50 CHƯƠNG 50: ĐỨA BÉ KHÔNG GIỮ ĐƯỢC.
51 CHƯƠNG 51: ANH MUỐN BÙ ĐẮP NHƯNG EM LẠI NÓI MUỐN LY HÔN.
52 CHƯƠNG 52: RA DÁNG BÀ QUỶNH
53 CHƯƠNG 53: THẤU HIỂU
54 CHƯƠNG 54: EM CŨNG CÓ BẤT NGỜ
55 CHƯƠNG 55: BẤT NGỜ KHÔNG CHẠM ĐẾN
56 CHƯƠNG 56:
57 CHƯƠNG 58: CON GÁI: GIAI NHI VÀ THI NHIỄM
58 CHƯƠNG 58: VỀ QUỶNH GIA
59 CHƯƠNG 59: BA NĂM, CÔ ĐÃ ĐỦ NĂNG LỰC.
60 CHƯƠNG 60: ĐỘT NHẬP
61 CHƯƠNG 61: BA NĂM, ANH TRỪNG PHẠT
62 CHƯƠNG 62: GIẰNG CO
63 CHƯƠNG 63: DUỆ MINH TỚI NHÀ
64 CHƯƠNG 64: LẠI LÀ "BẤT NGỜ " GÌ NỮA ĐÂY
65 CHƯƠNG 65: CHÂN TƯỚNG DẦN HÉ LỘ
66 CHƯƠNG 66: CHÚNG TA LẠI KẾT HÔN ĐI
67 CHƯƠNG 67: LẠI LÀ ANH VỢ EM RỂ
68 CHƯƠNG 68: ĐÃ ĐẾN BỆNH VIỆN THẨM MỸ NÀO RỒI?
69 CHƯƠNG 69: ĐI TÌM DUỆ MINH (BIẾN CỐ LỚN ). TRỜI HÔM ĐÓ NHẤT ĐỊNH SẼ NẮNG
70 CHƯƠNG 70: MỘT PHA ĐỐI ĐẦU
71 CHƯƠNG 71: DÌ ĐẾN NHÀ
72 CHƯƠNG 72: LẬT MẶT
73 CHƯƠNG 73: BƯỚC QUA XÁC TAO ĐÃ
74 CHƯƠNG 74: NHANH GỌN LẸ
75 CHƯƠNG 75: QUỶNH NGẠN HOA KHÔNG CÒN NỮA?
76 CHƯƠNG 76
Chapter

Updated 76 Episodes

1
CHƯƠNG 1: NGOÀI DỰ KIẾN
2
CHƯƠNG 2: THÊ LƯƠNG
3
CHƯƠNG 3: LẠC LÕNG
4
CHƯƠNG 4: ÁNH SÁNG LẬP LÒE
5
CHƯƠNG 5: MANG THAI RỒI THÌ KHÔNG NÊN ẢO TƯỞNG
6
CHƯƠNG 6: NGƯỢC NẮNG
7
CHƯƠNG 7: MỘC LAN
8
CHƯƠNG 8: TÔI MANG THAI RỒI
9
CHƯƠNG 9: MỐI THÙ PHẢI TRẢ
10
CHƯƠNG 10: VUI THẬT ĐẤY
11
CHƯƠNG 11: VỠ MỘNG
12
CHƯƠNG 12: TÂM TÍNH KHÓ ĐOÁN
13
CHƯƠNG 13: TẠI SAO CÔ LẠI QUÊN MẤT ĐIỀU NÀY CHỨ
14
CHƯƠNG 14: CÔ TA LÀ CON GÁI BÁC CÓ ĐÚNG KHÔNG
15
CHƯƠNG 15: BẤT NGỜ
16
CHƯƠNG 16: ẬP ĐẾN
17
CHƯƠNG 17: CHỊ, EM THÍCH CHỊ
18
CHƯƠNG 18: TÊN ĐÀN ÔNG NÀY CHÍNH LÀ ĐỒ HAI MẶT
19
CHƯƠNG 19: CẢM ĐỘNG NHƯNG RỒI THẤT VỌNG
20
CHƯƠNG 20: EM CÒN QUÁ YẾU ĐUỐI MỚI ĐỂ BỊ ĐÁNH NHƯ THẾ
21
CHƯƠNG 21: BIẾT ĐƯỢC SỰ THẬT
22
CHƯƠNG 22: CÔ SẼ MẤT CON SAO
23
CHƯƠNG 23: KẺ BỎ CON NHƯ ÔNG THÌ CÓ QUYỀN GÌ MÀ LÊN ÁN TÔI.
24
CHƯƠNG 24: MẸ CHỒNG NÀNG DÂU KHÓ KHĂN
25
CHƯƠNG 25: EM TỰ MÌNH MÀ LÀM ĐI
26
CHƯƠNG 26: LÀM TÌNH NHÂN CỦA TÔI ĐI
27
CHƯƠNG 27: THỨ LỖI CHO CHA
28
CHƯƠNG 28: RƯỢU NGỌT, RƯỢU NGON
29
CHƯƠNG 29: NỖI LÒNG CỦA TRIỆN TUỆ KHIẾT
30
CHƯƠNG 30: QUỶNH NGẠN HOA ĐI NGOẠI TÌNH?
31
CHƯƠNG 31: HAI ĐỨA TRẺ ÔM NHAU
32
CHƯƠNG 32: QUÁ KHỨ
33
CHƯƠNG 33: NGÀY CON HẠNH PHÚC NHẤT LÀ KHI NÀO ẤY NHỈ?
34
CHƯƠNG 34: VỢ CHỒNG LÀM HÒA
35
CHƯƠNG 35: THẠC ÂN ĐÁNG NGHI?
36
CHƯƠNG 36: CUỘC GẶP GỠ BAN ĐÊM
37
CHƯƠNG 37: QUỶNH NGẠN HOA HỐI LỖI
38
CHƯƠNG 38: MẠC THIỂU HU BỊ VU OAN
39
CHƯƠNG 39: PHANH TRẦN TỘI LỖI
40
CHƯƠNG 40: MỌI VIỆC XONG XUÔI
41
CHƯƠNG 41: NGƯỜI BẠN CHÍ CỐT
42
CHƯƠNG 42: HIỂU LẦM ĐÁNG TIẾC.
43
CHƯƠNG 43: ANH YÊU EM
44
CHƯƠNG 44: BUỘC PHẢI RỜI XA
45
CHƯƠNG 45: NGỦ ĐI NHÉ, EM GÁI NHỎ CỦA ANH.
46
CHƯƠNG 46: NGỘ RA
47
CHƯƠNG 47: CÔ VÀ ĐỨA BÉ MAU ĐI CHẾT ĐI!
48
CHƯƠNG 48: LẠI MỘT LẦN NỮA NGUY KỊCH
49
CHƯƠNG 49: ANH VỢ EM RỂ ĐI ĂN VỚI NHAU
50
CHƯƠNG 50: ĐỨA BÉ KHÔNG GIỮ ĐƯỢC.
51
CHƯƠNG 51: ANH MUỐN BÙ ĐẮP NHƯNG EM LẠI NÓI MUỐN LY HÔN.
52
CHƯƠNG 52: RA DÁNG BÀ QUỶNH
53
CHƯƠNG 53: THẤU HIỂU
54
CHƯƠNG 54: EM CŨNG CÓ BẤT NGỜ
55
CHƯƠNG 55: BẤT NGỜ KHÔNG CHẠM ĐẾN
56
CHƯƠNG 56:
57
CHƯƠNG 58: CON GÁI: GIAI NHI VÀ THI NHIỄM
58
CHƯƠNG 58: VỀ QUỶNH GIA
59
CHƯƠNG 59: BA NĂM, CÔ ĐÃ ĐỦ NĂNG LỰC.
60
CHƯƠNG 60: ĐỘT NHẬP
61
CHƯƠNG 61: BA NĂM, ANH TRỪNG PHẠT
62
CHƯƠNG 62: GIẰNG CO
63
CHƯƠNG 63: DUỆ MINH TỚI NHÀ
64
CHƯƠNG 64: LẠI LÀ "BẤT NGỜ " GÌ NỮA ĐÂY
65
CHƯƠNG 65: CHÂN TƯỚNG DẦN HÉ LỘ
66
CHƯƠNG 66: CHÚNG TA LẠI KẾT HÔN ĐI
67
CHƯƠNG 67: LẠI LÀ ANH VỢ EM RỂ
68
CHƯƠNG 68: ĐÃ ĐẾN BỆNH VIỆN THẨM MỸ NÀO RỒI?
69
CHƯƠNG 69: ĐI TÌM DUỆ MINH (BIẾN CỐ LỚN ). TRỜI HÔM ĐÓ NHẤT ĐỊNH SẼ NẮNG
70
CHƯƠNG 70: MỘT PHA ĐỐI ĐẦU
71
CHƯƠNG 71: DÌ ĐẾN NHÀ
72
CHƯƠNG 72: LẬT MẶT
73
CHƯƠNG 73: BƯỚC QUA XÁC TAO ĐÃ
74
CHƯƠNG 74: NHANH GỌN LẸ
75
CHƯƠNG 75: QUỶNH NGẠN HOA KHÔNG CÒN NỮA?
76
CHƯƠNG 76

Download

Bạn thích tác phẩm này? Tải APP để không mất lịch sử đọc.
Download

Phúc lợi

Người dùng mới tải APP nhận mở khóa miễn phí 10 chương

Nhận
NovelToon
Step Into A Different WORLD!
Download MangaToon APP on App Store and Google Play